Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Của Nữ Chính Trong Văn Thập Niên - Chương 252
Cập nhật lúc: 28/02/2026 04:12
“Cô ta thầm thề, từ nay về sau, Vân Sênh chính là mạng sống của cô ta.”
Kẻ nào dám làm hại Vân Sênh thì cứ đợi đến khi cô ta không còn sức lực mà làm gì nữa đã.
Vì vậy, bốn người nhóm Vân Sênh đối với những việc liên quan đến vụ án xe lửa đều kể lại chi tiết từng li từng tí, không hề giấu giếm bất cứ điều gì.
Thân phận của Thạch Sương, những người cần biết đều đã biết rồi.
Lúc này, hành động vội vã chạy tới tìm kiếm sự tồn tại của Lam Lam trông lại càng nực cười trong mắt mọi người trong phòng lấy lời khai.
Quân nhân giúp bọn họ lấy lời khai nghiêm nghị nói với Lam Lam:
“Đồng chí này, vụ án tàu hỏa do chúng tôi toàn quyền phụ trách, đồng chí Thạch Sương có thể rời đi hay không không phải do cô quyết định.”
“Anh nói cái gì?”
Lam Lam giận dữ nói, “Anh có biết không, cô ta là nữ tặc đấy!”
“Bây giờ cô ấy không phải nữa rồi.”
Vân Sênh nói, “Lam Lam, không điều tra thì không có quyền phát ngôn, cô cứ nghe gió là bảo có mưa thế này sẽ khiến tôi nghi ngờ tố chất chuyên nghiệp của cả tổ Ưng đấy!”
“Cô!”
Lam Lam lại một lần nữa bị nghẹn đến không nói được lời nào.
“Vân Sênh, lời Lam Lam nói đúng là có chút thiếu cân nhắc, nhưng cô thật sự muốn bảo lãnh cho một nữ tặc sao?”
Thịnh Giác bước tới ngăn cản Lam Lam đang muốn nổi đóa một trận, nói với Vân Sênh.
“Thịnh Giác, đây là chuyện của tôi.”
Vân Sênh nói rất thẳng thừng, “Việc anh nên làm là quản lý tốt thành viên trong đội của mình, ngăn cản cô ta đi phát điên khắp nơi.”
Vân Sênh thật sự đã chịu đủ cái thói thích can thiệp vào mọi việc một cách không đúng lúc của Lam Lam rồi.
“Không phải ai cũng có tính khí tốt như tôi đâu, có thể nhẫn nhịn thành viên của anh mãi được.”
“Nếu lần sau cô ta còn vô cớ múa may trước mặt tôi, tôi thật sự sẽ tát cho cô ta mấy cái đấy.”
“Cô coi tôi là bùn nặn đấy à?”
Lam Lam dĩ nhiên là không phục, cô ta tức giận nói, “Cô tưởng tôi từng bị bắt làm con tin ở tiệm cắt tóc thì tôi là kẻ yếu đuối sao?”
“Cô muốn tát tôi?”
“Hừ, tới đây!”
“Để xem cuối cùng người bị tát là ai!”
Vân Sênh nhìn về phía Lam Lam:
“Cô rất không phục đúng không?”
Cô khẽ cười một tiếng:
“Cô có thể hỏi Thịnh Giác xem tôi có thể tát cô được không!”
Phong Từ vừa hay từ phòng thẩm vấn bên cạnh đi ra, nghe thấy cuộc đối thoại của hai bên, anh không hề do dự bước tới bên cạnh Vân Sênh, nói với Thịnh Giác:
“Thịnh Giác, tôi cho anh mượn một chiếc xe.”
Mau đi đi, phiền ch-ết đi được!
Thịnh Giác:
…
Phong Từ thế mà lại giúp Vân Sênh đuổi người?
Ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa hai người một lát, cuối cùng không nói gì, kéo Lam Lam rời đi.
Vân Sênh mỉm cười cảm ơn Phong Từ.
Phong Từ chủ động nói về chuyện của Thạch Sương.
“Những việc cô ấy phạm phải trước đây có hơi nhiều, số người g-iết cũng hơi nhiều.”
Phong Từ cân nhắc dùng từ, “Cô muốn dùng công trạng lần này để bảo vệ mạng sống cho cô ấy thì dễ, nhưng để cô ấy bình an vô sự, lập tức được tự do thì khá khó khăn.”
Vân Sênh cũng biết là khó khăn, ở nước Hoa, bất kể vì lý do gì thì g-iết người đều là trọng tội.
“May mắn là những kẻ cô ấy g-iết hầu hết đều là hạng người tội ác tày trời, có mấy kẻ thậm chí còn nằm trong danh sách truy nã.”
Phong Từ lại nói.
Vân Sênh ngạc nhiên nhìn anh, cái này mà anh cũng biết sao?
Phong Từ cười cười, đương nhiên anh biết, thỉnh thoảng trên đường bắt gặp, nếu có khả năng anh sẽ trực tiếp bắt giữ hoặc giải quyết luôn.
Vân Sênh cảm thấy Phong Từ có vẻ rất am hiểu lĩnh vực này, bèn kể lại hai lần mình giúp người giải độc trước đó.
Cô nghĩ một lát rồi bồi thêm một câu:
“Tôi còn từng cứu mạng Thịnh Giác và Kỷ Hành Minh, còn bắt được hai tên người R nữa.”
“Dùng tất cả những công lao này để đổi lấy Thạch Sương vẫn không đủ sao?”
Phong Từ lắc đầu:
“Vẫn chưa đủ lắm.”
“Cộng thêm những gì cô vừa nói, ước chừng Thạch Sương vẫn phải ngồi tù vài năm.”
Đây là chuyện không có cách nào khác, chủ yếu là những việc Thạch Sương làm trước đây quá nhiều và quá lớn, chỗ của Vân Sênh không thể che chắn hết được.
Đúng lúc này, Kế Tồn Thiện từ phía sau bước tới, ném chìa khóa xe trong tay cho Phong Từ.
“Đây là xe của tôi, anh cứ lái đi trước đã, như vậy tốc độ có thể nhanh hơn.”
“Đồng chí Phong Từ, anh đang vội sao?”
Vân Sênh hỏi.
“Đúng vậy, phía biên giới vẫn còn việc đang đợi anh ấy.”
Kế Tồn Thiện nói.
Chuyện ở biên giới không có việc nào nhỏ cả, Vân Sênh biết mình không nên hỏi nữa nên kịp thời im lặng.
Phong Từ mỉm cười nói:
“Có mấy tên Lão Mao T.ử dự định nội ứng ngoại hợp với Tả Ôn, sau khi đột phá đường biên giới sẽ chiếm đất xưng vương.”
“Bây giờ vấn đề phía Tả Ôn đã giải quyết xong, tôi đi giải quyết nốt đám Lão Mao T.ử là biên giới sẽ yên ổn.”
Phong Từ không giấu Vân Sênh chuyện biên giới, chuyện Tả Ôn cô là người trực tiếp tham gia, gián tiếp mà nói chuyện biên giới Vân Sênh cũng coi như đã tham gia rồi.
Kể cả bây giờ anh không nói thì Vân Sênh ở lại doanh trại hai ngày cũng sẽ biết được tin này thôi.
Chuyện ở biên giới người dân bên ngoài không biết nhưng người trong doanh trại và người trong khu gia đình đều biết rõ.
Chủ yếu là việc đám Lão Mao T.ử xung kích biên giới hầu như năm nào cũng xảy ra, chỉ là lần này liên quan đến nhiều người và nhiều việc hơn, kéo theo rất nhiều người vô tội nên sự việc mới đặc biệt lớn.
Nhưng Phong Từ vẫn cảm thấy không cần thiết phải giấu Vân Sênh.
Lão Mao Tử!
Vân Sênh nghe thấy ba chữ này, mắt sáng rực lên.
Cô nhìn Phong Từ, sợ anh lập tức rời đi nên vội vàng hỏi:
“Giúp g-iết đám Lão Mao T.ử có tính là công trạng không?”
Thạch Sương lúc trước nghe thấy Lam Lam lại tới tìm Vân Sênh lải nhải, rất muốn vỗ bàn đứng dậy ra vả cho Lam Lam một cái nhưng vì không muốn gây phiền phức cho Vân Sênh nên mới ngoan ngoãn lấy lời khai xong, vừa mới bước tới bên cạnh Vân Sênh thì nghe thấy lời của Vân Sênh, cô ta liền biết vì sao Vân Sênh lại hỏi vậy.
Tất cả đều là vì cô ta.
Có điều, g-iết người à, cô ta thạo nhất đấy.
Cô ta cũng mong chờ nhìn sang.
Cô ta thật ra không quan tâm việc bị nhốt vài năm, nhưng Vân Sênh vẫn luôn nỗ lực vì cô ta, cô ta cũng phải nỗ lực vì chính mình một phen chứ.
