Xuyên Thành Mỹ Nhân Hào Môn, Cả Nhà Phản Diện Đều Nghe Lén Tiếng Lòng Ta - Chương 76: Cảm Động ---

Cập nhật lúc: 27/03/2026 00:07

Phó Hoài Yến nghe xong không khỏi thán phục vận may của Cố Dư Bạch. Đúng là nhiều chuyện tốt cứ tự tìm đến anh ta mà chẳng cần nỗ lực. Thế nên, dù hiện tại Cố Dư Bạch không mạnh như trong kịch bản gốc, anh vẫn không thể chủ quan.

"Anh đã sắp xếp người chuẩn bị thu mua Zerio Pharmaceuticals. Thời gian còn sớm, từ giờ đến lúc đó còn nửa năm. Biết trước mọi việc, anh sẽ không để mặc nó diễn ra mà sẽ sớm có biện pháp phòng ngừa.

Huống hồ, như em nói, nếu theo kịch bản gốc thì giờ này anh đã hẹo rồi. Hiện tại, sống được ngày nào hay ngày đó, nên anh phải làm nhiều việc tốt, cứu nhiều người hơn để không uổng phí mạng sống này!

Về chuyện của Zerio, anh không màng lợi nhuận hay quyền lực, chỉ mong sao nhiều người an toàn sống sót qua đại dịch thôi."

Tô Vãn Kiều thầm nghĩ, quả nhiên cô không nhìn nhầm người. Quyết định giúp đỡ Phó Hoài Yến là vô cùng đúng đắn.

[ Trong nguyên tác, Phó Hoài Yến là kẻ kinh doanh chú trọng lợi ích, đúng kiểu nhà tư bản m.á.u lạnh.

Nhưng giờ đây mọi thứ đã thay đổi. Từ vai phản diện, anh đã biến thành người tốt. Có tấm lòng thiện tâm như vậy là điều em nằm mơ cũng không ngờ tới!]

"Ơ kìa... Anh vốn dĩ đã luôn thiện tâm mà."

Phó Hoài Yến thấy Tô Vãn Kiều chắc chắn đã hiểu lầm mình, anh thấy cần phải giải thích cho vợ yêu rõ.

"Kiều Kiều, kỳ thực anh luôn có giới hạn của mình. Có những việc dù lợi nhuận rất lớn, nhưng nếu trái với nguyên tắc thì anh tuyệt đối không làm."

Tô Vãn Kiều căn bản không tin.

[ Chuyện của Trương Vạn Hào, em thấy anh cũng đâu có nguyên tắc mấy đâu. Việc nên làm và không nên làm, anh đều làm hết. Nguyên tắc của anh chỉ bé bằng hạt gạo này thôi.]

Nói xong, cô dùng ngón tay trắng nõn thon dài làm hiệu khoảng cách nhỏ xíu.

"...."

Phó Hoài Yến xấu hổ gãi đầu.

Kỳ thực, anh hoàn toàn có thể dùng số tiền từ Trương Vạn Hào để đầu tư vào việc nghiên cứu vắc-xin cùng t.h.u.ố.c điều trị.

Rau đến mùa không cắt thì người khác cũng sẽ cắt. Dù không có Cố Dư Bạch thì cũng sẽ có kẻ khác tranh mất cơ hội này.

Mà số tiền đó nếu nằm trong tay anh, anh có thể dùng để phục vụ quốc gia, dân tộc, dồn lực vào nghiên cứu t.h.u.ố.c trị FA1.

Chắc chắn ý nghĩa hơn nhiều so với việc để nó rơi vào tay kẻ khác. Thế nên, dù có làm lại, anh vẫn sẽ chọn cách này.

"Kiều Kiều, em có biết nghiên cứu vắc-xin tốn bao nhiêu tiền không? Hơn nữa, anh không chỉ nghiên cứu vắc-xin mà còn sản xuất dụng cụ y tế, có thể sẽ xây cả bệnh viện nữa, rất nhiều việc cần làm.

Hàng trăm tỷ cũng chẳng thấm vào đâu, nên số tiền này anh nhận không chút hổ thẹn.

Nếu có cơ hội như vậy, em nhất định phải báo anh ngay lập tức để anh đi 'thu hoạch'.

Tranh thủ lấy tiền đó về đầu tư nghiên cứu là tốt nhất."

Tô Vãn Kiều lại một lần nữa bị sốc.

Cô thật sự kinh ngạc!

Chồng cô sao mà... sao có thể có tấm lòng rộng lớn đến vậy.

Ở kiếp trước, Cố Dư Bạch kiếm được hàng ngàn tỷ từ vắc-xin vì gần như độc quyền trong giai đoạn đầu.

Về sau, do sự can thiệp đặc biệt nên các công ty khác mới được sản xuất, nhưng giá vắc-xin vẫn rất đắt và nhu cầu thì cực lớn, hầu như quốc gia nào cũng phải tiêm chủng toàn dân.

Thực sự là một cuộc làm giàu trên nỗi đau của nhân loại.

Đến lượt Phó Hoài Yến thì khác, anh không coi trọng lợi ích cá nhân, chỉ muốn tiêu nhiều tiền hơn để cứu sống nhiều người hơn.

Phải biết rằng, nếu chuẩn bị từ bây giờ thì chi phí đầu tư sẽ cực kỳ lớn.

Anh không quan tâm đến việc kiếm tiền, chỉ quan tâm cứu người mà thôi!

Trong thời đại coi trọng vật chất như hiện nay, người có tấm lòng cao cả như vậy còn được mấy ai?

Làm sao không cảm động cho được.

Tô Vãn Kiều thầm cảm khái vô cùng.

"Bây giờ em chưa nhớ ra, đợi khi tình tiết xảy ra, em sẽ nhắc anh sau."

[ Haiz, không phải em không biết, mà hiện tại nhiều tình tiết đã cải biến. Dù có nói ra cũng không chắc sẽ xảy ra như nguyên tác.

Nhưng nếu nhìn vào quy luật của nam nữ chính, nếu tình cảm họ không hòa thuận, có thể sẽ xuất hiện những kỳ ngộ mới.]

Hai người tựa vai nhau, lòng càng thêm kiên định. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ không làm khó được họ.

Bên kia, Giang Nhược Ninh lại một lần nữa tìm đến Lệ Bỉnh Uyên.

Nhưng mới đến cửa đã bị lễ tân tập đoàn chặn lại không cho vào. Lần này Giang Nhược Ninh không cam tâm, quyết tâm phải gặp bằng được hắn.

Không gặp không về!

Hơn nửa tháng nay, hắn đột nhiên không liên lạc với cô nữa. Ban đầu cô rất tự tin vào mị lực của mình, nhưng bây giờ thì bắt đầu hoang mang.

Hôm nay, bằng mọi giá cô phải gặp Lệ Bỉnh Uyên để dò xét thái độ của hắn.

Và cô như bị dội gáo nước lạnh: mới nửa tháng không gặp mà cô ngay cả tư cách gặp hắn cũng không có!

Cái quái gì thế này! Lệ Bỉnh Uyên rốt cuộc bị làm sao vậy!!!

Có gì thì nói thẳng chứ! Đột nhiên mất hút, chơi trò không liên lạc, đến gặp mặt cũng từ chối! Cô không hiểu nổi!

Giang Nhược Ninh vốn rất tự tin vào sức hút của mình, nhưng nghĩ mãi cũng không tìm ra nguyên nhân.

Vẫn nên gặp trực tiếp để hỏi cho ra lẽ. Cái đùi to này không thể nói bỏ là bỏ được.

"Ngại quá, phiền cô chuyển máy lên văn phòng Lệ tổng giúp tôi được không? Tôi thực sự có việc gấp cần gặp Lệ tổng."

Nhân viên lễ tân thấy giọng điệu cô quá tha thiết nên cũng tin là có việc quan trọng thật.

Sau khi kết nối lên văn phòng, thư ký thông báo Lệ tổng đang họp và bảo Giang tiểu thư ngồi đợi.

Giang Nhược Ninh chờ hơn hai tiếng đồng hồ. Trong lúc đó, Cố Dư Bạch gọi cho cô mười sáu cuộc, cô đều không tiếp, giả bộ như không thấy.

Cuối cùng cô cũng đợi được thư ký thông báo là Lệ tổng bảo mình lên.

Giang Nhược Ninh cử động đôi chân đã tê cứng, vui mừng đi theo thư ký lên tầng cao nhất của tòa nhà.

Vừa bước vào cửa, mặt cô lập tức tái nhợt.

Lệ tổng nào có họp hành gì! Có một người phụ nữ xinh đẹp đang mặc áo da đen gợi cảm, ngồi chễm chệ trên đùi anh ta kìa!

Không nhìn lầm đâu, đúng là đang ngồi trên đùi anh ta thật.

Hơn nữa, đôi tay kia còn đang ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.

Phó Thanh Thù nhướng mày, chẳng buồn ngước mắt lên nhìn Giang Nhược Ninh vừa bước vào.

Cô chỉ bấm nút công tắc trên tay, kẹp kích điện trên người Lệ Bỉnh Uyên phát ra tiếng kêu ù ù.

Lệ Bỉnh Uyên cảm giác toàn thân run lên kịch liệt. Anh cố giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, nhưng nếu nhìn kỹ, hai tai anh đã đỏ ửng như đổ m.á.u.

Phó Thanh Thù cười khẩy.

Nữ chính đang đứng cạnh nhìn xem, cảm giác lại càng kích thích! Cô càng muốn trêu đùa Lệ Bỉnh Uyên hơn!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Xuyên Thành Mỹ Nhân Hào Môn, Cả Nhà Phản Diện Đều Nghe Lén Tiếng Lòng Ta - Chương 64: Chương 76: Cảm Động --- | MonkeyD