Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [thập Niên 70] - Chương 15
Cập nhật lúc: 16/02/2026 16:03
Thời buổi này con gái trong nhà đa phần đều được gọi là cái hoa cái cỏ gì đó, có không ít đứa ngay cả tên chính thức cũng không có, tên được lật từ điển ra đặt một cách t.ử tế lại càng hiếm thấy. Hồi đó cái tên của con bé nhà họ Trần ở thôn bên cạnh, còn nghe nói là nhờ thầy giáo dạy học trên huyện đặt cho đấy! Hàm ý là gì mà hồng hồng hỏa hỏa hay náo nhiệt gì đó, đại loại là ý như vậy!
Những người xung quanh nghe thấy động tĩnh cũng xúm lại.
"Nói gì thế? Trần Đồng làm sao? Hồi trưa tôi còn nhìn thấy cô ta ở sau điểm thanh niên tri thức của thôn mình đấy! Giang thanh niên tri thức cô quen à?"
Giang Nhan còn chưa kịp trả lời, Trần Đông Hương đang xâu xé với Vương Quyên đã nhanh nhảu gào lên trước.
"Tôi phì! Đồng Đồng nhà tôi mới không thèm quen cái con hồ ly này, Giang Nhan mày đừng có mà lôi kéo Đồng Đồng nhà tao vào, làm hại đến danh tiếng của nó tao cho mày biết tay đấy!"
Ồ, đúng là chỉ có danh tiếng của cháu gái nhà mình mới là danh tiếng, còn danh tiếng của người khác thì không phải là danh tiếng chắc? Nếu không phải từ xa đã nghe thấy cái giọng oang oang của bà ta lại đang tung tin đồn nhảm về cô, cô cũng chẳng thèm đứng đây đôi co với loại người này.
Giang Nhan thầm đảo mắt một cái, ngoài mặt lại ra vẻ như bị dáng vẻ hung hãn của Trần Đông Hương dọa cho sợ hãi, lùi lại nép vào sau lưng bà thím Hoàng.
Mặc dù nhìn không lọt mắt cái tính nhút nhát của cô tiểu thư thành phố này, nhưng không thể không nói Giang thanh niên tri thức trông rất xinh đẹp, cái điệu bộ Lâm muội muội này mà nép vào người mình, còn khiến người ta thấy thương vô cùng. Bà thím Hoàng không hiểu sao ưỡn bộ n.g.ự.c rộng của mình ra, cơ thể phản ứng nhanh hơn não bộ, chắn trước mặt Giang Nhan che đi ánh mắt của Trần Đông Hương đang chiếu tới.
"Giang nha đầu, cô nhìn thấy cái gì cứ nói cái đó, có thím ở đây không ai dám làm gì cô đâu!"
"Đúng thế! Lời nói còn không cho người ta nói à? Bà Trần Đông Hương này chẳng lẽ còn bá đạo hơn cả địa chủ lão tài chắc?"
"Trần Đông Hương bà không cho người ta nói chuyện còn đe dọa người ta, chẳng lẽ cháu gái bà thực sự có cái gì mờ ám sao?"
Trần Đông Hương là người thôn bên cạnh gả về thôn này, không phải người bản địa, ngày thường cũng không được lòng người, mồm mép không nể ai đã đành lại còn ham hư vinh thích chiếm tiện nghi, dăm bữa nửa tháng lại cãi nhau với nhà người ta.
Mọi người chẳng ai đứng về phía bà ta cả, huống hồ bọn họ vừa nghe thấy rồi, cháu gái Trần Đông Hương ở cùng với một người đàn ông! Đây là một bát quái lớn đấy! Bà không cho người ta nói chẳng phải là phạm vào sự phẫn nộ của mọi người sao.
Nhìn những bà thím bà dì đang chắn trước mặt mình, Giang Nhan lập tức lộ ra vẻ mặt đầy cảm động, đôi mắt to xinh đẹp đỏ hoe như thỏ con nhìn chằm chằm vào họ, nhìn đến mức bà thím Hoàng và mấy người kia cũng thấy ngại ngùng theo.
Ấy c.h.ế.t, bọn họ chỉ muốn nghe chút bát quái thôi mà, sao con bé lại cảm động đến mức này, cái nha đầu này sao lại đơn thuần dễ dỗ dành như vậy chứ.
"Nếu đã có các thím các bà che chở cho cháu, coi cháu như người nhà mà thương yêu, vậy thì cháu cũng không có gì không thể nói với người nhà mình được!"
Giọng của Giang Nhan mềm mỏng nhưng có lực, không hiểu sao lại có cảm giác hừng hực khí thế như vừa được tiêm m.á.u gà vậy, cứ như thể sắp tới không phải là kể một câu chuyện hóng hớt mà là đi xông pha trận mạc hy sinh vậy.
Mọi người có chút ngơ ngác, sao lại thành người nhà rồi, bọn họ có nói thế sao?
"Chuyện hồi trưa của cháu... mọi người cũng đã biết rồi..."
Trên khuôn mặt trắng bệch yếu ớt của Giang Nhan, đúng lúc lộ ra một tia đau thương, khiến mấy bà thím thấy xót xa trong lòng.
Thôi bỏ đi, có phải người nhà hay không không quan trọng, nghe bát quái là quan trọng nhất.
"Buổi chiều đồng chí Thôi và mọi người đã giúp cháu xin nghỉ với đại đội, lúc chập tối cháu ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, không biết từ lúc nào đã đi đến chân núi, thế là hái ít mận, không có chỗ đựng nên định đi hái lá sen để gói lại."
Vừa nói vừa mở gói lá sen trên tay ra, mọi người nhìn theo, một vốc mận dại to nhỏ không đều, đúng là loại mọc ở chân núi đó, xanh mướt trông đã thấy ê cả răng, cái thứ này bọn họ thèm vào hái, vừa chua vừa chát, không no bụng thì thôi đi, ăn nhiều còn đau dạ dày nữa.
Bà thím Hoàng định nói cái thứ này không ngon đâu, kết quả vừa ngẩng đầu lên đã thấy Giang thanh niên tri thức vẻ mặt như đang cầm bảo bối, mấy bà thím trong lòng chép miệng, chẳng phải nói Giang thanh niên tri thức đến từ thủ đô sao, sao nghèo đến mức hái cái thứ không ai thèm ăn này về ăn thế. Lại nghĩ đến chuyện cô tự t.ử hồi trưa, xem ra là thực sự sống không nổi nữa rồi.
Thu hết những ánh nhìn đủ sắc thái của mọi người vào mắt, Giang Nhan chậm rãi cuối cùng cũng nói đến trọng điểm:
"Sau đó, cháu nghe thấy trong đầm sen có tiếng người nói chuyện, lúc đầu cháu cứ tưởng là đứa trẻ nhà nào lén lút đi hái gương sen, định đi qua xem thử kẻo bị ngã nước, ai dè lại nhìn thấy... nhìn thấy..."
Nói đến đây, mọi người thấy khuôn mặt Giang thanh niên tri thức đỏ bừng lên, trông có vẻ vô cùng khó xử, cái điệu bộ như có dưa lớn này đã hoàn toàn khơi dậy trí tò mò của mọi người.
Đang nói đến chỗ quan trọng mà lại ấp úng thế này thì chẳng phải là trêu ngươi người ta sao!
"Thế nhìn thấy cái gì hả? Cô định làm bọn này sốt ruột c.h.ế.t à Giang thanh niên tri thức!"
"Giang Nhan mày câm miệng lại cho tao! Mày dám nói thêm một câu nữa tao xé xác mày ra!"
Trần Đông Hương linh cảm thấy sắp tới không có lời nào tốt đẹp, nghĩ đến tính nết của cháu gái mình, bà ta lại càng không có lòng tin. Bà ta hận không thể xông lên xé nát cái mồm của Giang Nhan ngay lập tức, nhưng cái con nha đầu Vương Quyên này sức mạnh đến kinh người, túm c.h.ặ.t lấy bà ta khiến bà ta không nhúc nhích được, huống hồ còn có mấy bà thím khỏe mạnh đang ngăn cản.
Giang Nhan ngước mắt nhìn thẳng vào Trần Đông Hương, đáy mắt trào dâng sự lạnh lẽo: "Cháu thấy có hai người đang nằm ôm nhau trên chiếc thuyền gỗ, trên người đắp một chiếc áo hoa nhí nền hồng, người đàn ông đó gọi đối phương một tiếng —— Trần Đồng."
Nhìn thấy ánh mắt như bị sét đ.á.n.h ngang tai của Trần Đông Hương nhưng lại không hề có chút nghi ngờ nào, Giang Nhan đã hiểu rõ, bà ta quả thực đã biết hành vi của cháu gái mình từ lâu rồi. Đúng là đối xử rộng lượng với người nhà nhưng lại nghiêm khắc với người dưng nha, đối với hành vi của cháu gái mình thì bà ta không dạy bảo, lại vì nịnh bợ Tôn Lan Đình mà ra sức thêu dệt tin đồn dâm ô cho một cô gái vô tội.
Vừa dứt lời, trong đám đông xôn xao hẳn lên, miếng dưa này cuối cùng cũng đã được ăn vào bụng rồi, mắt mọi người đều sáng rực vẻ hưng phấn.
"Thật hay giả thế, giờ hai đứa nó còn ở đó không?"
"Người đàn ông là ai? Giang thanh niên tri thức cô có nghe ra giọng không?"
"Ấy c.h.ế.t, ở trong đầm sen thôn mình thì chắc chắn thằng đó là người thôn mình rồi! Chiều nay ai không đi làm hoặc về sớm thế?"
Tiếng oang oang của mọi người đã kéo Trần Đông Hương đang thất thần trở lại, bà ta gào thét chỉ tay vào Giang Nhan mà c.h.ử.i, c.h.ử.i còn khó nghe hơn lúc nãy nhiều, một chuỗi từ ngữ thô tục liên quan đến bộ phận s.i.n.h d.ụ.c cứ thế phun ra, khiến những người đang hóng hớt cũng thấy cái thứ này c.h.ử.i quá bẩn thỉu.
Giang Nhan thầm tặc lưỡi: 【Bà ta cuống rồi kìa.】
745 rất muốn đảo mắt: 【Ai bị cô kích động như thế mà chẳng cuống lên chứ, tôi bảo này tự dưng cô hỏi về tuyến nhân vật cá nhân của Trần Đồng làm gì, hừ, giờ mới biết sự lợi hại của tôi chưa!】
