Xuyên Thành Mệnh Cẩm Lý Trong Truyện Thập Niên - Chương 81

Cập nhật lúc: 07/04/2026 09:57

Bà ta còn có con trai, đứa con trai này mới là người có tương lai nhất trong nhà, bà ta không thể vì bảo vệ thằng cả mà ném con trai lớn qua một bên được.

Bà ta lại nhìn về phía ông già nhà mình trông thấy đối phương cũng đang lườm mình, trong ánh mắt kia còn mang theo hàm ý "Bà mà dám la lối khóc lóc thì tôi sẽ bỏ bà". Bà ta nhịn xuống mọi động tác, không dám đi lên khóc lóc la lối om sòm giống trước kia nữa.

Tô Đại Lực vẫn luôn chờ ba mẹ anh em đứng ra giúp đỡ anh ta, nhất là chú ba của anh ta, một người thông minh như vậy chắc chắn sẽ có cách nhưng hiện thực lại khiến anh ta thất vọng. Dù cho là ba mẹ hay là chú ba cũng không có ai đứng ra bênh vực anh ta cả, thậm chí đứng lên nói thay anh ta vài lời hay ý tốt cũng không có.

Lúc này sắc mặt của bí thư Lý đã trầm xuống, tuy rằng anh ấy không nói gì nhưng đôi mắt sắc bén kia thì đang nhìn chằm chằm vào ông nội Tô, cái nhìn chằm chằm này khiến trong lòng ông nội Tô phát run từng đợt.

Ánh mắt này của bí thư công xã thật sự rất đáng sợ giống như nhìn thấu cái gì, lại giống như đang xem một màn kịch hay.

Không biết có phải là do ảo giác của ông nội Tô hay không mà ông ấy luôn cảm thấy bí thư Lý dường như biết hết tất cả, anh ấy mở túi chỉ để chờ Đại Lực chui đầu vào rọ. Nhưng ngay sau đó ông nội Tô lại vội vàng lắc đầu phủ định ý nghĩ này, nếu như là vậy thì quả thật rất đáng sợ. Bí thư Lý cũng chẳng quen biết gì thằng hai thì sao có thể vì thằng hai mà đi trù tính thằng cả được chứ?

Lòng bàn tay hay mu bàn tay cũng đều là thịt, bất kể thằng cả hay là thằng hai thì cũng đều là con trai của ông ấy, dù cho ai thừa nhận phần ân huệ này cũng sẽ trở thành ân nhân của bí thư Lý, đối với nhà họ Tô mà nói đều không có chỗ hại. Nhưng nếu như chỉ vì một đứa con trai mà bí thư Lý lại đi hận một đứa con trai của ông ấy vậy thì chỉ có mất nhiều hơn được.

Vào giờ khắc này, ông ấy chỉ thấy hận thấu sự ngu xuẩn của thằng cả.

Vì sao Tô Lão Đao ông ấy lại có thể sinh ra một đứa con trai ngu xuẩn như vậy được chứ? Trước kia ông ấy cảm thấy thằng hai mới là đứa ngu xuẩn nhất, tuy rằng thằng cả ham ăn lười làm nhưng mà miệng nói ngọt, ở bên ngoài cũng sẽ không làm xằng làm bậy, hiện giờ thì đầu óc giống như trúng tà, toàn làm ra những chuyện ngu xuẩn.

Cảnh sát Thôi nói: "Đây là một hành vi giả dối, một hành vi làm trái lại lợi ích của người dân, việc này hoàn toàn có thể giao cho ủy ban cách mạng có thể áp dụng xử lý thông qua việc bị bắt đi diễu hành trên phố."

Lời này vừa nói ra đám người lại bắt đầu nghị luận sôi nổi.

Tô Đại Lực sợ đến mức mồ hôi lạnh đổ đầy mặt, anh ta không ngờ tới sự việc lại nghiêm trọng như vậy, còn phải giao cho ủy ban cách mạng mang đi diễu hành trên phố nữa sao? Anh ta không cướp không trộm, dựa vào đâu lại bị giao đến ủy ban cách mạng xử lý, phải bị bắt đi diễu hành trên phố?

Người dân trong thôn Hạ Hà nào biết sự việc lại nghiêm trọng như vậy, một việc giống nhau mạo nhận thế thôi còn bị giao cho ủy ban cách mạng sao? Bọn họ đều biết ủy ban cách mạng là nơi đã đi vào rồi không bị lột da cũng khó. Mà thôn Hạ Hà lại cách xa nó như vậy, dù cho mỗi gia đình đều có khoảng cách chênh lệch nhưng cũng sẽ không nghiêm trọng đến mức như ủy ban cách mạng.

Giờ đây bọn họ lại nghe nói hành vi của Tô Đại Lực nghiêm trọng đến mức phải giao cho ủy ban cách mạng, thì sao bọn họ có thể không bị dọa được chứ?

"Mẹ ơi, con không đi đâu! Con không đi ủy ban cách mạng đâu!" Một người lớn như vậy rồi thế nhưng lại bị cảnh sát Thôi làm cho sợ hãi đến mức co rúm lại sau lưng bà nội Tô.

Khóe miệng Tô Thành Tài run rẩy nhưng vẻ mặt lại bình tĩnh đến mức lạ thường, tựa như tất cả những chuyện xảy ra với Tô Đại Lực đều không liên quan gì đến anh ta.

Bà nội Tô không thể nhịn xuống được nữa, bà ta cũng đã sớm quên lời nói của Tô Thành Tài qua một bên, lớn giọng nói: "Bí thư Lý, đồng chí cảnh sát, quả thật Đại Lực nhà chúng tôi không có ác ý gì. Nó với thằng hai là anh em, giữa anh em với nhau cần gì phải chú ý nhiều như vậy, mấy người cũng không thể bắt nó vào nhà tù được."

Tô Đại Lực vẫn luôn trốn ở phía sau bà nội Tô, dù cho thế nào anh ta cũng không muốn đi đến Ủy ban cách mạng.

Anh ta nghe nói ủy ban cách mạng không phải là nơi để con người ở, người đi vào đó sớm muộn gì cũng sẽ biến thành quỷ.

"Chú hai là em trai của tôi, đây chẳng qua cũng chỉ là chuyện nội bộ nhà họ Tô chúng tôi, sao lại liên quan đến tận ủy ban cách mạng được chứ? Tôi không đi, có c.h.ế.t cũng không đi!"

Người dân trong thôn cũng bị lời nói của cảnh sát Thôi dọa cho sợ, đi tới ủy ban cách mạng cũng quá nghiêm trọng rồi. Vốn dĩ bọn họ chỉ cảm thấy Tô Đại Lực làm ra chuyện như vậy chỉ hơi đáng xấu hổ nhưng lúc này thì lại cảm thấy anh ta rất đáng thương mà sinh ra vẻ đồng tình.

Thậm chí có một số người dân trong thôn còn cảm thấy quả thật chuyện này chỉ là chuyện nội bộ trong nhà họ Tô, dù cho Tô Đại Lực thật sự mạo nhận thì cũng chỉ có Tô Cần gặp bất lợi, cũng không bị người ngoài chiếm của hời, tóm lại dù sao đó cũng đều là chuyện riêng của nhà họ Tô.

Bí thư Lý càng cau mày hơn khi nghe những lời nghị luận của người dân trong thôn cùng với tiếng khóc nháo của bà nội Tô.

Anh ấy nói: "Cảnh sát Thôi nói không sai, đã làm chuyện sai lầm thì nên phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Các đồng chí, chúng ta nghèo một chút cũng không có vấn đề gì cả nhưng chúng ta không thể giở thủ đoạn gian dối được. Chủ tịch Mao đã nói, thành thật là nguyên tắc đối nhân xử thế tốt nhất, chúng ta không thể làm khác được nhưng đến ngay cả sự thành thật còn làm không được sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.