Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 545
Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:04
Tiếc nuối duy nhất là cô không gọi nói chuyện với ông nội hai.
Kể từ khi chia tay với ông nội hai, cách mỗi đoạn thời gian cô sẽ gọi điện thoại cho ông hai, mỗi lần ông ấy đều nhận, lần này có thể là sai thời điểm.
Trước kia cô gọi điện thoại thời gian đều tương đối cố định, mỗi lần đến thời gian đó ông nội hai cũng sẽ chờ, lần này vì chuyện Vương Nguyệt Hỉ, nên cô gọi sớm.
Lại không ngờ tới, buổi tối, một cuộc điện thoại gọi tới ký túc xá nữ sinh, là ông nội gọi tới.
"Vãn Vãn, hôm nay ông nội đi thị sát, không nhận điện thoại của cháu, cháu không vui sao?"
"Không có không có, ông nội, cháu biết ông bận rộn, ông phải chú trọng sức khỏe, nhớ làm việc kết hợp nghỉ ngơi, Vãn Vãn thương ông".
Tô Thường Minh cười ha hả: "Thân thể ông nội cường tráng. Vãn Vãn, nghe nói bạn học cháu thi đậu sinh viên trao đổi, thi được qua bên Hồng Kông, có chuyện này không?"
"Vâng, quả thật có chuyện này, bạn học cháu tên Vương Nguyệt Hỉ, cô ấy thi đậu sinh viên trao đổi đại học Hồng Kông, muốn ngây ngốc một năm. Điều kiện trong nhà cô ấy không tốt lắm, phải vừa học vừa làm, cháu nghĩ nghĩ, có thể để cô ấy đến làm Thiệu thị, kiếm chút tiền sinh hoạt không"
"Tất nhiên là có thể, bên Thiệu thị có rất nhiều sinh viên đến làm thêm, có rất nhiều vị trí thích hợp nhất cho sinh viên, cháu để cô bé đến đây đi"
Dừng một chút, Tô Thường Minh hỏi: "Vãn Vãn à, khi nào cháu cũng qua bên Hồng Kông học đây?"
Vãn Vãn nói: "Ông nội, cháu cũng nghĩ rồi, nhưng sinh viên trao đổi chỉ có một năm, cháu muốn chờ sau khi tốt nghiệp đại học, rồi thi nghiên cứu sinh bên Hồng Kông, ông thấy thế nào?"
"Ông nội muốn gặp cháu sớm một chút. Tô Thường Minh thở dài.
"Lúc nào ông nội muốn gặp cháu cũng có thể, đến lúc nghỉ hè cháu đến Hồng Kông bồi ông thế, thế nào?"
Ánh mắt Tô Thường Minh sáng lên, hào hứng nói: "Tốt quá.
Hai ông cháu trò chuyện một hồi, Tô Thường Minh đột nhiên nói:"Vãn Vãn, gần đây ba cháu thế nào?"
"Ba rất tốt, giờ toàn bộ công ty vận chuyển đã giao cho ông ấy, ông ấy làm tổng giám đốc công ty vận chuyển, quản lý suôn sẻ lắm"
Tô Thường Minh nói: "Quả nhiên là giống Tô Thường Minh ông, quả nhiên là thiên tài buôn bán.
Lại dừng chút, trong loa truyền tới tiếng ông ấy thở dài: "Vãn Vãn, còn tin tức của cô cả của cháu?"
Vãn Vãn im lặng.
Dù là nhà họ Tô hay nhà họ Triệu, đều đang tìm cô cả.
Trong mấy năm nay, nhà họ Thiệu lợi dụng mạng lưới quan hệ của ông ấy, vẫn luôn tìm kiếm, đáng tiếc biển người mênh m.ô.n.g, tin tức năm đó lại quá ít, lúc cô lớn bị bán chỉ có mười hai tuổi, tùy tiện bán chỉ là một người gánh hàng rong. Năm đó lại trước khi giải phóng, thời điểm chiến loạn, người bán hàng rong kia tên là gì, nhà ở đâu, hoàn toàn không biết gì cả, đã nhiều năm thế rồi mà không thể nào tìm được.
Ngay cả tài lực nhà họ Thiệu lớn như vậy, có có mạng lưới quan hệ cũng không tìm được tin tức của cô lớn, nhà họ Tô càng không tìm được.
"Không có, ông nội, ông cũng đừng thương tâm, chắc chắn sẽ tìm được, chắc chắn sẽ được.
Tô Thường Minh thở dài nói: "Ông có lỗi nhất là cô cả của cháu, đứa nhỏ này... Khổ quá!
Sau khi cúp điện thoại, trong lòng Vãn Vãn vẫn còn chút cảm giác khó chịu.
Đến khi về ký túc xá. Vãn Vãn vẫn chưa lấy lại tinh thần từ trong cảm giác đau thương.
Các bạn cùng phòng tò mò nhìn Vãn Vãn, không hiểu sao nhận một cuộc điện thoại mà cô lại chán nản như vậy?
"Vãn Vãn, cậu sao vậy?" Vương Nguyệt Hỉ nói: "Có phải là vì chuyện của tớ không, làm khó cậu hả? Tâm ý của cậu tớ nhận, đến lúc qua bên đó tớ sẽ chăm sóc tốt bản thân, tớ..."
Vãn Vãn lắc đầu: "Không phải vì chuyện của cậu, là vì chuyện của cô cả của tớ." Không vì lý do gì cả, cô lại thở dài một tiếng.
Vương Nguyệt Hi không biết an ủi cô thế nào, chuyện này liên quan đến thân thích người ta, cô ấy là người ngoài chen miệng cũng không tốt, nghe ngóng chuyện nhà các cô càng không tốt.
Lộ Giai Kỳ và Liễu Tư Thuần, cũng không biết an ủi thế nào.
"Không sao đâu, đều đã qua rồi." Vương Nguyệt Hi trừ an ủi như thế, cũng không biết an ủi sao nữa.
Vãn Vãn cười với cô ấy: "Cảm ơn cậu, Nguyệt Hỉ."
Cô không nói chuyện cô lớn mình với các bạn cùng phòng, bọn Vương Nguyệt Hỉ và Lộ Giai Kỳ cũng không dám hỏi.
Nhóm sinh viên trao đổi rất nhanh đã bước lên hành trình, Vương Nguyệt Hỉ cũng đi.
Phòng 302 thiếu mất một người, đột nhiên có chút không quen.
Nhiều lần, Vãn Vãn cũng sẽ không kìm được gọi Vương Nguyệt Hỉ, sau khi gọi mới phát hiện, cô ấy đã đến Hồng Kông làm sinh viên trao đổi rồi.
"Cũng không biết bây giờ Nguyệt Hỉ như thế nào, có trải qua tốt không? Lộ Giai Kỳ cũng xúc động.
Vãn Vãn nói: "Mấy ngày trước tớ mới nói chuyện điện thoại với anh họ lớn, anh ấy còn khen Nguyệt Hỉ, nói năng lực làm việc của Nguyệt Hỉ tốt, sức thi hành cao, nếu không phải cô ấy đi làm thêm, còn phải đi học, anh ấy rất muốn giữ cô ấy lại"
Lộ Giai Kỳ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy cũng tốt. Nguyệt Hỉ cậu ấy rất hiếu thắng, điểm này cũng thấy được từ khi cậu ấy đến công ty đàn anh Tiêu làm thêm, bản thân tình nguyệt ăn chút thiệt thòi, cũng muốn làm được tốt nhất"
"Phải phải, Nguyệt Hỉ thay đổi rất lớn. Tớ còn nhớ lúc cậu ấy mới tới trường học, tính cách rất hướng nội, giờ hoàn toàn thay đổi thành người khác. Liễu Tư Thuần cũng nói.
Vãn Vãn nói: "Nguyệt Hi trời sinh thích hợp làm việc này.
Trong đó, Tô Thường Minh cũng gọi điện thoại tới, thời gian hai ông cháu nói chuyện điện thoại trừ Văn Vãn tương đối cố định ra, chỉ cần bên chỗ ông ấy rảnh rỗi, liền sẽ gọi điện thoại đến ký túc xá nữ sinh tán gẫu với cháu gái một chút, cực kỳ vui vẻ.
Đôi khi bà nội Thiệu cũng sẽ nói chuyện điện thoại với Vãn Vãn, Vãn Vãn rất thích bà nội kế này.
