Xuyên Thành Nữ Chính Nguyên Tác Truyện Niên Đại [thập Niên 70] - Chương 31
Cập nhật lúc: 19/02/2026 20:05
745 có thể dò xét tình trạng xung quanh cô trong vòng một trăm mét, quả thực là thiết bị báo động an toàn không thể thiếu cho các cô gái đi một mình.
Giang Nhan nhìn thời gian, vậy cũng chỉ là chuyện vài phút nữa thôi, vừa hay lúc này có phục vụ đi tới hỏi họ ăn xong chưa, ăn xong thì mau đi đi.
Thái độ không thể nói là tốt, nhưng thời buổi này là vậy, những vị trí như tiệm cơm quốc doanh, cửa hàng, hợp tác xã cung tiêu đều rất hống hách, Giang Nhan chẳng thèm để tâm, cô chỉ mong lập tức kéo Phó Thừa Duật rời đi, sợ đụng mặt Tôn Lan Đình.
Hai người vừa đứng lên, phục vụ đã bắt đầu dọn bát đĩa, chờ để lật bàn cho đợt khách tiếp theo.
Hai người thuận lợi đi ra khỏi tiệm cơm quốc doanh, hơi thở nghẹn lại của Giang Nhan còn chưa kịp thả lỏng thì khóe mắt đã thoáng thấy bóng dáng Tôn Lan Đình xách túi lớn túi nhỏ đi thẳng về phía này, sau lưng ba người phụ nữ là Nghiêm Vân Dương, anh ta cao, tầm mắt không bị đám đông che khuất, Giang Nhan luôn cảm thấy anh ta có liếc nhìn về phía cô một cái, không biết Tôn Lan Đình có thấy cô không.
Giang Nhan cúi đầu bước chân nhanh hơn, cũng chẳng thèm quan tâm đến Phó Thừa Duật đang đi bên cạnh, rảo bước đi về hướng ngược lại với hướng họ đến.
Phó Thừa Duật bị bóng lưng vội vã của cô bỏ lại phía sau khựng bước chân, quay đầu nhìn về phía bên kia một cái, lúc này mới không nhanh không chậm đuổi theo bước chân Giang Nhan.
Cô gái nhỏ lúc này đang khom lưng đứng ở góc ngoặt, lén lút nhìn về phía cửa tiệm cơm quốc doanh.
Phó Thừa Duật bật cười.
"Kẻ thù à?"
Cô cũng có lúc sợ cơ đấy.
Giang Nhan đảo mắt, đứng thẳng lưng gật đầu: "Kẻ thù."
"Cô tri thanh ở giữa kia à?"
"Không hổ là đồng chí sĩ quan, mắt nhìn đúng là độc."
Giang Nhan giơ ngón tay cái.
Phó Thừa Duật không thèm nhận lời khen tặng của cô, cô là một đồng chí nữ yếu đuối, không thể nào là kết thù với đồng chí nam đi sau được.
"Kết thù gì thế?"
"Tôi ghen tị với cô ta người đẹp lòng thiện học vấn cao!"
Phó Thừa Duật: "……"
745: ???
"Sao? Không tin à?"
Phó Thừa Duật nhếch môi: "Cô không giống người sẽ ghen tị với cô ta."
Chỉ riêng điểm người đẹp thôi…… Ánh mắt Phó Thừa Duật rơi trên đôi lông mày tinh tế rạng rỡ của cô, thầm bổ sung trong lòng, hai người chẳng có gì để so sánh cả.
"Vậy là anh không hiểu Tôn Lan Đình tôi rồi, đừng nhìn tôi xây dựng hình tượng tốt ở trong làng, tôi hay ghen tị lắm! Ai đẹp hơn tôi, ai được yêu mến hơn tôi, ai học vấn cao hơn tôi, ai giàu có gia cảnh tốt hơn tôi, tôi đều ghen tị! Ghen tị đến mức hận không thể nghiến nát cả răng!"
Giang Nhan giơ ngón tay đếm từng việc một.
745: 【…… Ký chủ, cô có biết bộ dạng nhỏ mọn này của cô rất giống học sinh tiểu học cãi nhau không?】
Phó Thừa Duật: "……"
Cô không diễn giả trân thế này thì tôi còn miễn cưỡng tin vài phần.
Phó Thừa Duật cảm thấy cô gái nhỏ này thật sự thú vị, đây là lần đầu tiên anh thấy người tự bôi nhọ mình như vậy.
Giọng điệu thêm vài phần trêu chọc.
"Thế sao? Vậy người cô ghen tị nhất là ai?"
Giang Nhan chớp mắt, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Đó tất nhiên là Giang Nhan rồi! Không, tôi không xứng để ghen tị với cô ấy, cô ấy quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức tôi tự thấy xấu hổ! Cô ấy người đẹp lòng thiện khí chất tốt, tài hoa tràn trề dáng người chuẩn, đúng là vẻ đẹp đi đôi với trí tuệ, tài hoa sánh cùng đảm nghĩa, Tôn Lan Đình tôi không xứng để đặt lên bàn cân so sánh với cô ấy!"
Đúng vậy, Tôn Lan Đình không xứng so sánh với ta.
745: …… Mỗi ngày đều bị độ dày da mặt của ký chủ làm mới giới hạn dưới đây.
Nó thật sự không nghe nổi nữa rồi, nó muốn làm hệ thống đầu tiên chặn ký chủ!
Phó Thừa Duật bị màn tự khen mình rồi tự dìm mình này làm cho sững sờ, ngập ngừng hỏi thành tiếng:
"Người lúc nãy là Giang Nhan à?"
"Tất nhiên không phải!"
Nghĩ gì thế đồng chí!
Giang Nhan tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Phó Thừa Duật:
"Sau này có cơ hội sẽ giới thiệu hai người làm quen, đồng chí Phó, cô ấy tốt lắm, rất rất tốt luôn!"
Cho nên, vạn nhất đến lúc cô rơi mặt nạ, tuyệt đối đừng thù ghét cô nhé!
Cú công kích nhan sắc ở cự ly gần đột ngột khiến hơi thở của Phó Thừa Duật đình trệ, ánh mắt dừng lại ở đuôi mắt hơi xếch của cô một thoáng.
Anh vội vàng thu hồi tầm mắt, cứng nhắc gật đầu:
"Ừ, biết rồi, cô ấy rất tốt."
Phó Thừa Duật lùi lại nửa bước, kéo giãn khoảng cách vô tình trở nên có chút thân mật giữa hai người, đôi mắt đen quét qua thời gian trên đồng hồ đeo tay, chào tạm biệt cô.
"Giờ cô về luôn à? Tôi đưa cô ra bến xe."
"À không cần, tôi tự đi là được rồi."
Cô còn phải đến bách hóa tổng hợp lấy đồ đã mua, phải đi ngang qua cửa tiệm cơm quốc doanh, nhỡ đâu đi cùng anh mà vận đen thế nào lại đúng lúc đụng mặt Tôn Lan Đình thì khốn.
"Ừ được, vậy cô chú ý an toàn."
Phó Thừa Duật đáp một tiếng, nhưng người vẫn chưa đi, ánh mắt rơi trên hai cái xoáy trên đỉnh đầu Giang Nhan, không biết đang nghĩ gì.
Mà Giang Nhan cũng không đi, cô định đợi anh đi rồi mới đi, thấy đôi giày da đ.á.n.h bóng loáng của anh không nhích bước, nghi hoặc ngẩng đầu lên, tầm mắt hai người chạm nhau, Giang Nhan đột nhiên thấy hơi sượng, nghĩ ngợi một lát cô nở một nụ cười:
"Đồng chí Phó, hôm nay đa tạ bữa trưa của anh, đã nói là tôi mời khách kết quả lại để anh tốn kém, thật là ngại quá."
Nhưng đi ăn chực được ăn trắng trợn thật sự rất vui! Đồ ăn cũng thật sự ngon, hèn gì Tôn Lan Đình thích đến tiệm cơm quốc doanh trên huyện ăn cơm như vậy, đắt thì có đắt một chút nhưng đáng giá!
Giang Nhan mím môi, còn có chút thèm thuồng.
Da cô trắng, ngay cả bờ môi căng mọng cũng là màu hồng nhạt cực nhạt.
Giống như ch.óp đỉnh của trái đào mật đã chín ngấu.
Ánh mắt Phó Thừa Duật khẽ rung động, tránh đi tầm mắt.
Giọng điệu thêm vài phần trêu chọc:
"Nếu đồng chí Tôn thấy ngại thì lần sau mời lại tôi là được."
Giang Nhan: "……"
Tôi chỉ khách sáo một chút thôi, cũng không thật sự thấy ngại lắm, mời lại thì thôi đi!
Tạm biệt Phó Thừa Duật, Giang Nhan đến bách hóa tổng hợp lấy những thứ đã mua xong liền đi về phía bến xe.
Vừa mới đi đến quảng trường nhỏ trước cửa cửa hàng liền thoáng thấy bóng dáng Nghiêm Vân Dương đi tới từ phía tiệm cơm quốc doanh, Giang Nhan coi như không thấy, đi thẳng băng qua quảng trường nhỏ sang con phố khác, ai ngờ anh ta lại không biết điều như vậy, còn chạy nhỏ đuổi theo chặn đường.
