Xuyên Thành Mỹ Nhân Hào Môn, Cả Nhà Phản Diện Đều Nghe Lén Tiếng Lòng Ta - Chương 63: Cún Con Ngoan Ngoãn ---

Cập nhật lúc: 27/03/2026 00:06

Người nhà họ Phó lần lượt nhấn 'like' trong nhóm, với họ đây đúng là một quả dưa hấu lớn.

Truyền thông Hồng Kông vốn táo bạo, biết đâu lại thực sự đưa tin như thế thật.

Phó Thanh Thù nhắn: "Anh Hai vất vả rồi, hôn sự này em duyệt."

Phó Tư Dao tiếp lời ngay: "Em cũng duyệt."

Phó Dư Trạch cười bảo: "Ý tưởng này quả thực không tệ."

Sau khi cả nhà tán gẫu vui vẻ, Phó Diệc Sơ lại quay sang nhìn anh Hai và Lâm Thi Hoa.

Không thể tin nổi, hai người họ vậy mà lại như fan hâm mộ với thần tượng.

Lâm Thi Hoa từng xem phim của Phó Vân Kỳ nên có ấn tượng tốt. Còn Phó Vân Kỳ thì ngay từ cái nhìn đầu tiên đã bối rối thẹn thùng.

Cả hai đều có thiện cảm, lại hợp gu nói chuyện. Không gian như chỉ còn hai người, kẻ khác muốn chen vào cũng khó!

Những người từ công ty khác không thể đứng nhìn. Vì muốn lấy lòng Lâm Thi Hoa, họ thi nhau tiến lên mời rượu, muốn nhân cơ hội này chen ngang vào.

"Lâm tổng, tôi kính cô một ly, hôm nay gặp cô thật là có duyên."

Lâm Thi Hoa lịch sự đáp: "Anh quá lời rồi."

"Lâm tổng đường xa đến đây, chúng ta kết bạn được không?"

Ai nấy đều muốn mời rượu Lâm Thi Hoa.

Phó Vân Kỳ thấy vậy khó chịu ra mặt. Anh bất ngờ nâng ly: "Tôi uống thay Lâm tổng."

"..."

Không gian xung quanh im bặt.

Mọi người nhìn anh với ánh mắt: Anh là ai mà đòi thay cô uống! Họ đang mời Lâm tổng cơ mà. Tên này nhảy vào phá đám là thế nào? Cạnh tranh phải công bằng chứ!

Phó Diệc Sơ đứng cạnh suýt thì bật cười.

Cứ tưởng anh Hai là người bẽn lẽn, hóa ra gặp đối tượng mình thích cũng tự biết tung chiêu.

Những người khác tức đến sôi m.á.u. Họ cố tình mời Lâm tổng, anh lại chặn ngang, rõ ràng là không nể mặt họ.

Tuy nhiên, nể mặt Phó gia nên họ cũng không tiện phát tác, chỉ biết ấm ức hỏi Lâm Thi Hoa:

"Lâm tổng thấy thế nào?"

Lâm Thi Hoa bỗng gật đầu, nhìn Phó Vân Kỳ mỉm cười ẩn ý: "Đương nhiên là được."

Phó Vân Kỳ nâng ly, nở nụ cười đắc thắng với mấy vị tổng giám đốc xung quanh. Nhìn anh lúc này chẳng khác nào chú cún nhỏ vừa thắng trận.

Những kẻ xung quanh tức đến nghiến răng, nhưng vì Lâm tổng đã đồng ý nên họ chẳng thể phản bác.

Thấy Phó Vân Kỳ được Lâm tổng ưu ái, họ không cam tâm! Thế là tối đó, ai nấy đều nhắm vào Phó Vân Kỳ, quyết không để anh yên thân.

Phó Vân Kỳ chẳng từ chối ai, cứ ai mời Lâm Thi Hoa, anh đều uống thay tất.

Dù t.ửu lượng anh không tệ, nhưng cũng không chịu nổi sự tấn công dồn dập như vậy. Qua ba vòng rượu, anh bắt đầu chếnh choáng, đầu óc quay cuồng.

Cả người anh rơi vào trạng thái mơ màng, cảm thấy cạnh bên có mùi hương thanh nhã, khiến anh vô thức muốn lại gần.

Phó Diệc Sơ nhìn dáng vẻ say xỉn của anh Hai mà cạn lời.

Ôi mẹ ơi!! Anh mình cứ dán c.h.ặ.t đ.ầ.u vào n.g.ự.c Lâm tổng không chịu rời kìa!

Nếu không vì đang ở chốn đông người, cậu thực sự muốn quay phim lại để mai anh Hai tỉnh rượu thấy mình lố bịch đến mức nào!

Quá mất mặt! Chưa từng thấy ai như anh Hai, không biết xấu hổ là gì luôn!

Sợ anh Hai làm quá đà đắc tội Lâm tổng, Phó Diệc Sơ vội kéo anh ra xa chút.

Lâm Thi Hoa lại xua tay bảo không sao, Phó Vân Kỳ cứ say khướt tựa đầu vào người cô, còn dụi dụi vào n.g.ự.c cô nữa chứ.

"...."

Xong đời thật rồi! Là đàn ông mà anh còn thấy đỏ mặt, huống chi là Lâm tổng. Anh Hai đúng là cao tay, làm tới mức này luôn, bái phục!

Phó Diệc Sơ không dám nhìn nữa, quá là đê tiện rồi!

Tưởng anh Hai ngây ngô, hóa ra đều là giả vờ. Hóa ra anh Hai cũng là lão làng trong nghề cả.

Thế này thì hơn mấy tiểu thịt tươi người mẫu kia trăm lần! Vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, ai nhìn mà không động tâm cơ chứ.

Những người khác đều trợn tròn mắt, thầm thán phục chiêu trò của Phó Vân Kỳ.

Họ cho rằng anh vì đầu tư mà chấp nhận hy sinh đến thế. Tại sao họ lại không nghĩ ra sớm hơn nhỉ!

Lần sau chắc phải tìm mấy tiểu thịt tươi xinh đẹp khác cho Lâm tổng. Loại nào cũng có, nghề nào cũng đủ, thế chẳng hơn Phó Vân Kỳ gấp trăm lần sao.

Xem ra từ đầu họ đã đi sai hướng, đưa đàn ông tới mới là quyết định đúng đắn nhất, nếu không sao để Phó Vân Kỳ giành mất cơ hội này.

Đến khi tiệc tan, mọi người hối hận không kịp. Hôm nay chiến lược thất bại hoàn toàn, ánh mắt Lâm tổng đều bị Phó Vân Kỳ thu hút hết rồi.

Khi ra về, Phó Diệc Sơ vốn định để vệ sĩ đưa Phó Vân Kỳ về nhà, kết thúc buổi tiệc tại đây.

Lúc nãy trước khi say, anh đã thấy anh Hai trao đổi liên lạc với Lâm Thi Hoa rồi. Với họ, mục tiêu đã đạt được.

Đây đã là tiến triển lớn. Ít nhất hôm nay khi các sếp lớn khác muốn xin số, cô đều chỉ cho số văn phòng hoặc của công ty.

Còn với Phó Vân Kỳ thì đối đãi đặc biệt, tình huống này chẳng phải quá rõ ràng rồi sao?

Cậu cảm thấy như vậy là rất tốt rồi, không cần nóng vội.

Giờ quan trọng nhất là không để anh mình tự hủy hình tượng trong lòng Lâm Thi Hoa. Phải đưa con ma men này về nhà gấp, để lâu xảy ra chuyện thì công sức tối nay đổ sông đổ bể hết!

Vệ sĩ tiến lên đỡ nhưng Phó Vân Kỳ không chịu. Anh cứ như chú cún nhỏ vùng vẫy, lại bám c.h.ặ.t lấy Lâm Thi Hoa, đầu dụi dụi vào người cô, mắt đỏ hoe, trông tội nghiệp như đang cầu xin chủ nhân đừng bỏ rơi mình vậy.

Anh nhìn còn không nỡ rời mắt nữa là...

Phó Diệc Sơ cảm thấy bất lực, diễn thế này là quá đà rồi đấy. Anh Hai mình nhập tâm quá rồi, cẩn thận kẻo làm lố lại phản tác dụng.

Từ trước tới nay, nào có ai uống say mà ôm người ta c.h.ặ.t cứng không buông, thậm chí còn chẳng muốn về nhà thế này? Đây chẳng khác nào dâng mỡ tới tận miệng mèo!

"Anh Hai, anh say rồi. Để em đưa anh về."

Nói đoạn, anh định đích thân tiến tới kéo Phó Vân Kỳ. Nhưng không ngờ, anh lại bị đối phương vung tay gạt ra.

"..."

Thế này mà gọi là say sao, chẳng giống say chút nào hết!!!

Lúc này, Lâm Thi Hoa lên tiếng: "Hay là để tôi đưa anh ấy về đi."

Phó Diệc Sơ không tin vào tai mình nữa.

Toang rồi! Toang thật rồi!!!

Anh Hai mau tỉnh lại đi! Hôm nay anh ăn gan hùm mật gấu hay sao mà gan dạ thế? Nếu còn giả bộ nữa... anh... anh tính làm tâm điểm của đêm nay hay gì!

Chuyện này... có phải diễn ra quá nhanh rồi không? Nhanh tới mức khiến người ta cảm thấy không thực chút nào.

Đây mới là lần đầu gặp mặt, làm vậy có phải hơi quá đà không? Dù có thiện cảm đi chăng nữa cũng không nên làm càn như thế chứ.

"Lâm tổng! Thế này không được đâu, phiền ngài quá! Để tôi đưa anh ấy về. Hôm nay thật ngại quá, đã gây phiền phức cho cô rồi! Anh Hai tôi uống say vào là mất hết hình tượng, bình thường anh ấy không như vậy đâu."

"Không sao, anh ấy cũng vì cản rượu giúp tôi nên mới uống nhiều như vậy, tôi chăm sóc anh ấy là chuyện nên làm!"

Lâm Thi Hoa nói một cách đương nhiên, khiến Phó Diệc Sơ nhất thời không biết phản bác thế nào.

Nhưng mà như vậy thực sự ổn không? Có phải là đang bỏ mặc anh Hai không ta? Anh lại một lần nữa hoài nghi nhân sinh.

"Lâm tổng, tốt nhất vẫn là để tôi đưa anh ấy về đi. Anh Hai tôi sau khi say rất phiền! Tôi sợ anh ấy sẽ gây rắc rối cho cô! Như vậy không hay lắm đâu!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Mỹ Nhân Hào Môn, Cả Nhà Phản Diện Đều Nghe Lén Tiếng Lòng Ta - Chương 51: Chương 63: Cún Con Ngoan Ngoãn --- | MonkeyD