Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Của Nữ Chính Trong Văn Thập Niên - Chương 32
Cập nhật lúc: 27/02/2026 18:07
“Nhưng hắn đã cho người theo dõi Đinh Hương, cô ta không hề tìm gặp Phùng Hải Âu.”
Vấn đề nằm ở đâu chứ?
“Hải Âu, trước khi nói chuyện thì ăn chút gì đi đã."
Trần Lương gật đầu với Nam Sênh, mở cặp l.ồ.ng ra đưa tới trước mặt Phùng Hải Âu:
“Là món thịt kho tàu mà em thích nhất đấy."
Phùng Hải Âu nhìn Trần Lương trước mặt với ánh mắt tràn đầy tình cảm dành cho mình, bàn cân trong lòng bắt đầu nghiêng lệch.
Từ khi quen nhau đến nay, Trần Lương luôn đối xử với cô nồng nhiệt và chân thành, cô thật sự muốn vì một bức thư không biết từ đâu tới mà nghi ngờ người mình thích sao?
Sự mềm mỏng trong thái độ của Phùng Hải Âu rất rõ ràng, Trần Lương dễ dàng nhận ra ngay.
Trong lòng hắn đã nắm chắc, hắn lấy đôi đũa được bọc trong khăn tay từ trong túi ra, gắp một miếng thịt hầm nhừ, làm bộ định đút cho Phùng Hải Âu.
Ánh mắt hắn liếc qua Nam Sênh, lần này chắc là người này nên biết điều mà rời đi rồi chứ.
Nam Sênh:
“Nhìn cái gì mà nhìn, đồ cặn bã!”
Nếu không phải vì quan tâm đến cảm xúc của Phùng Hải Âu, cô đã sớm ra tay ấn hắn xuống đất mà nện cho một trận rồi!
Nam Sênh vẫn đứng im như bàn thạch.
Trần Lương cạn lời, Nam Sênh cứ chình ình bên cạnh thì hắn không thể thi triển các thủ đoạn dỗ dành được, ngay cả những lời đường mật cũng không thể nói một cách quang minh chính đại.
Cũng không hẳn là không thể, chỉ là hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều.
Hắn lúng túng đặt miếng thịt xuống, đưa đôi đũa cho Phùng Hải Âu, ý bảo cô mau ăn đi.
“Trần Lương, anh chỉ đối xử tốt với mỗi mình em thôi phải không?"
Phùng Hải Âu không đón lấy đũa mà hỏi.
“Tất nhiên rồi!"
Trần Lương khẳng định chắc nịch.
Sau đó hắn bật cười:
“Ngoài em ra, anh còn có thể đối xử tốt với ai được chứ?"
“Vậy anh nói cho em biết, công việc hiện tại của anh ở nhà hàng quốc doanh là từ đâu mà có?"
Phùng Hải Âu truy hỏi.
Trần Lương khựng lại một chút, thu đũa về, giữ nụ cười rồi nói:
“Chuyện này trước đây anh đã nói với em rồi mà, là anh đã giúp người ta một tay, người đó để cảm ơn anh nên..."
“Giúp chuyện gì?"
Phùng Hải Âu hỏi đến cùng.
“Anh đã giúp ai, giúp việc gì?"
Phùng Hải Âu nhìn thẳng vào mắt Trần Lương, nghiêm túc nói:
“Anh hãy kể lại rành mạch cho em nghe."
“Những người trên trấn có năng lực vì người khác giúp đỡ mà sắp xếp công việc thì em đều quen biết cả."
Cô bổ sung thêm một câu:
“Đến lúc đó, chúng ta sẽ mang quà đến tận nhà cảm ơn họ."
Trần Lương nhíu mày lại:
“Hải Âu, có phải có ai đó đã nói xấu sau lưng anh với em không?"
Nói xong, hắn còn cố ý liếc nhìn Nam Sênh một cái.
Nam Sênh:
...
Ngứa tay, muốn đ-ánh đồ cặn bã quá!
“Hải Âu, em hiểu anh mà, những chuyện thấy bất bình chẳng tha anh cũng đâu phải làm lần đầu."
Câu này đã khơi gợi rất tốt ký ức của Phùng Hải Âu về cảnh tượng lần đầu họ gặp nhau, sắc mặt cô lại dịu dàng thêm mấy phần.
Nam Sênh nhìn mà tặc lưỡi khen ngợi, trình độ của đồ cặn bã này cao thật đấy.
Xem những lời hắn nói kìa, còn chưa giải thích gì hết mà tuyến tình cảm đã được kéo đầy rồi.
Cái lạnh lẽo trong mắt Phùng Hải Âu đã tan biến mất quá nửa.
Như thể biết được Phùng Hải Âu lúc này không có tâm trạng ăn uống, sợ thịt kho tàu bị nguội nên Trần Lương đậy nắp cặp l.ồ.ng lại, gói kỹ đôi đũa lần nữa.
Lúc này hắn mới nói tiếp:
“Thực ra, anh cũng không biết người sắp xếp công việc cho mình rốt cuộc là ai."
Sợ Phùng Hải Âu không tin, hắn lập tức bồi thêm một câu:
“À đúng rồi, lúc được thông báo đi làm anh cũng ngơ ngác không hiểu gì cả, hỏi người ta mới biết được đầu đuôi câu chuyện."
“Đáng tiếc là anh không hỏi ra được người sắp xếp công việc cho mình là ai."
Trần Lương cười khổ lắc đầu, rõ ràng là có chút thất vọng, hắn nhàn nhạt nói:
“Không biết có phải vì sợ anh sẽ được đằng chân lân đằng đầu không."
Nhìn Trần Lương như vậy, tim Phùng Hải Âu liền thắt lại một cái.
Cô biết gia cảnh của Trần Lương không tốt, sợ nhất là bị người khác coi thường.
Với những gì cô biết về Trần Lương thì anh sẽ không làm ra những chuyện cầm thú không bằng đó.
Nhưng bức thư nặc danh kia lại khiến cô cảm thấy khó chịu như có gai trong họng.
“Hải Âu, anh thề, anh chỉ đối xử tốt với mỗi mình em thôi."
Trần Lương ghé sát vào tai Phùng Hải Âu, nói khẽ, giọng điệu quyến luyến nồng nàn.
Phùng Hải Âu liếc nhìn Nam Sênh một cái, có chút thẹn thùng cúi đầu.
Nam Sênh nhìn thấy vậy thì nghĩ thầm không ổn rồi, Phùng Hải Âu rõ ràng là đã rơi vào bẫy dịu dàng của Trần Lương mất rồi.
“Hải Âu, thời gian không còn sớm nữa, tớ còn có một số chuyện về công việc muốn thảo luận với cậu."
“Hay là chúng ta vừa đi vừa nói nhé?"
Nam Sênh chân thành đưa ra gợi ý.
Lời nói của Nam Sênh như một gáo nước lạnh tạt vào đầu, Phùng Hải Âu khẽ đẩy Trần Lương ra, tỉnh táo lại.
Trần Lương:
...
Sao trên đời lại có người phụ nữ đáng ghét và không biết điều như vậy chứ!
Phá hỏng chuyện người ta yêu đương, không sợ bị người ta trùm bao tải đ-ánh sao?
Nam Sênh:
...
Cô có thể dùng tay không xé nát bao tải, hoàn toàn không sợ đâu nhé!
Nam Sênh mới không thèm quan tâm đến suy nghĩ của Trần Lương, cô chính là muốn chia rẽ hai người bọn họ mà.
Đến lúc này, Nam Sênh cũng chỉ mới coi Trần Lương là một tên cặn bã có chút thủ đoạn mà thôi.
“Trần Lương, anh về trước đi, em và Nam Sênh vẫn còn một số chuyện công việc cần trao đổi."
Phùng Hải Âu nói với Trần Lương.
“Chuyện của chúng ta để lần sau tìm thời gian khác nói sau."
Cô cảm thấy mình cần chút thời gian để suy nghĩ kỹ về chuyện giữa mình và Trần Lương, vừa không thể tin vào bức thư nặc danh không có căn cứ, vừa không thể chỉ nghe lời phiến diện từ Trần Lương.
Còn về việc giữa họ có tương lai hay không thì bây giờ cô cũng chưa chắc chắn.
“Trời hơi tối rồi, hai đồng chí nữ các em đi sẽ không an toàn, để anh đưa hai em về nhé."
Trần Lương nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm, kìm nén cảm xúc, không hề đeo bám mà thuận thế nói.
“Không cần đâu, đều là đường lớn cả, không xảy ra chuyện gì đâu."
Phùng Hải Âu nói.
“Vậy cũng được, hai em đi đứng cẩn thận nhé."
Nói xong, Trần Lương liền dúi cặp l.ồ.ng vào tay Phùng Hải Âu:
“Đây là món anh tự tay làm, em nếm thử đi, lần sau nói cho anh biết những chỗ cần cải thiện."
“Anh luôn có thể làm ra hương vị mà em thích nhất."
Trần Lương lại nói nhỏ một câu:
“Anh sẵn lòng nấu cơm cho em cả đời."
