Xuyên Thành Nạn Nhân Trong Kịch Bản Sát, Các Nghi Phạm Đều Yêu Tôi - Chương 128

Cập nhật lúc: 08/05/2026 14:32

“Khóe miệng Ân Thâm giật giật, đầy đầu vạch đen.”

Mạc Tây tinh tế “tắt mic", giả vờ tín hiệu không tốt.

Cuối cùng đứa trẻ được nhân viên công tác bế đi, Ân Thâm cũng đi thay một chiếc quần mới, vẫn là màu hồng.

Thẩm Tiểu Muối nghĩ đến lúc nãy giọng điệu hơi nặng lời, bèn đi đến trước mặt Ân Thâm lần nữa, cực kỳ uyển chuyển nói:

“Ông chủ, trẻ con không biết gì cả, ngài đừng chấp nhặt với nó, nó cũng không cố ý đâu..."

Ân Thâm gượng cười:

“Cô nhìn ra chỗ nào là tôi đang chấp nhặt với nó?"

“Được được được, không chấp nhặt, không chấp nhặt..."

“?"

Thâm Thâm thấy tủi thân.

Kế hoạch thứ nhất hoàn toàn tuyên bố thất bại.

Không những không thể hiện được khía cạnh lương thiện hữu hảo của Ân tổng, ngược lại còn để tình địch giành hết công lao, có thể nói là thất bại t.h.ả.m hại.

Không sao, vẫn còn kế hoạch thứ hai.

Mạc Tây:

“Diễn viên nhí có chút khó kiểm soát, khó tránh khỏi xảy ra ngoài ý muốn, không sao đâu Ân tổng, chúng ta vẫn có thể cứu vãn!”

Mạc Tây:

“Chơi xong vòng quay ngựa gỗ thì đưa cô Thẩm đến khu vực xe đụng, diễn viên của chúng ta đã đợi sẵn ở đó rồi.”

Ân Thâm vừa từ trên vòng quay ngựa gỗ bước xuống, nhìn thấy hai tin nhắn này thì cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt.

Hai bước đi này của anh cực kỳ lảo đảo, cả người lung la lung lay.

“Ông chủ, đó là thùng r-ác!"

Cho đến khi phía sau vang lên một tiếng gọi gấp gáp, anh mới phát hiện mình đã đi đến trước mặt thùng r-ác.

Không kịp nữa rồi.

Bùm —

Cả người ngã nhào vào trong, mắt nổ đom đóm.

Trên đỉnh đầu dường như có một đàn sao đang xoay vòng, xoay a xoay...

Xoay đến mức anh ch.óng mặt luôn rồi.

“Ông chủ!!!"...

Thân hình cao lớn của Ân Thâm nằm trên chiếc ghế dài nhỏ bé, khiến chiếc ghế trông thật nhỏ nhắn.

Cảm giác mát lạnh truyền đến từ khuôn mặt, anh mới từ từ mở mắt ra.

Đập vào mắt chính là khuôn mặt đang ghé sát của Thẩm Tiểu Muối.

Cô ấy đang quan tâm anh sao?

Ồ, không phải.

Cô ấy đang cười nhạo anh.

“Ha ha ha ha ha không ngờ 'Lão Âm Bỉ' ngồi vòng quay ngựa gỗ cũng bị say, thế này thì yếu đuối quá đi ha ha ha ha...

Ông chủ anh tỉnh rồi!

Tôi lo ch-ết đi được!"

Những lời cười nhạo lập tức đổi giọng ngay khoảnh khắc thấy anh mở mắt.

Cô nhìn anh với vẻ mặt đầy lo lắng, đau đớn đ.ấ.m vào ng-ực mình:

“Trách tôi!

Đều trách tôi!

Là thuộc hạ vô năng, không bảo vệ tốt cho ông chủ, đều là lỗi của tôi!"

“..."

Đừng diễn nữa, giả quá.

Ân Thâm khó khăn ngồi dậy từ ghế dài, đỡ trán, cảm giác ch.óng mặt đã tan biến đi đôi chút.

Thẩm Tiểu Muối lấy chai nước đá khỏi mặt anh, vặn nắp rồi cực kỳ ân cần đưa cho anh:

“Uống miếng nước cho tỉnh táo đi ông chủ, nếu không được thì hôm nay chúng ta về nghỉ ngơi trước?"

Nhìn dáng vẻ của anh dường như cũng không thể tiếp tục được nữa.

Hơn nữa...

Chơi cái vòng quay ngựa gỗ mà cũng say đến mức này, sợ là trong công viên giải trí này không có trò nào hợp với anh đâu.

Ân Thâm lại khẽ cau mày, ánh mắt trầm xuống vài phần.

Về?

Bây giờ mà về thì coi như công cốc rồi.

“Mới vừa bắt đầu, về làm gì?"

“Hả?

Nhưng trông ông chủ có vẻ rất khó chịu..."

“Tối qua ngủ không ngon thôi."

Anh cực kỳ tao nhã đứng dậy, trong lúc đó còn lảo đảo một cái suýt ngã, vẫn cứng miệng:

“Sàn hơi trơn."

Đúng là người đàn ông cả đời hiếu thắng.

“Anh thật sự ổn chứ?"

Thẩm Tiểu Muối vẫn có chút không yên tâm.

“Cô nghĩ mấy cái thiết bị giải trí trẻ con này có thể gây ra tổn thương gì cho tôi?"

Anh hừ lạnh một tiếng, cực kỳ khinh thường:

“Nực cười hết sức."

Thẩm Tiểu Muối đời này chưa từng thấy ai cứng miệng như vậy.

Thế là cô tương kế tựu kế:

“Vậy chúng ta đi chơi cái Đu quay cảm giác mạnh siêu cấp vô địch đi, mấy cái trò trẻ con đó chắc chắn ông chủ không sợ rồi!"

“Đu quay cảm giác mạnh là cái gì?"

Ân Thâm rõ ràng vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Cho đến khi Túc Khâm chỉ vào một công trình lớn đang quay cuồng điên cuồng trên không trung đằng xa.

Ân Thâm rơi vào trầm mặc.

Đây mà là thiết bị giải trí à?

Không phải là máy giặt l.ồ.ng đứng sao?

Tiếng thì thầm như ác ma của Thẩm Tiểu Muối vang lên bên tai anh:

“Không phải chứ, không phải chứ, ông chủ không lẽ anh sợ cái này đấy chứ?

Tôi ba tuổi đã không sợ cái này rồi."

“..."

Anh khẽ nhíu mày, cảm thấy hình tượng của mình bị đe dọa.

Đến Thẩm Tiểu Muối còn không sợ, sao anh có thể sợ?

“Ai nói tôi sợ?"

“Vậy đi chơi nhé?"

“Đi."

Thẩm Tiểu Muối lộ ra nụ cười đắc ý, âm thầm đập tay với Túc Khâm một cái.

Phép khích tướng đối với Ân Thâm quá là hữu dụng!

Họ đi đến khu vực Đu quay cảm giác mạnh, dưới sự sắp xếp của nhân viên công tác, tất cả đã ngồi vào chỗ và thắt khóa an toàn.

Tâm trạng của ba người hoàn toàn khác nhau.

Túc Khâm thì bình thản như nước, không chút gợn sóng, tất cả thiết bị ở đây đối với cậu mà nói chẳng qua chỉ là trò trẻ con, bởi vì s-úng thật đạn thật cậu cũng đã từng thử qua.

Thẩm Tiểu Muối thì vừa căng thẳng vừa kích động, tuy có chút sợ nhỏ nhưng mong đợi nhiều hơn, dù sao trong nhận thức của cô, đã đến công viên giải trí mà không chơi trò cảm giác mạnh thì coi như chưa đến.

Còn Ân Thâm.

Cả người ngồi thẳng tắp, đầu ngón tay không tự chủ được nắm c.h.ặ.t khóa an toàn, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t hơi tái nhợt, trán dần lấm tấm những giọt mồ h hôi mịn.

Dù trong tình huống này, miệng anh vẫn rất cứng:

“Cũng thường thôi."

“Vâng, biện pháp an toàn ở đây đều làm rất tốt, sẽ không thực sự có nguy hiểm, quy cho cùng cũng chỉ là một quá trình kích thích thần kinh thôi."

Túc Khâm bình tĩnh bày tỏ.

Ân Thâm nghe vậy khẽ nhướng mày, hiếm khi tán đồng lời của Túc Khâm.

Đúng vậy, chẳng có gì đáng sợ cả.

Cho nên anh hoàn toàn không cần sợ...

V-út —

Cái đu quay đột nhiên b-ắn ra ngoài.

Với tốc độ không thể cản phá lao v-út lên trời, sau đó điên cuồng rung lắc như bị co giật.

“A a a a a a a a a!!"

Tóc của Thẩm Tiểu Muối như những xúc tu bạch tuộc bay múa khắp trời, bạch bạch bạch quất vào mặt Túc Khâm.

Túc Khâm vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, bình tĩnh như cũ, đưa tay ấn vào mu bàn tay cô:

“Đừng sợ."

“Tôi..."

Cô vừa định mở miệng nói chuyện, gió đã ùa hết vào miệng:

“Gigi lulu gigi lulu..."

Điều khiến cô cảm thấy kỳ lạ là phía bên phải cực kỳ yên tĩnh.

Ân Thâm vậy mà không la hét?

Điều này không hợp lý nha?

Cô tranh thủ quay đầu nhìn một cái.

Ân Thâm ngồi thẳng tắp, đoan trang, bất động, ngất xỉu rồi.

Chiếc cà vạt màu hồng sặc sỡ kia bị gió thổi, bạch bạch quất vào mặt anh như đang lên cơn.

Ngay cả như vậy cũng không thể đ.á.n.h thức anh.

Ngất thật sâu.

Ba người hiên ngang đi vào khu vực đu quay, nhưng lúc ra lại là hai người đứng một người nằm.

Ân Thâm được nhân viên công tác khiêng đi bằng cáng.

Mạc Tây trốn trong bụi cỏ bên cạnh chứng kiến tất cả, lấy tay đập vào trán, đau khổ kêu gào:

“Sai lầm rồi, lẽ ra không nên chọn cái chỗ công viên giải trí này."

Anh quên mất Ân tổng là kiểu ngoài cứng trong mềm.

Nhìn thấy phía xa chỉ còn lại mỗi Thẩm Tiểu Muối và Túc Khâm, anh lập tức cảm thấy có nguy cơ.

Không được, không thể để tình địch của Ân tổng ở riêng với cô Thẩm.

Anh phải đóng vai một chiếc bóng đèn hợp lệ rồi!

Nghĩ đến đây, anh chui ra khỏi bụi cỏ chạy điên cuồng, nhưng còn chưa kịp tiếp cận hai người kia thì đã bị hai bóng đen lao ra quật ngã xuống đất.

“Oái!"

Đầu đập xuống sàn, não bộ ong ong.

Đè lên anh là một con ch.ó ta và một con kền kền.

Mặc dù mặc đồ thú bông nhưng động tác vô cùng linh hoạt.

Chó ta:

“Tao quan sát thằng nhóc này lâu rồi, đoán không lầm thì nó chắc là người hỗ trợ của Ân Thâm."

Kền kền:

“Không thể để nó đi phá hỏng buổi hẹn hò của con trai ngoan và anh em tốt của tao."

Chó ta:

“Hiểu rồi đại ca, để em xử lý nó một cách âm thầm."

Mạc Tây:

“?!!"

Mạc Tây:

“Đừng mà!!!"

Một tiếng thét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời, khiến chim ch.óc trên cây sợ hãi bay tứ tán.

Thẩm Tiểu Muối khó hiểu ngẩng đầu nhìn:

“Túc Khâm, anh có nghe thấy tiếng gì không?"

“Ừm..."

Cảm quan của sát thủ khác hẳn người thường, đừng nói là nghe, từ nãy đến giờ, cậu đã thu hết mọi động tĩnh phía xa vào tầm mắt.

Tự nhiên cũng thấy rõ toàn bộ quá trình ch.ó ta và kền kền “hành hung".

Thế là cậu trả lời thế này:

“Chắc là ảo giác thôi."

“Chắc là vừa chơi xong cái đu quay nên đầu óc quay cuồng, xuất hiện ảo thanh rồi."

Thẩm Tiểu Muối gõ gõ đầu cố gắng tỉnh táo.

“Nhưng mà Lão Âm Bỉ thật sự rất buồn cười nha, rõ ràng là sợ mà vẫn cứ cứng miệng không chịu thừa nhận, bộ phim ma lần trước cũng vậy, anh ta cũng khá hài hước đấy, ha ha ha ha ha..."

“Có lẽ là lòng tự tôn của đàn ông?"

Túc Khâm cố gắng thấu hiểu.

Dù sao, cậu cũng không hiểu lắm tại sao Ân Thâm lại sợ những thứ này.

“Nhưng mà chúng ta thật sự không cần quan tâm anh ta sao?

Tuy là bị dọa ngất nhưng sắc mặt anh ta trông rất kém, hay là chúng ta đến phòng y tế xem anh ta thế nào?"

“Tại sao anh ta rõ ràng sợ những thứ này mà vẫn chọn tổ chức hoạt động ở công viên giải trí nhỉ, còn mặc một bộ vest hồng nữa, sặc sỡ quá."

“Thật ra lúc nãy tôi rất muốn châm chọc đấy, nhưng tôi đã nhịn được."

“Nói đi cũng phải nói lại, lúc nãy đứa trẻ kia va kem vào người anh ta mà anh ta lại không chấp nhặt, tôi còn tưởng anh ta sẽ mất nhân tính đến mức bắt đứa trẻ bồi thường tiền chứ."

“Anh có thấy anh ta hơi thay đổi không?"

Nói một tràng dài nhưng lại không nhận được chút phản hồi nào.

Cô không khỏi dừng bước, nghi ngờ quay đầu nhìn lại:

“Túc Khâm?"

Bất ngờ chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm như nước hồ của cậu.

Nhất thời ngẩn ngơ.

Trong ánh mắt của cậu có một nỗi u sầu không thể che giấu, khiến cảm xúc của cô cũng bị kéo theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.