Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 486

Cập nhật lúc: 01/05/2026 17:01

Đối với người cực kỳ lợi hãi, trước nay Vãn Vãn đều rất kính nể. Giống như Trình Kiêu, sau lên đại học còn có thể gây dựng sự nghiệp thì càng thêm ng phục.

Ở thế kỷ hai mươi mốt sau này, chuyện sinh viên gây dựng sự nghiệp cô cùng từng nghe nói qua, hơn nữa còn rất phổ biến. Nhưng ở thời đại này, sinh viên là rất hiếm, hơn nữa không phải ai cũng coi trọng sinh viên. Dưới tình huống như thế mà Trình Kiêu có thể nghĩ tới xây dựng sự nghiệp thì không hề tầm thường.

Nắm bắt làn gió cải cách, không bỏ qua việc học, lại phát triển sự nghiệp bản thân, trong lòng cô thật sự nể phục không ngớt.

"Sao lại cảm thấy bản thân vĩ đại chứ?" Trình Kiêu mỉm cười nhìn cô.

Vãn Vãn nói: "Tất nhiên là lợi hại rồi. Anh vẫn còn học đại học đã nghĩ tới thành lập công ty rồi. Hơn nữa công ty còn đi vào quỹ đạo, còn có thể có hợp tác với các công ty lớn. Không phải là rất giỏi sao?"

Trình Kiêu nói: "Còn nhiều người giỏi hơn anh nữa, anh thì sao có thể tính là người lợi hại chứ?"

Không phải anh khiêm tốn mà là lời nói thật. Có biết bao người trẻ hơn anh, có nhiều thành tựu cao hơn anh. Thành tích nhỏ như của anh có là gì đâu?

Nếu chỉ mới có chút thành tựu đã kiêu ngạo thì sau này có thể thành công lâu dài sao?

Đỉnh cao mà anh muốn đạt tới không chỉ riêng đỉnh cao này, anh muốn trở thành người ở trên đỉnh cao.

Không cần lo thân phận của ông nội cũng không cần dựa vào thân phận sinh viên có thành tích cao của Hoa Đại. Dựa vào sự cố gắng không ngừng của bản thân, dựa vào các phương diện khác chứng minh giá trị của mình.

Anh sẽ không khiến Vãn Vãn thất vọng, thậm chí để Vãn Vãn thấy được dáng vẻ anh sẽ thăng tiến lên trong tương lai.

Những lời này anh không nói với Vãn Vãn.

Nhưng ánh mắt của anh đã biểu hiện tất cả.

Ánh mắt Vãn Vãn nhìn anh càng ngày càng kính nể, quả nhiên Trình Kiêu là người đáng giá để cô ng phục.

Trình Kiêu bị cô nhìn khiến giật mình.

Đồng thời trong lòng cảm thấy cực kỳ kiêu ngạo. Có người nào không hy vọng được cô gái mình thích nhìn vậy đâu?

Anh hy vọng bản thân sẽ luôn là anh hùng của cô.

Một người phụ nữ nể phục người đàn ông sẽ không dễ dàng tiếp nhận người đàn ông khác, sẽ từ từ rung động.

Anh muốn cô rung động, đợi tới khi anh bày tỏ sẽ không bị đột ngột, cô cũng sẽ hiểu anh rõ hơn.

Tiểu Ngô đang lái xe ở phía trước nhìn thấy cảnh này qua gương thì chỉ có thể làm như không nhìn thấy.

Trong lòng thấy mừng cho thiếu gia, nhìn theo ánh mắt của cậu ta, tình cảm của cô Vãn Vãn với thiếu gia tuyệt đối không phải như cô nói là anh trai hàng xóm.

Cậu ta thấy ánh mắt của anh rõ ràng là si mê chẳng qua là chưa có phát hiện mà thôi.

Có lẽ là cậu ta đắm chìm trong tình yêu với cô, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, thế nên không nhìn thấy rõ.

Người ngoài cuộc như cậu ta sao có thể không nhìn ra chứ?

Cơ hội tốt như thế mà thiếu gia không nắm chắc, thừa dịp mà bắt lấy người sao?

Nếu như Trình Kiêu biết được ý nghĩ này của Tiểu Ngô sẽ quay lại xem thường cậu ta.

Tất nhiên anh biết phải theo đuổi Vãn Vãn nhưng hiện giờ chưa phải lúc.

Vãn Vãn nhỏ như thế nào đã hiểu tình yêu là gì? Một thiếu nữ mười sáu tuổi, cho dù có nảy mầm tình yêu thì cũng chỉ hời hợt không có khắc sâu.

Hơn nữa cô sắp thi vào đại học, thời gian quan trọng như này sao anh có thể làm thế khiến cho cô bị phân tâm?

Anh không chỉ muốn lòng của cô mà còn muốn cả đời của cô.

Cả đời rất dài, lúc này anh không vội vã.

Một hai năm anh có thể chờ.

Chẳng mấy chốc xe đã tới nhà họ Tiêu.

Nhà học Tiêu vẫn đang ở trong quân khu, ông cụ Tiêu vẫn chưa có về hưu, vẫn đang giữ chức vụ trong quân doanh. Tuy ông ấy muốn về hưu sớm, dành thời gian ở với cháu trai nhưng quốc gia chưa buông ông ấy ra.

Hơn nữa chưa tìm được người kế tiếp, nếu như ông ấy về hưu thì có rất nhiều chuyện chưa tìm ra được giải pháp, Xe dựng trước cửa nhà họ Tiêu, Trình Kiêu cùng Văn Vãn xuống xe.

"Ông nội, ông xem cháu đưa ai về nè? Còn chưa vào tới nhà, Trình Kiêu đã hô to từ ngoài cửa.

Hôm nay, vừa hay ông cụ Tiêu ở nhà. Đang đeo kính lão tìm tần số của đài phát thanh thì nghe thấy tiếng hét của Trình Kiêu, ông ấy nhìn ra ngoài cửa.

Thấy Trình Kiêu dẫn theo Vãn Vãn đi vào thì mát sáng lên nói: "Vãn Vãn sao? Cuối cùng cháu cũng tới."

Ở trên tầng, mẹ Trình đang nghỉ ngơi thì nghe được tiếng hét của Trình Kiêu cũng bật dậy. Bà ấy đi xuống lầu, nhìn thoáng qua đã thấy Vãn Vãn ngồi bên cạnh ông cụ Tiêu.

Vãn Vãn đã lớn, mấy năm không gặp đã trưởng thành thiếu nữ rồi.

Dấu hiệu trổ mà càng rõ, mẹ Trình nhớ tới chuyện Trình Kiêu từng nói với bà ấy, biết sau này Vãn Vãn sẽ trở thành con dâu nhà họ Tiêu thì tròng lòng càng ngọt ngào. Bà ấy vui vẻ nhìn Vãn Vãn nói: "Ôi! Văn Vãn, thím Trình đi gọt táo cho con.

Táo để trên bàn trà, vươn tay ra là có thể lấy được.

Vãn Vãn nói: "Thím Trình, con có thể tự gọt được, thím mau ngồi xuống, đừng để mệt"

Mẹ Trình đáp lời, ngồi xuống bên cạnh Vãn Vãn, nhìn cô, càng nhìn càng thấy thích.

Mẹ Trình ngồi xuống, là chỗ của Trình Kiêu. Anh vốn đi vào trong bếp bảo mẹ Phùng làm mấy món Văn Vãn thích ăn, lúc sau phát hiện không còn chỗ nữa.

Vị trí của anh thì mẹ anh đang ngồi. Anh cũng không thể vì muốn ngồi đó mà nói với mẹ, đây là chỗ của con, mẹ ngồi chỗ khác đi được. Không thể nào nói vậy được.

Mẹ Trình không để ý ánh mắt oán trách của con trai, bà ấy nói chuyện với Vãn Vãn, hỏi thăm tình hình gần đây của cô.

Cảnh này được ông cụ Tiêu thu lại trong mắt. Sao ông ấy có thể không hiểu tâm trạng của cháu mình chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.