Xuyên Thành Nhân Vật Pháo Hôi? Dẫn Toàn Thôn Chạy Nạn, Sống Tốt Nhờ Hệ Thống - Chương 100

Cập nhật lúc: 14/04/2026 08:20

“Bào Nhị muốn g.i.ế.c ta??”

“Phải, phải, bề ngoài hắn sai tiểu nhân tới lấy Anh Hùng Huyết, thực chất là muốn tiểu nhân dùng ngân châm này hạ độc ngài.

Ngài xem, còn có cả tờ giấy này nữa, Bào đương gia tâm địa bất lương, ngài nhất định phải ra tay trước để chế ngự hắn!”

Trước mặt Hoắc đương gia, cái lưng của Tôn Lập Nghiệp càng khom thấp hơn, thần thái thêm phần nịnh hót, lời nói cũng trở nên cẩn trọng từng li từng tí.

Hoắc đương gia cau mày: “Làm sao ta biết được đây không phải là do ngươi đ.â.m thọc, ly gián ở giữa?”

“Thật sự không phải tiểu nhân mà!

Tiểu nhân vốn không biết chữ, sao có thể viết ra tờ giấy này được?

Bào đương gia thật sự ôm lòng bất chính, ngài vạn lần phải tin tưởng tiểu nhân.”

“Ngươi không biết chữ, vậy sao biết được nội dung trên tờ giấy này?” Ánh mắt Hoắc đương gia mang theo vẻ lạnh lẽo, nhìn thẳng vào Tôn Lập Nghiệp.

Tôn Lập Nghiệp không kìm được mà rùng mình một cái, trí não xoay chuyển nhanh nhạy liền mở miệng: “Bào đương gia tưởng tiểu nhân biết chữ nên mới đưa tờ giấy này cho tiểu nhân.

Sau đó tiểu nhân đi hỏi người khác mới biết được dã tâm lang sói của lão.

Tờ giấy này tiểu nhân đã giấu đi, chính là để chờ dịp báo tin cho ngài.”

Hoắc đương gia trầm mặt, siết lấy tờ giấy, nửa ngày không nói lời nào.

“Ngài còn đợi gì nữa?

Mau ch.óng g.i.ế.c Bào đương gia đi thôi!

Dã tâm của lão quá lớn rồi, ngài định khi nào thì động thủ, có cần tiểu nhân trợ giúp gì không?” Tôn Lập Nghiệp có chút nôn nóng.

Hoắc đương gia cầm tờ giấy suy tư hồi lâu, cuối cùng giơ tay, đưa tờ giấy lên ngọn nến, trực tiếp thiêu rụi.

“Ngài… ngài làm cái gì vậy?” Tôn Lập Nghiệp ngẩn ra.

Chỉ nghe giọng nói của Hoắc đương gia trầm xuống: “Hắn g.i.ế.c không nổi ta.”

“Nhưng lão muốn g.i.ế.c ngài!”

“Ta biết, có điều, lão quản lý núi Thúy Vi rất tốt, chẳng phải sao?” Giọng Hoắc đương gia mang theo vài phần bất cần.

Người đó rất tự tin vào bản lĩnh của mình, một kẻ như Bào Nhị, căn bản không khả năng lấy mạng được Y.

“Nhưng lão cũng muốn g.i.ế.c ngài mà, ngài…” Tôn Lập Nghiệp hoàn toàn ngây dại, gã chưa từng thấy ai như Hoắc đương gia.

Hoắc đương gia khẽ cười một tiếng: “Rất bình thường.

Từ ngày ta lên núi Thúy Vi đoạt lấy vị trí đại đương gia của lão, lão đã luôn muốn g.i.ế.c ta rồi.”

“Tuy nhiên, muốn và làm là hai chuyện khác nhau.

Loại người như Bào Nhị, đừng nói kiếp này, đến kiếp sau cũng chẳng g.i.ế.c nổi ta.”

Nói đi cũng phải nói lại, đại đương gia trước kia của núi Thúy Vi vốn là Bào Nhị, chỉ là sau khi Hoắc đương gia lên núi, Bào Nhị chỉ đành ngậm ngùi lui xuống dưới.

“Vậy tại sao ngài không trực tiếp g.i.ế.c lão để trừ hậu họa?” Tôn Lập Nghiệp vẫn không cam lòng.

Nếu Hoắc đương gia không g.i.ế.c Bào đương gia, vậy gã phải làm sao?

Chẳng phải gã xong đời rồi sao?

Hoắc đương gia thản nhiên đáp: “G.i.ế.c Bào Nhị thì dễ, nhưng tìm một kẻ khác quản lý núi Thúy Vi thay ta thì khó, phiền phức lắm.”

“Tiểu nhân…” Tôn Lập Nghiệp định tự đề cử mình trong phút chốc, nhưng ngay sau đó liền ngậm miệng.

Có những lời nói không đúng lúc đúng chỗ là sẽ mất mạng như chơi.

“Vậy còn Anh Hùng Huyết…” Gã do dự hỏi.

Hoắc đương gia phất tay nói: “Đợi lúc ủ rượu ta sẽ đích thân qua đó, không có việc gì thì ngươi lui ra trước đi.”

Nói đoạn, Hoắc đương gia bưng vò rượu bên cạnh lên, ực ực uống cạn.

Tôn Lập Nghiệp mặt xám như tro, đang định xoay người rời đi, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng hò hét g.i.ế.c ch.óc vang trời.

“Xông lên!”

“G.i.ế.c!”

Qua khung cửa sổ có thể thấy bên ngoài lửa cháy ngút trời, bóng người lay động, không cần đoán cũng biết bên ngoài có không ít người.

Đây là… Bào đương gia tự tìm đến cái c.h.ế.t sao?

Tôn Lập Nghiệp trong lòng vui mừng, vội vàng nói: “Hoắc đương gia ngài mau nhìn xem, nhất định là Bào đương gia dẫn người tới g.i.ế.c ngài rồi!”

“Hừ!” Hoắc đương gia đầy bụng khó chịu, đôi lông mày hiện lên vẻ giận dữ, “Uống vò rượu cũng không yên thân.

Cái tên Bào Nhị này, thật là cho mặt mũi mà không biết điều.”

Người đó xách vò rượu đứng bật dậy, tay kia cầm lấy đại đao, nhấc chân một cái liền đá văng cửa phòng.

“Làm cái gì vậy?” Giọng điệu Hoắc đương gia đầy vẻ bất mãn.

Đám sơn tặc bị dọa giật mình, cả sơn trại dường như tĩnh lặng trong thoáng chốc.

Ngay sau đó, có vài kẻ gan lì bắt đầu gào thét:

“Anh em, g.i.ế.c Hoắc đương gia, chúng ta cũng muốn uống tiên t.ửu!”

“Chỉ có Bào đương gia mới xứng làm đại đương gia của núi Thúy Vi!”

“Anh em đừng sợ, chúng ta đông người, trực tiếp xông lên đi!”

“...”

Sau vài tiếng hô hoán, đám sơn tặc cũng bạo gan hơn phần nào, cộng thêm việc trước đó đã uống rượu, kẻ nào kẻ nấy đều cảm thấy mình thần dũng vô song.

Thế là, lũ sơn tặc ồ ạt lao về phía Hoắc đương gia.

Tôn Lập Nghiệp ở trong phòng dọa cho bủn rủn cả chân tay.

Trời ạ, Hoắc đương gia có chống đỡ nổi không đây?

Thật quá đáng sợ, đông đảo sơn tặc như kiến cỏ thế kia, vạn nhất Hoắc đương gia c.h.ế.t trước, gã biết tính sao?

Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên chỉ thấy trước mắt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

Nhìn lại lần nữa, hàng sơn tặc đi đầu đã đồng loạt rụng đầu, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, cảnh tượng vô cùng t.h.ả.m khốc.

Hóa ra là thanh trường đao của Hoắc đương gia quét qua, một đao trực tiếp c.h.é.m đứt cổ lũ sơn tặc.

Sức lực này phải lớn đến nhường nào?

Tôn Lập Nghiệp kinh hãi trong lòng, cảnh tượng đẫm m.á.u khiến gã không nhịn được mà nôn khan.

“A”

Những tên sơn tặc khác kinh hãi thốt lên, không ngừng lùi lại phía sau, đứa nào đứa nấy run rẩy cả người, khóc cha gọi mẹ.

Tất cả đại đao trường thương đều bị vứt hết xuống đất, bọn chúng sợ đến mức tè ra quần, tranh nhau tháo chạy về phía sau, chỉ sợ kẻ c.h.ế.t tiếp theo sẽ là mình.

Bào đương gia ở vòng ngoài cùng, cách Hoắc đương gia xa nhất, thấy tình cảnh này, lão cũng bị dọa cho ướt cả quần.

Lão chỉ biết Hoắc đương gia hung bạo, nhưng không ngờ lại hung bạo đến mức độ này.

Tình thế này, muốn giữ mạng thì chỉ có nước chạy trốn thật nhanh!

Bào đương gia chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, vội vã tháo chạy ra xa, nhưng khốn nỗi hai chân mềm nhũn, lão căn bản không chạy nhanh nổi.

“Bào Nhị!”

Giọng nói của Hoắc đương gia vang lên.

Bào Nhị rùng mình, không dám quay đầu, tiếp tục cắm đầu chạy.

“C.h.ế.t đi.” Chỉ nghe Hoắc đương gia hừ lạnh một tiếng, tung mình lên phía trước, ném mạnh thanh đại đao trong tay ra.

Giây tiếp theo, đại đao đ.â.m xuyên qua người Bào đương gia.

Thân hình Bào Nhị khựng lại, đôi mắt trợn ngược, cúi đầu nhìn mũi đao xuyên qua trước n.g.ự.c.

Sau đó, lão đổ rụp xuống, nhắm mắt xuôi tay, thậm chí còn chưa kịp cảm thấy đau đớn đã tắt thở.

Đám sơn tặc hít sâu một hơi khí lạnh, càng thêm sợ hãi.

“Hoắc đương gia, tha mạng, cầu xin ngài tha mạng!

Không phải bọn tiểu nhân muốn tới g.i.ế.c ngài, là tên họ Bào kia ép buộc bọn tiểu nhân, xin ngài hãy rộng lòng tha thứ.” Lý Tứ nhanh nhảu lên tiếng cầu xin, ngay từ đầu y đã không muốn chạy tới đây nộp mạng.

Lý Tứ vừa lên tiếng, những tên sơn tặc khác lập tức phản ứng lại, nhao nhao cầu xin:

“Đều tại tên họ Bào kia, lão ta vô liêm sỉ, cưỡng ép bọn tiểu nhân tới đây.”

“Phải đó, tha mạng, cầu xin Hoắc đương gia giơ cao đ.á.n.h khẽ.”

“Cầu xin ngài.”

“...”

Hoắc đương gia cau mày: “Phiền phức.”

Người đó nhìn quanh một vòng, cuối cùng đặt ánh mắt lên người Lý Tứ: “Sau này ngươi làm Nhị Đương Gia đi.”

“Quản lý sơn trại cho tốt, không có việc gì thì đừng làm phiền ta, cứ đúng hạn đưa rượu thịt tới là được.”

Lý Tứ ngẩn ra, không ngờ miếng bánh lớn từ trên trời rơi xuống lại đập trúng đầu mình: “Phải, phải, ngài yên tâm, yên tâm, tiểu nhân nhất định trung thành tận tụy.”

“Đúng rồi, tiên t.ửu thế nào rồi?” Chỉ nghe Hoắc đương gia hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.