Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Của Nữ Chính Trong Văn Thập Niên - Chương 259
Cập nhật lúc: 28/02/2026 04:13
“Cô sợ mình trực đêm cũng chẳng nhìn ra được gì, đến lúc đó lại gây thêm rắc rối thì không hay.”
Đêm tĩnh lặng không tiếng động, đống lửa thỉnh thoảng vang lên tiếng “tách tách", càng làm cho đêm khuya thêm phần yên ắng.
Vân Sênh nằm trong lều không hề ngủ say, cô nhắm mắt nhẩm tính trong lòng xem dùng lượng bột thu-ốc bao nhiêu để đối phó với bọn giặc Nga là thích hợp nhất.
Cô còn có chút căng thẳng, đúng như cô đã từng tự nói, cho đến thời điểm hiện tại, cô chỉ mới làm những việc như g-iết gà mổ vịt mổ cá, chứ chưa bao giờ “thịt" người cả.
Thật sự đến lúc phải “thịt" bọn giặc Nga, cô mong mình đừng nương tay hay bủn rủn chân tay mà gây rắc rối, kéo chân người khác.
Vân Sênh nghĩ rất nhiều, thời gian từng phút từng giây trôi qua, bên ngoài vẫn luôn rất yên tĩnh.
Cô tưởng rằng đêm nay sẽ trôi qua trong lặng lẽ như vậy.
Đột nhiên, cô nghe thấy một tiếng còi sắc nhọn.
“Có việc rồi!"
Giọng nói của Phong Từ truyền vào trong lều.
Vân Sênh không hề do dự bật dậy, đi thẳng ra ngoài lều, lúc nãy cô nằm ngủ luôn trong bộ quần áo đang mặc nên tốc độ rất nhanh.
Rõ ràng, những người khác cũng giống như cô, đều xuất hiện trước mặt Phong Từ ngay giây tiếp theo khi anh lên tiếng.
“Giặc Nga vượt tuyến, mọi người tự mình cẩn thận, việc không thành thì giữ mạng là trên hết."
Phong Từ nói.
Phong Từ chưa bao giờ cảm thấy việc tạm thời rút lui là hành vi đáng xấu hổ, ngược lại, anh thấy việc có một đường lui khi giáp lá cà là rất tốt.
Nghĩ đến Vân Sênh và Thạch Sương lần đầu tiên tham gia trận chiến như thế này, anh dặn dò thêm một câu:
“Nếu không địch lại được thì có thể rút về phía sau, không cần phải liều mạng."
“Được."
Vân Sênh cũng là người quý trọng mạng sống, sẽ không trực tiếp xông lên một cách mù quáng đâu.
Sau một tiếng còi sắc nhọn nữa là những tiếng còi vang lên rất có quy luật.
“Hướng Đông Bắc, đi!"
Phong Từ đợi tiếng còi dứt hẳn liền lập tức ra lệnh.
Vài người ngay lập tức toàn tốc lao về phía đó.
C-ơ th-ể Vân Sênh đã được sương mù trắng cải tạo, tuy chưa qua huấn luyện chuyên nghiệp nhưng tốc độ của cô không hề chậm chút nào, điều này khiến Đoạn Bách - người vốn hơi có chút bài xích họ - phải nhìn cô với cặp mắt khác xưa.
Tuy nhiên, trên chiến trường, anh ta cũng chỉ phân tâm trong thoáng chốc rồi lập tức nâng cao cảnh giác lên mức tối đa, dốc sức lên đường.
Khi họ chạy đến phía Đông Bắc nơi bọn giặc Nga vượt tuyến, đống lửa ở bên đó vẫn chưa tắt, trong ánh lửa chập chờn, Vân Sênh nhìn thấy đại đao của một tên giặc Nga sắp c.h.é.m xuống người một chiến sĩ nhỏ.
Cô không hề suy nghĩ, xông lên tung một cú đ-á toàn lực, trực tiếp đ-á bay tên giặc Nga ra ngoài.
Tên giặc Nga đó phải nặng đến hai ba trăm cân, vậy mà ngay trước thanh thiên bạch nhật (?), dưới sự chứng kiến của mọi người, hắn bay đi theo hình parabol rồi biến mất trong bóng tối, không rõ sống ch-ết.
Cảnh tượng này thực sự khá chấn động.
Phong Từ từng nghe Vân Sênh nói sức cô rất lớn, nhưng không ngờ sức cô lại lớn đến mức này.
Đây đã không còn là mức độ có thể đạt được qua huấn luyện sau này nữa, mà thuộc về sức mạnh trời sinh rồi.
Trong mắt Cao Song Toàn tràn ngập những ngôi sao sùng bái, quả nhiên đại lão chính là đại lão, dù không rắc bột thu-ốc thì đó cũng là trần nhà về lực chiến (?).
Vân Sênh:
...
Cô chỉ là sức mạnh hơi lớn một chút xíu thôi, trần nhà lực chiến gì đó thì không dám nhận.
Đoạn Bách giơ ngón tay cái về phía Vân Sênh, hoàn toàn chấp nhận Vân Sênh trở thành thành viên treo tên của tổ Lang.
Anh ta có thể chấp nhận Vân Sênh nhanh như vậy không đơn thuần vì sức mạnh khổng lồ của cô, mà còn vì hành động không hề do dự cứu chiến sĩ nhỏ kia của cô.
Cú đ-á đó của Vân Sênh khiến hai bên đang giao chiến phải tạm dừng lại trong kịch tính một thoáng, sau đó lại nhanh ch.óng lao vào đ-ánh nh-au.
Có lẽ vì cú đ-á trước đó của Vân Sênh quá mức uy h.i.ế.p, bọn giặc Nga khi vượt tuyến đều vô tình hay hữu ý tránh né cô.
Vân Sênh thì không vội, núi không đến với cô thì cô đến với núi vậy.
Vừa hay, nếu bọn giặc Nga trực diện vung đao c.h.é.m cô, cô chưa chắc đã né được hết.
Không có ai c.h.é.m mình, cô cứ thế tận dụng kẽ hở, nhân lúc sơ hở tung cho tên giặc Nga một cú đ-á, đ-á bay người đi.
Hoặc là, vừa hay nhìn thấy chiến sĩ nào không địch lại bọn giặc Nga, sắp bị thương, cô sẽ đối diện tung một nắm bột thu-ốc vào tên giặc Nga, quật ngã hắn.
Sau đó, chiến sĩ kia lập tức bồi thêm đao, tiễn tên giặc Nga lên chầu trời.
Vân Sênh chưa từng phối hợp với các chiến sĩ, nhưng việc cô rắc bột thu-ốc và họ bồi đao lại phối hợp ăn ý vô cùng.
Khi chân trời hửng sáng, bọn giặc Nga định rút lui.
Chúng chẳng màng đến chiến thuật gì cả, dù sao quân nhân Hoa Quốc cũng chủ trương “không đuổi theo kẻ địch đã đường cùng", mỗi lần chúng rút lui đều rất thuận lợi, cứ thế quay người chạy là xong.
Nhưng, lần này người canh giữ đường biên giới Hoa Quốc không chỉ đơn thuần là quân nhân Hoa Quốc, mà còn có Vân Sênh nữa.
Cô chưa từng đọc binh pháp, cũng chẳng có ai nói với cô cái đạo lý “không đuổi theo kẻ địch đã đường cùng".
Thấy bọn giặc Nga đ-ánh không lại định chạy?
Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy chứ!
Cô chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp dốc toàn lực đuổi theo, tung ra một màn “thiên nữ tán hoa" sau lưng bọn giặc Nga.
Vừa đúng lúc, một luồng gió nhẹ thổi tới từ sau lưng Vân Sênh, trợ lực cho bột thu-ốc một tay, phía bọn giặc Nga vừa chạy vừa “bịch bịch" ngã nhào xuống đống tuyết.
Thạch Sương thấy Vân Sênh xông ra, không hề do dự lấy một giây, lập tức đuổi theo.
Vừa hay, bọn giặc Nga ngã một tên, cô “thịt" một tên, càng “thịt" càng hưng phấn, đây đều là công tích cả mà.
Đám giặc Nga lúc đầu chưa nhận ra, một lòng muốn chạy về phía nhà gỗ nhỏ, đến khi phát hiện người xung quanh càng lúc càng ít, mới quay người lại.
Được lắm, đ-ập vào mặt chính là màn bột thu-ốc bay lả tả.
Lần này, nhóm giặc Nga vượt tuyến đã bị tiêu diệt sạch sẽ!
Lúc này trời đã sáng hẳn, thao tác bá đạo này của Vân Sênh và Thạch Sương khiến các quân nhân Hoa Quốc m-áu nóng sục sôi.
Nếu không phải bị kỷ luật quân đội ràng buộc, họ thật sự hận không thể xông lên giúp hai người bồi thêm vài đao.
Khi Thạch Sương rút đao ra khỏi người tên giặc Nga cuối cùng ngã xuống, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Vân Sênh.
Hỏng bét, vẻ mặt hung ác sát khí trên mặt cô không kịp thu lại rồi!
“Chị Thạch Sương, nhiều công tích quá!"
Thạch Sương gật đầu lia lịa, sau đó chủ động đưa tay ra nắm lấy tay Vân Sênh, hai người cứ thế dắt tay nhau hỗ trợ lẫn nhau, bước thấp bước cao đi về.
