Xuyên Thành Nam Thê Gả Thay Cho Phản Diện Âm U - Chương 9
Cập nhật lúc: 30/06/2026 10:02
Đến cái ngày trọng đại xách vali ra khỏi nhà, tôi hớn hở xếp đồ đạc xong xuôi đâu vào đấy.
Trong lúc chờ trợ lý Khương đến đón ở phòng khách, Quý Thần bước tới.
Thái độ của hắn ta hôm nay chẳng còn mang vẻ láo lếu xấc xược như mọi khi nữa, thay vào đó là bộ mặt hệt như vừa nuốt trúng ruồi nhặng, trông có vẻ uất ức khó chịu vô cùng.
"Như thế này cậu đã vừa lòng hả dạ chưa? Phó Linh." Quý Thần kìm nén cơn tức muốn nổi cáu nhưng lại rén: "Đám bạn bè của tôi toang hết cả rồi, tôi cũng toang luôn rồi đây này."
"Cậu là cái đồ, đồ..."
Hắn ta lắp bà lắp bắp mãi cuối cùng mới rặn ra được một từ: "Cậu chính là cái đồ yêu phi họa quốc!"
"…" Tôi thở dài ngao ngán: "Cháu ngoan à, nhân lúc còn trẻ thì vẫn còn có cơ hội cứu chữa đấy, đừng có vội từ bỏ việc điều trị nhé."
Hí ha hí hửng dọn hẳn sang nhà mới, đây là một căn biệt thự to chà bá siêu đẹp, hoàn toàn đúng với gu thẩm mỹ tinh tế của tôi.
Tôi đảo mắt ngắm nghía săm soi khắp nơi, ấp ủ ý định nhắm cho mình một căn phòng ưng ý.
Chọn tới chọn lui vừa ưng bụng xong, lại bị Quý Minh Tước tạt ngay gáo nước lạnh bác bỏ: "Chúng ta sẽ ngủ chung ở phòng chính."
Tôi thộn mặt ra: "Hả? Chúng ta vẫn phải ngủ chung một phòng á?"
Có tới ngần này phòng trống cơ mà.
Quý Minh Tước giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh: "Do cha tôi yêu cầu đấy."
Tôi ngẫm nghĩ một hồi, ừ thì đành vậy, đằng nào với tôi cũng chẳng có khác biệt mấy. Vừa khéo độ này trời đang chuyển lạnh, hai thằng đàn ông chui vào chung một cái chăn mền ngủ cùng nhau thì sẽ ấm hơn rất nhiều đấy chứ.
Đến giờ đi ngủ buổi tối, tôi mới phát giác ra trên chiếc giường to đùng này chỉ có lác đác vỏn vẹn một chiếc mền. Chạy đi mở tung mấy cái tủ ra tìm cũng bặt vô âm tín, chẳng thấy thêm bất kỳ chiếc chăn nào nữa.
Thế là, tôi bày ra vẻ mặt đầy tiếc nuối nhìn Quý Minh Tước chẹp miệng: "Chồng ơi, chỉ có mỗi một chiếc chăn thôi đấy, xem chừng hôm nay đôi ta đành phải đắp chung một chăn rồi."
Dẫu trong thâm tâm đang mừng thầm, nếu như đêm nay mình mà luồn tay sờ mó cơ n.g.ự.c, lướt qua cơ bụng của anh một cách kín đáo thì hẳn là anh sẽ chẳng bao giờ hay biết đâu nhỉ?
Ánh mắt của Quý Minh Tước trở nên thăm thẳm: "Ừ."
Tối nay tôi đ.á.n.h một giấc ngon lành vô cùng tận, thậm chí còn không cầm cự nổi đến lúc chờ cho Quý Minh Tước say giấc nồng rồi giở trò sàm sỡ sờ soạng cơ bắp của anh.
Trong cơn mơ màng đê mê, tôi lờ mờ cảm nhận được tấm lưng trần của mình đang dán c.h.ặ.t vào l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của ai đó, thật vững chãi và an tâm xiết bao.
13
Trôi qua được vài ngày bình yên, cái tên Quý Thần đó lại bắt đầu mò tới "quấy rối" tôi.
Hắn ta lạch cạch nhắn tin cho tôi: [Phó Linh, cậu đừng có mà vội đắc ý, nói cho cậu biết, cái con người tôi đây chính là tì vết tất báo đấy!]
"…"
Đồ mù chữ.
Tôi: [Tôi không tì vết, khỏi báo.]
[Quý Thần, mới có mấy ngày không gặp mà cháu đã nôn nóng nhắn tin cho chú rồi đấy, nhớ chú à? Thằng nhóc này, đừng có yêu chú quá nha.]
Quý Thần xù lông: [Cậu đừng có nói linh tinh! Ôi trời, sao trên đời này lại sinh ra cái thứ tự luyến gớm ghiếc như cậu vậy hả?]
Tôi lười đôi co phản bác, nhàn nhạt copy y xì rồi ném luôn một đoạn tin nhắn gửi cho hắn ta: [Cậu đặc biệt lắm, cậu chả giống tí ti nào với cái đám con trai tớ quen, cậu mang đến cho tớ một thứ cảm giác xa lánh đến tột độ, một cảm giác cô đơn bủa vây, lúc gần lúc xa bla bla... Cậu muốn tìm kiếm một chút kích thích, một chút nguy hiểm bủa vây, một chút khó bề nắm bắt, thậm chí là một sự hành xác tột độ. Cậu khát khao những điều điên rồ quá trớn, khát khao sự chìm đắm chớ bề thấu hiểu, cậu muốn những ngọn lửa cảm xúc thiêu đốt linh hồn mình bla bla... Có rất nhiều lúc tớ lại muốn thâm nhập để hiểu rõ con người cậu, muốn biết cái não cậu đang chứa những thứ gì, nhưng lại cảm thấy thế giới quanh cậu luôn dựng sẵn một bức màn bảo vệ, tớ không nỡ phá nát nó, nhìn cậu ngồi thù lù một cục ở đó tớ cứ ngỡ như cậu sắp tan tành đến nơi rồi.]
Ném đoạn tin nhắn xong, tôi cũng tắt màn hình rồi quẳng cái điện thoại sang một bên, tiếp tục đọc sách.
Đến lúcnhớ đến hắn ta, thì đã là ba tiếng đồng hồ sau.
Không biết phía bên kia tự tưởng tượng ra được cái gì, mà lại gửi liền tù tì gần ba mươi tin nhắn cho tôi.
Hai tin nhắn cuối cùng là: [Thôi được rồi, tôi đành phải thừa nhận, cậu cũng có chút điểm mạnh có thể thu dụng. Thật chẳng mường tượng được đến cái giờ phút này, người đi guốc trong bụng tôi lại chính là cậu cơ đấy.]
