Xuyên Thành Nhóm Đối Chiếu Của Nữ Chính Trong Văn Thập Niên - Chương 436
Cập nhật lúc: 28/02/2026 06:03
“Việc này tương đương với việc phá hỏng phong thủy cục của hắn, nếu đạo hạnh không đủ, sẽ bị phản phệ.”
Thế là, Hạng Ẩn đưa tay ra, định lau thử xem, xem có thể lau sạch thứ bẩn thỉu trên bề mặt đi không.
Hắn vừa đặt tay lên viên ngọc thạch trong trận, thì phía cửa đồng truyền đến tiếng mở cửa “két" một cái.
Cùng lúc đó, sét đ-ánh giữa trời quang!
Một tia chớp trên bầu trời đột nhiên đ-ánh trúng Hạng Ẩn vừa chạm tay vào đ-á trong trận!
Phản phệ, đến muộn nhưng chắc chắn đến!
Sau khi Vân Sênh và mọi người đi vào, thứ họ nhìn thấy là một... vật thể hình người bốc ra một ngụm khói đen, tóc dựng đứng như nổ tung, mặt đầy tro đen, bất động?
Bước chân của mấy người khựng lại.
Người này rõ ràng là vừa bị sét đ-ánh trúng mà!
Không cần hỏi, bọn họ nhanh ch.óng phán đoán ra vật thể hình người trước mặt là ai rồi.
Trong đại bản doanh này ai là kẻ đáng bị sét đ-ánh nhất, đáng bị ngàn đao băm vằn nhất?
Hạng Ẩn chứ ai!
Đây coi như là minh chứng rõ nhất cho câu “kẻ gian tự có trời thu"!
Vân Sênh không nhịn được, “Phụt!" một tiếng cười ra miệng.
Những người khác:
...
Thiên đạo luân hồi!
Dĩ nhiên, Vân Sênh cười thì cười, nhưng việc chính không hề trễ nải.
Cô vừa cười, vừa thừa cơ hội hắn đang yếu mà lấy mạng hắn!
Vân Sênh chạy nhanh tới trước, nhân lúc Hạng Ẩn còn chưa hoàn hồn, trực tiếp vốc một nắm bột thu-ốc rắc lên cái đầu nổ tung của hắn.
Hạng Ẩn mở trừng mắt, lặng lẽ ngã xuống.
Vân Sênh:
...
Cái này?
Hạng Ẩn sẽ không bị thu-ốc của cô rắc ch-ết đấy chứ?
Chẳng lẽ sau khi bị sét đ-ánh thì không được rắc thu-ốc trực tiếp?
“Chưa ch-ết."
Phong Từ rút tay lại sau khi đặt lên mũi Hạng Ẩn, “Chắc là sau khi bị sét đ-ánh, cơ bắp quanh mắt bị cứng đờ, tạm thời không thể co giãn thôi."
“Vậy thì tốt."
Vân Sênh thở phào nhẹ nhõm.
Cô không tiếc nếu Hạng Ẩn tèo, nhưng từ người hắn có thể hỏi ra rất nhiều thông tin, nếu cứ thế mà tèo thì phí quá.
Khi Hạng Ẩn bị sét đ-ánh, những cao thủ ẩn nấp trong bóng tối đã lũ lượt xông ra.
Chỉ là họ cũng cả đời chưa từng thấy người sống bị sét đ-ánh giữa trời quang bao giờ, sợ mình bị vạ lây nên đứng ngoài xem một lúc.
Nhóm Vân Sênh là do Đường Phế dẫn vào nên họ không hề cảnh giác.
Nào ngờ chỉ một chút sơ suất đó thôi mà Hạng Ẩn đã bị ám toán!
Đây là chuyện liên quan đến tiền thưởng cuối năm của họ đấy!
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh!
Vân Sênh tung chiêu thiên nữ tán hoa, hai tay cùng xuất chiêu “vèo vèo vèo" rắc bột thu-ốc về phía mấy vị cao thủ đó.
Cao thủ đúng là cao thủ, thân thủ họ vô cùng linh hoạt né tránh đòn tấn công bằng bột thu-ốc của Vân Sênh, bắt đầu ra tay với cô.
Phong Từ và những người khác không chịu thua kém, lập tức gia nhập cuộc chiến.
Cảnh tượng trong sân là:
nhóm Phong Từ và các cao thủ đấu quyền cước trực diện, đ-ánh nh-au không phân thắng bại.
Vân Sênh tranh thủ lúc cao thủ không chú ý liền đ-á một cước, rồi bồi thêm nắm bột thu-ốc.
Hả?
Bị né rồi?
Tiếp tục!
Trái ngược với sự náo nhiệt là Hạng Ẩn đang nằm trơ trọi một mình trên nền ngọc thạch lạnh lẽo, không ai thèm ngó ngàng tới.
Có chút thê t.h.ả.m, nhưng sẽ không có ai đồng cảm.
Vốn dĩ người trực ca phía cửa đồng khi nghe tiếng sét đ-ánh đã đi ra khỏi căn chòi trực.
Cảnh tượng hỗn loạn lúc này, anh ta đương nhiên cũng nhìn thấy.
Anh ta lặng lẽ khóa cửa đồng lại.
Anh ta cứ tưởng đây là cuộc tranh quyền đoạt lợi giữa sếp tổng và sếp phó của đại bản doanh.
Cái đó, anh ta chọn đứng về phía Phi Sào!
Theo Hạng Ẩn húp miếng canh còn phải nhìn sắc mặt hắn, theo Phi Sào là có thịt ăn!
Vân Sênh:
...
Ăn thịt thì không hứa chắc được, nhưng cơm mi-ễn ph-í thì bao no!
Người này cảm thấy chỉ đóng cửa thôi thì chưa đủ thể hiện thành ý, trực tiếp lao tới ôm c.h.ặ.t lấy eo của một vị cao nhân, hai chân như đôi kéo khóa c.h.ặ.t c.h.â.n tay vị cao nhân đó, hét lên với Vân Sênh:
“Mau, xử hắn đi!"
Vân Sênh chớp thời cơ rắc đầy bột thu-ốc lên mặt vị cao nhân đó, vị cao nhân đó đổ rầm xuống.
Kẻ đầu hàng đang ôm vị cao nhân kia cũng bị bột thu-ốc làm ảnh hưởng, thế là cứ thế ôm c.h.ặ.t vị cao nhân kia cùng ngã xuống.
Mấy vị cao nhân này vốn là đồng môn, khi hợp lực kháng địch có thể phát huy sức mạnh từ sáu phần lên chín phần.
Giờ đây, một người đã ngã xuống.
Đội hình của cả nhóm liền trở nên lỏng lẻo.
Rất nhanh, nhóm Vân Sênh đã hợp lực hạ gục những người còn lại.
Trận chiến đại bản doanh, họ lấy ít thắng nhiều, và thắng lợi hoàn toàn!
Kinh thành, nhà họ Phong.
Tiếng chuông điện thoại trong phòng khách đột nhiên vang lên, Phong Ký Dư vừa chạy bộ buổi sáng về sợ tiếng chuông làm những người khác trong nhà tỉnh giấc, vội bước nhanh tới nghe máy, “Alo".
Sau khi cúp máy, anh “phụt" một tiếng cười ra miệng.
Tại sao lại có người nghĩ quẩn đi chọc vào Vân Sênh cơ chứ?
Giờ thì hay rồi, con bé trực tiếp diệt gọn đại bản doanh luôn.
“Haha!"
Phong Ký Dư cảm thấy chuyện này thật sảng khoái, cũng không quan tâm có làm ồn đến ai không nữa, cười lớn thành tiếng.
“Có chuyện gì vậy?"
Phong Bạch Nguyên vốn ngủ không sâu từ trong phòng đi ra, đứng ở cầu thang hỏi.
“Ba, ba đừng cử động, con lên đây, con nói cho ba một tin tốt lành cực đại."
Phong Ký Dư vội vàng bước lên cầu thang vài bước, đỡ lấy ông cụ nhà mình.
“Ba, ba thực sự không cân nhắc việc xuống tầng một ở sao?"
Anh nói, “Tầng một tốt biết mấy, ra ngoài đi dạo thuận tiện bao nhiêu."
“Đừng nói nhảm, nói cho ba biết vừa nãy con cười cái gì!"
“Con nói cho ba nghe này, Vân Sênh nhà mình lại lập công rồi, lập công lớn luôn!"
Phong Ký Dư đỡ Phong Bạch Nguyên chậm rãi đi về phía phòng, vừa đi vừa nói.
“Ồ?
Mau nói cho ba nghe xem nào!"
Hai người đi vào phòng của Phong Bạch Nguyên, Phong Ký Dư nói:
“Tóm lại trong một câu, chính là Vân Sênh đã san phẳng đại bản doanh rồi!"
“Thật sao!"
Phong Bạch Nguyên chấn kinh, rồi tự mình bồi thêm một câu, “Thế thì chắc chắn là thật rồi!"
“Đứa nhỏ Vân Sênh này, lợi hại quá!"
“Chứ còn gì nữa ạ!"
“Ba, ba đợi con một chút, con gọi mấy cuộc điện thoại sắp xếp các công việc hậu cần xong xuôi rồi sẽ nói kỹ với ba."
Phong Bạch Nguyên xua tay:
“Con bận việc của con đi, ba không vội biết mấy thứ đó."
