Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 517
Cập nhật lúc: 03/05/2026 17:08
Lẽ nào nói Trình Kiêu đã có người mình thích sao? Lẽ nào nói Trình Kiêu chỉ xem cô như em gái sao?
Những lời này cô nói ra rồi, Lộ Giai Kỳ cũng chưa chắc đã tin.
Dù gì chuyện giữa cô và Trình Kiêu rất khó để giải thích.
Cũng không giải thích được.
Vãn Vãn và Lộ Giai Kỳ ở đó nói chuyện cười đùa, không hề biết rằng An Tiểu Dương đang đứng ở một bên nhìn bọn họ, trong mắt tràn đầy niềm vui, cũng đang nghĩ trong lòng nên tỏ tình như nào.
Lúc này Trình Kiêu không hề quên nhiệm vụ Văn Vãn giao cho mình, anh phải đi điều tra người tên Vương Nguyệt Hi kia.
Sau khi Vãn Vãn nói với anh, anh cũng đã nhìn qua cô gái này, quả thật vô cùng giống với Tô Vũ Đình.
y Không phải giống không, mà là y như đúc.
Không chỉ Vãn Vãn nghi ngờ, mà đến cả Trình Kiêu cũng nghi ngờ con người này có phải Tô Tảo Tảo hay không.
Dù gì sau khi Tô Tảo Tảo mất tích, không hề nghe được tin tức nào của cô ta nữa.
Trình Kiêu tưởng rằng cô ta mất tích thật, khi đó cũng đã điều tra cô ta nhưng vẫn không có thông tin.
Sau này anh quên mất chuyện này, mãi cho đến hiện giờ gặp được một người vô cùng giống cô ta ở Hoa Đại.
Chuyện này anh giao cho Tiểu Hạo đi làm, bởi vì bản thân anh không có quá nhiều thời gian.
Tiểu Hạo rất lợi hại trong việc điều tra vấn đề.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, Tiểu Hạo đã gửi tin đến cho anh nói rằng đã có manh mối.
"Cậu chủ, tôi điều tra ra rồi."
Lúc Tiểu Ngô đến đây đã là chuyện của một tuần sau đó, nhóm người Trình Kiêu cũng khai giảng rồi.
Tiểu Ngô thông qua thời gian một tuần, đã điều tra tất cả mọi việc rõ ràng, cũng điều tra ra tình huống của Vương Nguyệt Hi.
Trong tay của cậu ta có báo cáo điều tra dễ dàng tỉ mỉ, toàn bộ đều giao cho Trình Kiêu.
Những tư liệu này, toàn bộ đều là kết quả cậu ta điều tra mấy ngày nay, từ tình huống trong nhà Vương Nguyệt Hỉ, còn có tình huống ở trong thôn, tình huống ở huyện của các cô ấy, tất cả đều được viết bên trên.
Thậm chí còn có những việc từ nhỏ đến lớn cô ấy trải qua, không bỏ qua một chút nào.
Rất kỹ càng tỉ mỉ, Tiểu Ngô làm những chuyện như vậy trước nay đều tỉ mỉ điều tra, cũng đưa kết quả tốt nhất vào trong tay Trình Kiêu.
Đối với hiệu suất làm việc của Tiểu Ngô, Trình Kiêu luôn luôn rất vừa lòng, chuyện giao cho cậu ta, trước nay đều có thể hoàn thành rất nhanh.
Trình Kiêu lật xem những tư liệu điều tra đó, chân mày nhẹ nhàng nhíu lại dần theo mỗi lần lật trang, "Thiếu gia, tôi đến thôn của Vương Nguyệt Hỉ điều tra. Bạn học Vương này cũng là người tỉnh Giang, cách huyện cô Tô ở không xa, ở cạnh huyện Lan Hoa, một thôn tên là thôn Vương Gia. Tôi tìm hiểu ở Bộ giáo d.ụ.c, bạn học Vương là sinh viên duy nhất đỗ Đại học, nhưng mà..."
Trình Kiêu biết, sau chữ "nhưng mà" này sẽ có chuyển biến rất lớn.
Anh cũng không nói gì, chỉ lật xem tư liệu, cho dù Tiểu Ngô không báo cáo, anh cũng có thể nhìn thấy toàn bộ chân tướng từ trong tư liệu.
"Nhưng tôi đến thôn Vương Gia, thôn dân lại nói, bạn học Vương không thi đỗ Đại học, đã đến tỉnh Quảng làm công. Nhưng bạn học Vương rõ ràng đã đến Hoa Đại, đây là chuyện thiên chân vạn xác. Lúc ấy tôi bắt đầu nghi ngờ, vì vậy bắt đầu điều tra, vừa điều tra cũng thấy thật không đơn giản."
"Vương Nguyệt Hỉ chân chính thật sự đỗ Hoa Đại, điều kiện nhà bọn họ không tốt nhưng ba mẹ vẫn kiên trì cho cô ấy đi học như cũ. Đáng tiếc phần giấy báo nhập học bị bạn học Vương bây giờ cầm đi, sau đó mạo danh thay thế đến Hoa Đại"
"Bạn học Vương bây giờ có tên là Tô Vũ Đình, theo điều tra tôi mới biết được, cô ta là đàn chị của cô Tô, từ nhỏ đến nhà dì, cũng đi học ở chỗ này, nhưng cô ta không thi đỗ Đại học, còn về nguyên nhân thì tôi suy đoán có quan hệ với việc cô ta từng vào Trung tâm cải tạo thiếu niên"
Trình Kiêu tự nhiên là biết, Tô Tảo Tảo từng ở Trung tâm cải tạo thiếu niên, đối với việc cô ta thi Đại học là một vết nhơ, rất ít Đại học sẽ chọn cô ta.
Còn thành tích có tốt hay không, có thể thi đỗ hay không, đây lại là một vấn đề khác.
Trong tư liệu ghi rõ, Tô Tảo Tảo rất nỗ lực, vẫn luôn muốn thay đổi vận mệnh của chính mình, đáng tiếc cô ta không thay đổi được.
Khi thiếu niên từng vào Trung tâm cải tạo thiếu niên, một vết nhơ này sẽ đi cùng cô ta cả đời, là một vết nhơ nồng đậm nhớ kỹ trên hồ sơ.
Trừ phi cô ta sửa tên đổi họ, nhưng Tiểu Ngô điều tra ra được, cô ta muốn sửa tên cũng không đơn giản như vậy.
Bây giờ quản lý hộ tịch, tuy rằng mỗi chỗ một khác, cũng không thống nhất nhưng muốn làm lại một cái hộ khẩu mới, vô cùng khó. Người dì kia của Tô Tảo Tảo cũng không phải người có tiền có thế, không dễ dàng như vậy.
Mà vấn đề hộ khẩu, xác thật khó càng thêm khó. Hộ khẩu nông thôn đến thành trấn, không phải có tiền là có thể làm được. Mà mỗi một nông thôn, hộ khẩu lại là cố định, mọi người đều quen biết lẫn nhau, vấn đề hộ khẩu rất khó làm.
Trừ phi cán bộ của thôn bị thu mua, nhưng nói dễ hơn làm.
Một thôn không chỉ có một cán bộ, muốn bịt miệng tất cả mọi người thì không dễ dàng như vậy.
Huống chi thôn của dì Tô Tảo Tảo, cán bộ thôn cũng không phải người có thể bị thu mua dễ dàng.
"Tô Vũ Đình này giấu giấy báo nhập học của Vương Nguyệt Hỉ, lại giống như tiếc hận mà nói với Vương Nguyệt Hỉ, lần sau còn có thể nỗ lực. Nhưng nhà Vương Nguyệt Hỉ chỉ còn bốn bức tường, đã không có tiền để cho cô ấy học lại một năm, cô ấy liền đi về phía nam làm công. Cô ấy không biết là cho dù cô ấy học lại một năm, cũng không thể thi Đại học nữa, bởi vì tên cô ấy đã bị lấy trộm.
