Xuyên Thành Mỹ Nhân Pháo Hôi Trong Văn Thập Niên - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/01/2026 13:05
Mụ ta xúi giục dì bà Điền gửi đứa con gái trong nhà cho Tiêu Dung nuôi, lương thực nhà họ chỉ cần lo cho đứa con trai là được.
Câu nói nguyên văn của mụ ta lúc đó là: "Anh rể có định mức cao, lại còn có lương thực thương phẩm thành thị, mẹ có ơn với chị ấy, chị ấy sẽ không từ chối mẹ đâu!"
Dì bà Điền nghĩ bụng, chẳng phải là thế sao!
Bà ta đã nuôi nấng Tiêu Dung khôn lớn, còn chăm sóc cô ấy ở cữ, để cháu gái giúp nuôi một đứa bé gái là chuyện đương nhiên.
Quả nhiên, Tiêu Dung không từ chối bà ta, sắp xếp chu đáo đón cháu gái Tiêu Nhã Mai vào phòng ngủ phụ để nuôi nấng, còn cười đáp: "Tốt quá, sau này để Nhã Mai làm bạn với Kim Dĩnh."
Vậy thì dì bà Điền làm sao lại đi đến bước đường vứt bỏ đứa trẻ, trả thù xã hội như thế?
Nói trắng ra, bà ta chính là tham.
Lúc dì bà Điền chăm sóc Tiêu Dung ở cữ, không biết nghe từ đâu rằng bản thân con bé ngốc Kim Dĩnh đã có một hôn ước từ bé.
Cha mẹ đối phương có m.á.u mặt ở Long Cương, một người làm chủ nhiệm giảng dạy ở trường công xã, một người làm thu mua ở nhà máy thép, nghe nói còn có quan hệ họ hàng với giám đốc nhà máy.
Bà ta nhìn đứa cháu nội ruột đang ê a trên giường, lại nhìn sang đứa cháu họ vốn hay đau ốm ở bên cạnh...
Trong kinh kịch có vở "Ly miêu tráo thái t.ử".
Dì bà Điền không cần phải giống như Lưu phi, tìm một tấm da mèo để đ.á.n.h tráo thật giả.
Bà ta có thể biến giả thành thật.
Tiêu Dung là một người phụ nữ tính tình mềm mỏng, Lê Chí Hưng lại cực kỳ cưng chiều vợ, trong nhà đều do vợ quyết định.
Quan trọng nhất là, Tiêu Dung khi ở cữ đã để lại mầm bệnh, cả đời này không thể m.a.n.g t.h.a.i được nữa.
Vậy thì một khi con gái ruột gặp nạn, đứa trẻ còn lại nuôi bên cạnh chẳng phải sẽ trở thành chỗ dựa tinh thần sao?
Tính tới tính lui, thì cũng chính là con gái ruột thôi!
Dì bà Điền là người theo trường phái hành động, cân nhắc một vòng xong là xắn tay áo lên làm ngay. Bà ta vứt đi rất xa, còn đặc biệt chọn một ngày tuyết rơi, trắng xóa một vùng thì ai mà nhìn rõ được là bà ta?
Vốn dĩ mọi thứ đều diễn ra theo đúng dự tính của bà ta.
Sau khi Kim Dĩnh mất tích, Tiêu Dung lấy nước mắt rửa mặt, chuyển phần lớn tình cảm sang Tiêu Tuyết Mai, suốt ngày mang theo bên mình vì sợ lại đ.á.n.h mất lần nữa.
Lê Chí Hưng dù có ý kiến cũng buộc phải nhìn về phía trước.
Con mất rồi, chẳng lẽ lại để mất luôn cả vợ sao?
Tính toán ngàn lần, bà ta cũng không ngờ được con bé ngốc này lại tìm được đường về!
Còn sống mà trở về.
"Sao mày lại mạng lớn thế hả, thế mà vẫn còn thở được?" Dì bà Điền nhìn bé gái trên giường bệnh, hận đến mức hàm răng vàng khè sắp nát vụn.
Nhưng bà ta vẫn phải làm bộ làm tịch bên ngoài.
Dì bà Điền "pạch" một tiếng quỳ xuống bên giường bệnh, hai hàng nước mắt đục ngầu chảy dài xuống bọng mắt, hai tay hướng lên trời như muốn bái lạy: "Ông trời ơi, cuối cùng ông cũng mở mắt rồi!"
Cảnh tượng này không chỉ làm bác sĩ Vương đang kiểm tra phải ngây người, mà còn làm Tiêu Dung hoảng hốt.
Cô vội vàng đi đỡ bà lão lên, nhưng lời nói không hề có chút ý trách móc: "Dì à, dì làm gì thế này, mau đứng lên đi!"
Năm đó khi con mất tích, Tiêu Dung đúng là có oán hận dì bà Điền.
Lê Chí Hưng công việc bận rộn, dì bà Điền sợ một mình cô lo không xuể, nên xung phong đến giúp cô trông con.
Kết quả là ngay vào cái cuối tuần cô đi học tập ở tỉnh, con gái đã mất tích. Đứa trẻ mất tích vào ngày tuyết rơi, sau khi tuyết tan thì càng không còn dấu vết để tra cứu.
Quá trùng hợp, mọi thứ đều quá trùng hợp.
Không phải Tiêu Dung chưa từng nghi ngờ.
Thế nhưng, đây dù sao cũng là nửa người mẹ nuôi của cô, là người dì ruột thịt đã không từ bỏ cô trong thời kỳ chiến tranh.
Dì bà Điền có thể thô lỗ, nhưng không phải kẻ xấu, không đến mức làm ra chuyện tán tận lương tâm đen tối như vậy.
Nay con gái đã tìm về được, cô cũng không muốn cả ngày sống trong bóng đen cảm xúc quá khứ nữa, chỉ muốn dồn hết sức lực để bù đắp.
Tiêu Dung không quan tâm chuyện khác nữa.
Sau này cứ trông chừng con gái, sống tốt những ngày tháng tới là được.
Dì bà Điền biết Tiêu Dung trong lòng trách cứ mình, bèn giả vờ giả vịt đứng dậy, màn kịch vẫn chưa kết thúc, bà ta lại bắt đầu tự tát vào mặt mình.
"Nếu không phải vì mắt tôi mờ, nếu không phải ngày đó tôi cứ khăng khăng đòi đi bón phân, nếu năm đó tôi cẩn thận hơn một chút..."
Cứ sau mỗi câu nói, trên mặt bà ta lại vang lên một tiếng chát ch.ói tai.
Đánh rất mạnh.
Phải đủ mạnh thì mới đủ thành ý, có thành ý mới khơi dậy được lòng trắc ẩn.
Sau khi tát hai cái, Tiêu Dung không đành lòng nhìn tiếp nữa.
Trong lòng cô có chút áy náy, nhưng nhiều hơn là cảm thấy mất mặt.
Cô kéo dì bà Điền đi ra ngoài phòng bệnh, trước khi đóng cửa còn không quên xin lỗi: "Bác sĩ Vương, thật ngại quá... Dì à, chúng ta ra ngoài nói đi, đừng làm ảnh hưởng đến bác sĩ chẩn đoán."
Căn phòng của trạm y tế không cách âm, Lê Kim Dĩnh nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng hai người phụ nữ nói chuyện bên ngoài.
Đa phần là tiếng khóc lóc của dì bà Điền.
Ồn ào đến mức cô muốn gọi bảo vệ lôi người ra ngoài.
Lê Kim Dĩnh là người có thù tất báo, hiện giờ đã tìm thấy hung thủ, cô chắc chắn sẽ không để bà ta toại nguyện.
Nhưng nhìn cái tay chân nhỏ xíu này của mình, mụ già đó chỉ cần bóp cổ một cái là cô c.h.ế.t ngắc.
Vẫn phải nghĩ cách để sống sót cái đã.
Ai biết được mụ già này có lại nảy ra ý đồ xấu xa nào khác không?
Cô biết, con bé ngốc trong nguyên tác cuối cùng đã c.h.ế.t đuối dưới ao, trong sách tuy không nói rõ hung thủ có phải là Điền Lục Hoa hay không, nhưng chắc chắn có liên quan mật thiết đến bà ta.
Nhưng làm thế nào để tháo ngòi nổ dì bà Điền này trong khi vẫn bảo vệ được bản thân đây?
Lê Kim Dĩnh đang mải suy nghĩ thì hai người đàn ông trong phòng bắt đầu trò chuyện.
"Cơ thể đứa bé không có gì đáng ngại, những năm qua nó đều sống khổ sở, sau này anh và cô Tiêu phải nhọc lòng chăm sóc nhiều hơn rồi", bác sĩ Vương mở lời trước.
Người cha già Lê Chí Hưng nghe tiếng ồn ào ngoài hành lang, thở dài, đôi mày nhíu c.h.ặ.t: "Chắc chắn rồi."
Người dì này của vợ, ông không thích một chút nào. Nhưng dì bà Điền thật sự đã cứu sống Tiêu Dung, ơn nghĩa này nhất định phải trả.
Vì vậy ông mới đón Tiêu Nhã Mai ở dưới quê lên, nuôi nấng như con gái ruột. Dùng ơn nuôi dưỡng để trả ơn nuôi dưỡng.
Lê Chí Hưng từng đi lính, là một quân nhân nhạy bén.
Trực giác mách bảo ông rằng phải ít qua lại với người dì này.
Bác sĩ Vương đồng nghiệp với ông nhiều năm, biết vị Bí thư này là một người tốt bụng, ngay thẳng. Ông là người trưởng thành biết nhìn sắc mặt, nhận ra Bí thư không thích bà lão kia nhưng lại không tìm được lý do.
