Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Của Nữ Chính Trong Văn Thập Niên - Chương 160
Cập nhật lúc: 28/02/2026 03:09
“Đương nhiên, nhà họ Vân sẽ không thiếu d.ư.ợ.c liệu, nhưng những thứ đó đều là công khai, cô không thể cho vào không gian để lấy ra dùng bất cứ lúc nào được.”
Cô vẫn thích tự mình thu thập d.ư.ợ.c liệu hơn, để trong không gian, cô muốn dùng thế nào thì dùng.
Sau khi nói ý định của mình với gia đình, mọi người đều có chút không yên tâm, Vân Vãn Nguyệt trực tiếp nói sẽ xin nghỉ để đi cùng cô, Vân Sênh phải vất vả lắm mới khéo léo từ chối được.
Vân Tung có chút tiếc nuối nói:
“Ngày mai anh phải đến căn cứ thi đấu rồi, nếu không anh xin nghỉ một ngày đi cùng em là được."
“Biết thế, để Đường Vọng về thị trấn Thanh Sơn muộn hơn một chút, dù sao phép năm của anh ấy vẫn còn mấy ngày."
“Anh ba, đại hội thi đấu sắp bắt đầu rồi ạ?"
Tai Vân Sênh đã lọc ra được nội dung cô quan tâm nhất.
“Vẫn chưa bắt đầu, nhưng các đồng chí tham gia thi đấu đang lục tục kéo đến rồi, thông báo anh nhận được là ngày mai đến căn cứ báo danh."
“Vậy ạ."
Vân Sênh cụp mắt xuống, nói vậy là Hạ Hồng Chí cũng đã đến kinh thành rồi, hoặc giả là anh ta đã ở kinh thành rồi.
“Anh ba, sau đại hội thi đấu anh có được nghỉ không, hay là phải về doanh trại ngay ạ?"
“Sẽ có mấy ngày nghỉ, đến lúc đó nếu em vẫn muốn lên núi, anh sẽ đi cùng em."
Vân Tung nói.
Vân Sênh gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Ngày hôm sau, Vân Thủ Nghĩa đích thân lái xe đưa Vân Sênh đến chân núi, ông xuống xe quan sát sơ qua xung quanh rồi nói với Vân Sênh:
“Cậu biết cháu có khả năng tự bảo vệ mình, nhưng trong núi dù sao cũng có những nguy hiểm khó lường, cháu cố gắng đừng đi sâu vào trong núi."
“Cháu biết rồi ạ, thưa cậu."
“Còn nữa, mấy anh trai của cháu nói đúng đấy, đợi sau khi vụ án trúng độc kết thúc, cháu hãy tìm thời gian đến doanh trại học lái xe đi."
“Gần đây cậu đều để mắt đến những chiếc xe thanh lý từ quân đội có hiệu suất khá tốt, đợi khi nào cháu biết lái rồi cậu sẽ tặng cháu một chiếc, không cần mấy đứa nhóc kia góp tiền đâu."
Ông hớn hở nói.
“Cảm ơn cậu, đợi xong việc này cháu sẽ đi học ngay ạ."
Lúc này Vân Sênh cũng cảm thấy có một chiếc xe để đi lại sẽ thuận tiện và tự do hơn nhiều, liền vội vàng nhận lời.
“Được, đến lúc đó cậu sẽ tìm cho cháu một huấn luyện viên có kỹ thuật lái xe giỏi nhất để dạy cháu."
Mấy đứa nhóc trong nhà vẫn chưa đủ vững vàng, người dạy lái xe thì phải do đích thân ông chọn, không được thì đích thân ông dạy cũng được.
Sở dĩ Vân Thủ Nghĩa không quá lo lắng cho sự an toàn của Vân Sênh không phải vì ông vô tâm, mà là vì tối hôm qua, để thuyết phục họ không cần lo lắng, Vân Sênh đã một tay nhấc bổng cái cối đ-á lớn bỏ không đã lâu trong sân lên, xoay vài vòng quanh sân một cách nhẹ nhàng.
Vân Tung còn phải cảm thán, nếu mà Vân Sênh đi tham gia đại hội thi đấu thì chắc chẳng còn việc gì của anh nữa rồi.
Vân Sênh cười thầm, có thế thôi à, cô vẫn còn đang nương tay đấy chứ.
Giới hạn sức mạnh của cô nằm ở đâu, chính cô cũng không biết.
Dù sao thì việc nhấc cái cối đ-á đó đối với cô cũng chỉ như trò chơi trẻ con.
Nhìn thấy sức mạnh phi thường của Vân Sênh một cách trực quan như vậy, mọi người đều đã yên tâm.
Đường Minh Lệ và Vân Vãn Nguyệt cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng, đồng thời cũng tin những gì Vân Sênh kể về việc ở thị trấn Thanh Sơn có kẻ tấn công cô và suýt chút nữa bị cô dùng gạch tiễn đi luôn.
Vân Sênh nhờ thế mới được phép lên núi một mình.
Việc lên núi đối với Vân Sênh đã là chuyện quen thuộc như cơm bữa, dãy núi ngoại ô kinh thành này kiếp trước cô cũng không phải chưa từng đến.
Lý do lên núi vẫn là để kiếm thêm thu nhập cho gia đình, đừng nhắc nữa, nhắc đến là toàn nước mắt, đương nhiên đó cũng là cái thứ nước trong đầu cô thôi.
Vân Sênh mỉm cười lắc đầu.
Sau đó cô nghĩ đến Hạ Hồng Chí, sắc mặt hơi trầm xuống.
Hạ Hồng Chí lúc say r-ượu đắc ý từng khoe khoang với cô rằng, việc giành được vị trí đứng đầu trong đại hội thi đấu là điểm khởi đầu cho con đường binh nghiệp thăng tiến của anh ta.
Và việc được một vị lãnh đạo ở kinh thành để mắt tới trong kỳ đại hội, lại còn kết bạn được với con trai của vị lãnh đạo đó, chính là trợ lực cho sự thăng tiến thuận buồm xuôi gió của anh ta sau này.
Nhưng người thực sự nâng đỡ anh ta thăng tiến như diều gặp gió lại chính là Vân Sênh.
Lúc đó Vân Sênh vô cùng cảm động, cô không ngờ những việc mình làm cho Hạ Hồng Chí đều được anh ta ghi nhận.
Không ai có thể tưởng tượng được một người phụ nữ nông thôn từ quê lên, ban đầu không biết chữ như Vân Sênh đã phải nỗ lực như thế nào để có thể có chuyện để nói với những cô vợ quân nhân khác trong khu tập thể.
Dư luận về Hạ Hồng Chí trong giới vợ quân nhân luôn rất tốt, tất cả đều là kết quả nỗ lực của Vân Sênh.
Cô còn chủ động làm quen với người nhà của lãnh đạo của Hạ Hồng Chí, dùng tài nấu nướng đã rèn luyện nhiều năm để nhận được sự tán thưởng và coi trọng của đối phương, trở thành bạn bè.
Cũng chính người bạn này đã giúp cô liên hệ lớp học bổ túc ban đêm, khuyến khích cô nỗ lực nâng cao bản thân.
Cô cứ ngỡ lời Hạ Hồng Chí nói cô nâng đỡ anh ta thăng tiến như diều gặp gió là ám chỉ phương diện này.
Bây giờ nghĩ lại, chắc là không phải.
Những việc Vân Sênh làm đều là kiểu mưa dầm thấm lâu, giúp tiếng tăm của Hạ Hồng Chí khi được nhắc tới đều là những lời khen ngợi và công nhận, nhưng chắc hẳn sẽ không đóng vai trò then chốt bất thường trong vấn đề thăng tiến trong quân đội.
Cái này chỉ có thể coi là hỗ trợ, trong cùng một điều kiện cạnh tranh, có thể vì danh tiếng tốt mà được chọn.
Nhưng sự thăng tiến và tuyển chọn trong quân đội chú trọng hơn vào tố chất cá nhân và công lao.
Nếu nhất định phải thêm một cái nữa, thì đó là việc có ai đó nâng đỡ vào những thời điểm mấu chốt hay không.
Bước chân leo núi của Vân Sênh khựng lại, trong lòng nảy ra một phán đoán kỳ quái nhưng lại hợp lý.
Liệu có khi nào, vị lãnh đạo coi trọng anh ta năm đó vốn dĩ mang họ Tưởng?
Còn người con trai của vị lãnh đạo đã trở thành bạn với anh ta chính là Tưởng Trình?
Dường như chỉ có phân tích như vậy, Hạ Hồng Chí mới đem công lao thăng tiến như diều gặp gió của mình tính lên đầu Vân Sênh.
Vân Sênh tùy tiện ngồi xuống một tảng đ-á.
Vì vậy, Hạ Hồng Chí và Nam Đường tằng tịu với nhau sớm hơn rất nhiều so với những gì cô tưởng tượng đúng không.
Vân Sênh đã đoán đúng hơn một nửa.
Kiếp trước, lời Hạ Hồng Chí nói với Vân Sênh rằng tiền đã cho người ta vay để lo việc gấp là lừa cô.
Thực tế là anh ta đã gom góp tiền bạc lại, chuẩn bị sau kỳ đại hội thi đấu sẽ tìm cửa tìm nẻo ở kinh thành.
