Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 367

Cập nhật lúc: 23/04/2026 17:01

"Cháu trai, bà là bà hai của con. Bà nội Thiệu cười nói.

"Chào bà hai" Tô Kiến Hoành vội vàng nói, thở phào nhẹ nhõm.

Bà cả không ghét anh ta, ông cả hẳn cũng không ghét anh ta.

Tô Thường Minh nhìn Tô Kiến Hoành, lại là một đứa trẻ thành thật, cây tre xấu như chú hai mà cũng sinh ra nhiều măng non thế nhỉ.

Sắc mặt ông ấy tốt lên rất nhiều, ông ấy nói: "Ông hai đến vội, không kịp mang quà qua cho mấy đứa, lát nữa để thư ký xử lý, mấy đứa đừng chê nhé."

Sau đó ông ấy quay đầu lại nói với Thiệu Trường Thanh vài câu, Thiệu Trường Thanh gật đầu, giao nhiệm vụ cho thư ký.

"Ba cháu là Tô Đại Lực đúng không?" Tô Thường Minh dường như nhớ tới cái gì, sửng sốt một hồi: "Khi ông còn trẻ chưa bị bắt đi làm tráng đinh, ba cháu đã lớn như vậy rồi.

Ông ấy vừa so chiều cao vừa nói.

Bà nội Thiệu nói: "Ông hai của cháu vẫn thường nói với bà chuyện này, ông ấy nói khi còn nhỏ ba cháu rất đáng yêu, cứ ôm chân ông ấy gọi ông ấy là ba". Nói đến đây, bà nội Thiệu che miệng cười, trong đáy mắt lại lướt qua một tia lạnh lùng.

Tô Thường Minh liếc vợ một cái, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, nhưng càng nhiều là hận ý, hận ý đối với chú hai và mụ vợ, thiêu đốt bọt sóng cay đắng trong lòng họ.

Đúng vậy, lúc đó ông ấy coi Đại Lực như con trai mình, nhưng rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Thật mỉa mai.

Khi đó, chú hai còn nói: "Anh à, Đại Lực có thể làm con thừa tự cho anh!" Sau khi nghĩ lại, ông ấy cảm thấy đây là một chuyện ghê tởm, ông ấy là kẻ ngu xuẩn nhất trên đời. Đây là thấy ông ấy không có con, bày đặt đạo đức giả nói là con thừa tự? Đâm một nhát d.a.o vào tim ông ấy? Dựa vào cái gì chứ?

Bà nội Thiệu cảm giác được tâm tình d.a.o động của ông ấy, vươn tay nắm lấy tay Tô Thường Minh, trong mắt hiện lên ánh nhìn như muốn nói: "Còn có em, còn có bọn nhỏ."

Lòng Tô Thường Minh mềm nhũn, không sai, ông ấy có con có cháu, ông ấy rất viên mãn.

Ông ấy đâu hề đoạn t.ử tuyệt tôn.

"Đều qua cả rồi, hết thảy đều đã qua rồi, anh à, đừng nghĩ ngợi gì nữa. Bà nội Thiệu nhẹ giọng nói với ông ấy.

Cảm xúc của Tô Thường Minh mới ổn định lại.

Tô Cần và Tô Kiến Hoành sững sờ nhìn Tô Thường Minh, dù ngu ngốc đến đâu, họ cũng có thể nhìn ra bác/ông hai có thành kiến với ba/ông nội.

Điều này thật đáng xấu hổ, những gì họ nghĩ chỉ là người thân đoàn tụ, đây có phải là chạm vào nỗi đau của chú /ông không?

Thấy tất cả những điều này, Tô Kiến Dân khẽ cau mày, anh ấy luôn cảm thấy có gì đó không ổn.

Ông cả còn có thù oán gì với ông nội?

Vãn Vãn không biết ông hai sẽ đến, nhưng cô vẫn đang nghiêm túc vẽ tranh, tập trung cao độ không chút phân tâm.

Cuộc thi này được chia thành cọ mềm và cọ cứng, cả hai cô đều tham gia.

Ở cuộc thi này, cô không xếp chung nhóm với các đàn chị lớn tuổi hơn, cô vẫn rất tự tin sẽ đoạt giải.

Cô đã sống lâu hơn những thiếu niên này một đời, có căn cơ từ kiếp trước, lại có giáo sư Lý - danh họa này làm thầy, cho nên căn cơ của cô tốt hơn người khác gấp nhiều lần.

Thấy cô nghiêm túc như vậy, Tô Thường Minh lập tức càng thích cô.

Tô Thường Minh có một loại hảo cảm khó tả đối với cô cháu gái này.

Ngoài ra còn có một loại cảm mến không thể giải thích được.

Ông ấy rất thích cô cháu gái này.

Giống như ông ấy thích cháu trai Tô Cần của mình vậy, loại tình cảm khó giải thích này là bởi huyết mạch tương liên, phải không?

Nó không bị che đậy bởi những thứ khốn nạn bởi chú hai và thím hai.

"Tô Cần, dạy dỗ con gái rất tốt, bác không nhìn sai đâu?" Tô Thường Minh không khỏi vỗ vỗ tay Tô Cần.

Tô Cần càng thêm kích động, ông ấy rất thích ông bác này, mặc dù đây là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng vẫn không khỏi nảy sinh tình cảm ngưỡng mộ.

"Vãn Vãn từ nhỏ đã ngoan ngoãn, hiểu chuyện và rất thông minh. Mẹ của bọn trẻ và cháu chỉ là người bình thường, không học hành gì nhiều. Bọn trẻ chẳng chịu thua kém ai."

Tô Thường Minh vỗ vỗ tay ông ấy, ba lần liên tiếp khen: "Được, được, được, nhà họ Tô... rốt cục cũng có người không chịu thua kém Điều ông ấy muốn nói chính là nhà chú hai nhị phòng cuối cùng cũng có người không chịu thua kém.

Nhưng những lời này cũng khiến người ta sinh nghi vì vậy ông ấy kìm xuống.

Khi Vãn Vãn từ sân quay trở lại, ngay lập tức nhìn thấy cặp vợ chồng già bên cạnh Thiệu Trường Thanh.

Ông lão tràn đầy năng lượng, khuôn mặt giống ông nội đến sáu phần, đứng với ba thì giống tám phần, rất ra dáng hai ba con. Bà lão thì dịu dàng dễ chịu, Vãn Vãn cười, đôi mắt nheo lại thành một đường cong.

Cô nhào tới, ôm lấy Tô Thường Minh: "Ông cả, ông tới đây thăm Vãn Vãn sao?"

Tô Thường Minh vừa nhìn thấy Vãn Vãn xuất hiện, vẻ mặt liền dịu đi, sờ sờ đầu tóc của cô: "Đúng vậy, ông hai vừa nghe tin Vãn Vãn chúng ta sẽ thi, ông đã ngồi máy bay tới. Cháu có vui không?"

"Cháu rất vui, ông hai đối với Vãn Vãn thật tốt, Văn Vãn cảm động nói chẳng nên lời luôn"

Sau khi làm nũng một lúc, cô lại nhìn bà nội Thiệu, cô nói: "Ông cả, đây có phải là bà cả xinh đẹp dễ mến của cháu không?"

Tô Thường Minh nói: "Đúng vậy, đây là bà cả của cháu, mau gọi bà cả đi."

Vãn Vãn ôm lấy bà nội Thiệu: "Bà cả, cháu rất nhớ bà, trong lòng cháu luôn hình dung bà, cuối cùng cũng để cháu được gặp bà."

"Gặp rồi, cháu có thất vọng không?" Lòng bà nội Thiệu mềm nhũn, cô cháu gái này thật sự rất đáng yêu.

Bà ấy không có con gái cũng không có cháu gái, bây giờ nhìn thấy Vãn Vãn, tuy là cháu gái họ nhưng bà ấy rất thích.

Cho dù em trai của chồng bà ấy làm chuyện kinh tởm như vậy, bà ấy vẫn không thể không thích cô gái nhỏ đáng yêu trước mặt mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.