Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 481

Cập nhật lúc: 01/05/2026 16:57

Nếu như học sinh đạt giải thì đó là một niềm kinh ngạc không ngờ tới.

Trình Kiêu biết chuyện Vãn Vãn tham gia cuộc thi viết văn quốc gia là lúc Vãn Vãn vừa mới đi tới tham gia cuộc thi trong thị trấn.

Quay lại ba ngày trước.

Ngày đó, anh gấp gáp trở đến thành phố F, biết được kết quả mà mình muốn.

Ở nhà họ La, anh nghe ba La và mẹ La kể về La Hiểu Mộng. Từ khi cô ấy được nhặt về từ bên vệ đường tới khi cô ấy đi học tiểu học, học cấp hai rồi học cấp ba.

Trình Kiêu nghe rất chú tâm, đây là chuyện trước kia của em gái, sao anh có thể bỏ lỡ chứ? Hiện giờ chưa chắc chắn rốt cuộc La Hiểu Mộng có phải em gái anh hay không nhưng cũng gần như xác định. Chỉ còn chờ tới kết quả xét nghiệm DNA.

Ngày hôm đó, ba mẹ La nói với anh rằng: "Chúng tôi không có ý kiến nào khác, chỉ có một điều, hy vọng sau này vẫn có thể gặp lại Hiểu Mộng"

Trình Kiêu hiểu điều này. Dù sao cũng đã nuôi nấng dốc mười mấy năm sao có thể nói bỏ là bỏ được chứ? Cả đời bọn họ làm lụng vất vả cũng không sinh con, lòng nuôi dưỡng Hiểu Mộng trưởng thành. Công lao lớn như vậy, nhà họ Trình sẽ không bao giờ quên.

Nhưng Hiểu Mộng vẫn phải nhận tổ quy tông. Ba của anh, Trình Đại Đồng cần có người kế tục, ít nhất là vào dịp lễ thanh minh hàng năm có con gái ruột tới thắp cho ông ấy nén nhang.

Đây vẫn luôn là kỳ vọng của mẹ Trình, cũng là mong muốn của Trình Kiêu.

Tất nhiên anh sẽ không lập tức cướp Hiểu Mộng từ ba mẹ nhà họ La. Điều này là không thể.

Hiểu Mộng cũng giống anh, có hai người ba không phải tốt hơn sao? Có nhiều mẹ không sẽ phải hạnh phúc hơn sao? Tại sao lại muốn chia rẽ quan hệ ba mẹ và con của người khác?

Sau đó anh và Tiểu Ngô chào tạm biệt ba La và mẹ La rồi quay về Bắc Kinh.

Sau khi anh trở về, anh phát hiện ông cụ Tiêu đã phái người mang mẫu tóc của La Hiểu Mộng và mẹ Trình đi kiểm tra ADN. Còn việc tại sao ông ấy lại có được tóc của La Hiểu Mộng thì Trình Kiêu không biết.

Cho dù quá trình có ra sao thì kết quả là hoàn hảo.

Chỉ cần kết quả kiểm tra cuối cùng đưa ra thì chân tướng đã rõ ràng.

Sau khi tất cả chuyện này kết thúc, Trình Kiêu bỗng nhiên cực kỳ nhớ Vãn Vãn.

Hiện giờ Vãn Vãn đang làm gì? Đã bao lâu rồi anh không được gặp Vãn Vãn? Từ sau khi anh lên đại học, rồi bận rộn chuyện công ty, đã rất lâu không gặp Vãn Vãn. Gần đây bận đến cả điện thoại cũng không gọi.

Hiện giờ anh mệt mỏi nằm trên ghế sô pha, nhớ tới Vãn Vãn.

Ngồi xuống cạnh chiếc điện thoại bàn, anh gọi tới điện thoại ở đơn vị của ba Tô.

Bây giờ đội vận chuyển đã nâng cấp thành công ty vận chuyển. Ba Tô lên làm quản lý, có phòng làm việc còn cả điện thoại bàn riêng.

Nhà họ Tô vẫn chưa có điện thoại bàn nên cần phải đi tới phòng bảo vệ để gọi điện.

Nhưng Trình Kiêu cũng biết, điện thoại bàn sẽ sớm được kết nối tới khu nhà của Vãn Vãn.

Sau khi điện thoại bàn được lắp đặt thì gọi điện thoại sẽ thuận tiện hơn.

Đến khi đó, lúc thấy nhớ Vãn Vãn là có thể gọi điện thoại cho cô. Không cần phải như bây giờ, nhớ Vãn Vãn nhưng chỉ có thể gọi điện tới phòng làm việc của ba Tô hoặc viết thư cho Vãn Vãn.

Nhưng viết thư cũng có cái hay, viết thư cũng rất lãng mạn. Anh cũng thích viết thư cho Vãn Vãn. Cho dù không thể hiện tình cảm trong thư thì cũng có thể nói tình hình gần đây của bản thân cho cô.

Cảm giác dày vò và hồi hộp khi chờ thư hồi âm cũng là một niềm vui.

Thư gửi qua lại có thể giữ để sau này khi về già còn lấy ra xem. Đó cũng là một kỷ niệm.

Điện thoại vang lên mấy tiếng "Đô! Đô!", tiếng của ba Tô từ bên kia truyền tới nhanh ch.óng: "Alo?"

"Cậu ơi, là cháu, Tiêu Trình đây?" Trình Kiêu nhanh ch.óng đáp lời. Từ sau khi anh nhận nhà họ Tiêu thì tên cũng sửa lại, nhà họ Tô cũng đã quen "Trình Kiêu" biến thành "Tiêu Trình".

Chẳng qua ban đầu Vãn Vãn gọi anh là "anh Trình Kiêu", sau này lại gọi "anh Kiêu". Anh thích dáng vẻ Vãn Vãn gọi "anh Kiêu" nên cũng không kiên trì nữa.

"Trình Trình hả? Giờ cháu đang ở trường sao?" Từ trong điện thoại truyền tới tiếng cười của Tô Cần.

Gần đây, tâm trạng của Tô Cần rất tốt. Cho dù là công việc của ông ấy hay là chuyện học tập của Văn Vãn đều khiến ông ấy cảm thấy phấn khởi.

Vãn Vãn tham dự cuộc thi quốc gia, không hiểu sao ông ấy tin tưởng con gái sẽ đạt giải, chưa từng lo lắng cô sẽ không lấy được giải thưởng. Sự tin tưởng này đã ăn sâu vào m.á.u, cũng là một cách người ba tin tưởng con gái mình.

"Cậu, cháu đang ở nhà. Chuyện ở trường đã xong rồi nên tuần này con về nhà.

"Trình Trình, cậu nghe nói cháu muốn thành lập công ty, thế nào rồi? Có thuận lợi không?"

"Mọi chuyện vẫn ổn ạ!" Trình Kiêu nói chuyện một lúc với Tô Cần. Lúc này mới nói ra mục đích gọi điện thoại của mình: "Cậu ơi, dạo này Vãn Vãn có khỏe không?"

Tô Cần nói: "Ổn lắm! Cực kỳ tốt! Gần đây, nó tham gia cuộc thi viết văn quốc gia. Hiện giờ đang là thời gian thi tuyển nên nó đã vào thị trấn để thị rồi."

Trình Kiêu ngạc nhiên nói: "Vãn Vãn đi thi viết văn quốc gia sao?"

Thật ra anh cũng biết về cuộc thi này. Trường đại học của bọn anh cũng tham gia, hội học sinh vẫn luôn theo dõi tình hình. Người đạt giải cuộc thi văn sẽ được một số trường đại học sẵn lòng tuyển thẳng. Tuy Hoa Đại không có quy định tuyển thẳng nhưng cũng có quy định chỉ cần là ba học sinh đứng đầu cả nước khi thi đại học đạt điểm thi ở mức trung bình sẽ được vào thẳng Hoa Đại.

Đây cũng không phải là thông tin bình thường mà có liên quan tới thay đổi trong tương lai và số phận của học sinh.

Nên nhớ điểm thi của Hoa Đại cực kỳ cao, không có chuyện thi được điểm trung bình là vào được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.