Xuyên Thành Nữ Chính Truyện Ngược, Tôi Bỏ Trốn Luôn - 6

Cập nhật lúc: 13/08/2026 17:07

5

Sáng hôm sau tôi đi nhập hàng, lúc ghé qua tiệm tạp hóa đầu ngõ mua chai nước thì thím chủ tiệm gọi tôi lại.

"Sênh này," thím ấy dáo dác nhìn quanh rồi hạ thấp giọng, "Cháu có quen cái chú cao rống cao rồng ngày nào cũng tới tiệm cháu không?"

"Có chuyện gì thế thím?"

"Mấy hôm trước nửa đêm thím thức dậy đóng cửa tiệm, thấy chú đó đứng ở đầu ngõ suốt cả đêm đấy. Chẳng vào tiệm cháu đâu, cứ đứng trân trân ra đó." Thím chủ tiệm chẹp miệng than thở, "Hôm đó trời còn mưa nữa chứ, ướt như chuột lột. Thím đưa cho cái ô mà cũng không lấy, cứ bảo là đang chờ người."

Tôi siết c.h.ặ.t chai nước khoáng trong tay, không lên tiếng.

"Sau đó ba ngày cháu đóng cửa tiệm, chú ấy sang gõ cửa nhà thím hỏi cháu đi đâu. Thím bảo không biết thì chú ấy mới chịu đi." Thím lắc đầu, "Hôm sau lại sang gõ cửa, hôm sau nữa cũng sang. Đến ngày thứ tư thì không thấy đâu nữa, chắc là đi về lại rồi."

Tôi cảm ơn thím một tiếng rồi rảo bước đi ra ngoài.

Cho nên những lời Chu Vận nói về việc "hắn đã về Kinh Thành" là sự thật.

Nhưng điều cô ta không nói chính là ——

Trước khi về Kinh Thành, hắn đã đứng phơi mưa ở Nam Thành suốt ba ngày trời, gõ cửa từng nhà một chỉ để hỏi xem tôi đã đi đâu.

Tôi đứng bên vệ đường uống cạn cả chai nước, sau đó lấy điện thoại ra, nhắn cho Lục Diễn Chu một tin:

"Bao giờ anh về?"

Khoảng mười phút sau đối phương mới hồi đáp:

"Chiều mai. Tôi có mua ít bánh ngọt Kinh Thành mang về cho em."

Tôi chằm chằm nhìn dòng chữ đó rất lâu, cuối cùng gõ lại một câu:

"Chu Vận đến tìm tôi rồi."

Khung trò chuyện lập tức hiện lên dòng chữ "Đối phương đang nhập...", chớp tắt liên tục, bật rồi lại tắt, kéo dài suốt tròn ba phút đồng hồ.

Cuối cùng, hắn chỉ gửi lại vỏn vẹn hai chữ:

"Chờ tôi."

Tôi đặt điện thoại xuống.

Hai tiếng sau, cậu nhóc tiệm trà sữa hớt hơ hớt hải chạy sang gõ cửa tiệm tôi, bảo rằng ở đầu ngõ vừa có chiếc xe taxi đỗ lại. Một người bước xuống, áo khoác cũng chẳng buồn mặc, xắn tay áo sơ mi lên tận khuỷu tay, tóc tai bị gió thổi rối tung rối mù, vội vã hỏi cậu ấy xem tiệm hoa có còn mở cửa không.

"Em bảo là còn," cậu nhóc nháy mắt, "Thế là anh ấy cắm đầu cắm cổ chạy xộc sang đây luôn."

Tôi bước ra cửa, dựa lưng vào khung cửa.

Lúc Lục Diễn Chu chạy vào trong ngõ, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn vẫn còn đang thở hống hộc. Đêm Nam Thành cuối thu trời đã trở lạnh, bên trong hắn chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi, chiếc áo khoác chắc là đã để quên trên xe taxi mất rồi. Bước chân hắn vừa vội vừa nhanh, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, toàn thân hắn thả lỏng ra thấy rõ, tốc độ chậm lại, cuối cùng dừng lại trước mặt tôi chỉ cách chừng hai bước chân.

"Chu Vận đã nói gì với em?" Hắn vẫn còn đang thở dốc.

Tôi nhìn người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng tàn nhẫn đến cực điểm trong nguyên tác này, giờ phút này chỉ vì vài câu nói mà tức tốc bay xuyên đêm từ Kinh Thành về, bắt taxi từ sân bay thẳng tới con ngõ này, chạy thục mạng suốt cả quãng đường, đến cả cái áo khoác cũng quên không cầm theo.

"Cô ta bảo anh vẫn chưa tìm thấy thứ anh thực sự muốn."

Lục Diễn Chu khẽ nhíu mày.

"Cô ta nói đúng," hắn cất lời, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, "Trước đây tôi luôn nghĩ người mình cần tìm là Tô Niệm Đường. Nhưng tối nay trên máy bay tôi đã nghĩ thấu rồi——"

Hắn đưa tay nắm lấy ngón tay tôi đang đặt trên khung cửa.

"Người tôi tìm, là người đã kéo chăn đắp cho tôi vào cái đêm hôm đó."

Tôi nhìn hắn, không rút tay về.

"Lục Diễn Chu, anh chắc chắn chứ?"

"Cực kỳ chắc chắn."

"Nhưng anh thậm chí còn chẳng biết tôi từ đâu tới, tên là gì, tại sao đêm đó lại xuất hiện trên giường của anh."

"Tôi biết em tên là Lâm Sênh," hắn cất lời, ngón tay cái lại nhẹ nhàng cọ xát mu bàn tay tôi, "Tôi biết em mở một tiệm hoa không bán hoa hồng, tôi biết em gói hoa rất xấu nhưng lại tỉ mỉ cẩn thận cắt tỉa từng cành một, tôi biết mỗi lần em nói 'Không' thì khóe miệng sẽ nhếch lên trước một chút——"

Hắn khựng lại một nhịp.

"Tôi còn biết, cái đêm em bỏ đi đó, em đã ngoảnh lại nhìn tôi một cái."

Tôi ngẩn người.

"Trong camera giám sát," hắn nói, "khi bước tới cửa em đã ngoảnh đầu lại. Chỉ một giây thôi, nhưng em quả thực đã nhìn."

Tôi hồi tưởng lại. Đúng là tôi có ngoảnh lại thật. Khi ấy trong đầu tôi xẹt qua một suy nghĩ —— hắn nằm đơ ra đó, đợi đến khi t.h.u.ố.c hết tác dụng tỉnh dậy phát hiện người đã biến mất, liệu có phát điên lên không. Lúc đó tôi nghĩ, điên thì điên đi, dù sao bà đây cũng trốn mất rồi.

Nhưng cái ngoảnh đầu đó...

"Lâm Sênh," Lục Diễn Chu siết c.h.ặ.t ngón tay tôi thêm một chút, "Tôi biết em không phải Tô Niệm Đường. Cho nên người tôi theo đuổi từ trước đến nay... luôn luôn là em."

Cơn gió đêm lùa qua ngõ Ngô Đồng, thổi tà áo sơ mi của hắn phấp phới. Tôi cứ thế đứng tựa vào khung cửa để hắn nắm lấy tay mình, nghe thấy tiếng tim mình đập mỗi lúc một dồn dập.

"Chuyện của Chu Vận tôi sẽ xử lý," hắn nói, "Em không cần bận tâm đến cô ta."

"Cô ta là em gái anh."

"Cô ta không phải em gái tôi." Giọng Lục Diễn Chu lạnh đi trong thoáng chốc, "Tôi đã điều tra rồi, chuyện năm đó hoàn toàn do một tay cô ta dàn xếp."

Tôi chớp chớp mắt: "Cái gì cơ?"

"Bệnh tim của em gái tôi là bẩm sinh, chẳng liên quan gì đến nhà họ Tô cả. Nhưng Chu Vận vì muốn bước chân vào Lục gia nên đã giả mạo bệnh án, thêu dệt nên bằng chứng 'nhà họ Tô hại người'." Hắn rủ mắt xuống, "Cô ta vẫn luôn lợi dụng tôi."

Hắn buông tay tôi ra, rút từ trong túi áo ra một chiếc USB.

"Trong này là toàn bộ bằng chứng," hắn nói, "bao gồm cả đoạn video giám sát cô ta thuê người tráo viên t.h.u.ố.c đó. Tôi cầm những thứ này quay về——"

"Anh cầm những thứ này quay về thì có tác dụng gì?" Tôi dựa vào khung cửa, nghiêng đầu nhìn hắn.

"Tống cô ta vào tù."

"Tống nổi không?"

Hắn im lặng.

Tôi khẽ mỉm cười, rút chiếc USB khỏi tay hắn.

"Lục Diễn Chu, những thứ tôi lưu trữ suốt một năm qua còn đầy đủ hơn của anh nhiều."

Hắn ngẩn người.

Tôi quay người vào tiệm, mở hộc tủ quầy thu ngân lấy chiếc điện thoại cũ của Tô Niệm Đường ra, mở thư mục mã hóa, tìm ra hàng loạt bản ghi chép chuyển khoản của Chu Vận từ việc làm giả bệnh án, mua chuộc bác sĩ, cho đến việc những năm qua mượn danh nghĩa "em gái" để biển thủ khoản tiền khổng lồ từ Quỹ Y tế Lục thị.

"Năm đó lúc sao lưu tôi tiện tay lưu luôn cả bộ," tôi giơ màn hình điện thoại ra trước mặt hắn, "Ngay ngày hôm sau tôi đã định tung ra rồi, nhưng lúc đó vội chạy trốn nên không rảnh. Sau này tới Nam Thành, thấy cô ta cũng chẳng đụng chạm gì đến mình nên tôi chẳng buồn chấp."

Tôi ngẩng mắt nhìn hắn: "Nhưng giờ cô ta lại dám chọc vào tôi."

Lục Diễn Chu cúi đầu nhìn những bản ghi chép đó, đôi mắt từ từ nheo lại. Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong vừa bất lực lại vừa đỗi dịu dàng.

"Em đã lưu trữ suốt một năm qua?"

"Sao lưu hẳn tám nơi khác nhau."

"Tám nơi?"

"Tôi từng thi công chức đấy nhé," tôi cất điện thoại đi, "Làm việc gì cũng có thói quen chừa cho mình vài đường lùi."

Hắn bật cười thành tiếng, rất khẽ, nhưng vang lên rất rõ ràng giữa con ngõ tĩnh mịch.

"Vậy còn mấy thứ này..." Hắn chỉ tay vào chiếc USB.

"Anh tự giữ lấy làm kỷ niệm đi," tôi đút chiếc điện thoại cũ vào túi áo, "Sáng mai tôi sẽ gửi file gốc cho vài cơ quan truyền thông. Nặc danh. Chiều mai anh quay lại Kinh Thành là vừa vặn đón sóng tin tức bùng nổ."

"...Em tính toán cả thời gian rồi cơ đấy."

"Không phải anh đã đặt vé máy bay chiều mai rồi sao?"

Hắn khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi mỉm cười.

"Tôi vẫn chưa đặt."

"Thế thì đặt ngay đi."

Lục Diễn Chu nhìn tôi, ánh đèn đường hắt lên đôi mắt hắn sáng quắc. Hắn không nói gì, chỉ đưa tay phủi đi một cánh hoa khô vướng trên vai tôi.

"Hoa cát cánh," hắn đột nhiên cất lời, "Trên tay áo em từng dính một cánh. Đêm hôm đó, tôi nhặt được trên giường và đã giữ nó suốt một năm qua."

Tôi nhìn hắn, ngón tay siết c.h.ặ.t lấy cán kéo, chậm rãi siết rồi lại thả lỏng.

"Tại sao lại giữ?"

"Không biết nữa," hắn bảo, "Chỉ là muốn giữ lại thôi."

Tôi quay người đi vào trong tiệm.

"Lâm Sênh."

"Ừm?"

"Ngày mai sau khi tung đống bằng chứng đó ra, Chu Vận sẽ phát điên đấy."

"Mặc kệ cô ta điên."

"Cô ta có thể sẽ đến tìm em gây chuyện."

Tôi dừng bước, ngoảnh lại nhìn hắn.

"Lục Diễn Chu, anh nghĩ một năm qua tôi sống sót ở Nam Thành bằng cách nào?" Tôi vỗ vỗ vào cái kéo tỉa cành trong túi áo, "Tôi mở một tiệm hoa 'Không Bán Hoa Hồng', anh biết tại sao không?"

Hắn lắc đầu.

"Bởi vì cái giống hoa hồng ấy mà, nhìn thì đẹp đấy, nhưng lại có gai đ.â.m chảy m.á.u." Tôi cười nhẹ, "Tôi thích hoa cát cánh hơn."

Nói xong tôi quay người bước vào trong tắt đèn. Qua cánh cửa kính, tôi vẫn nhìn thấy hắn đứng chôn chân dưới ánh đèn đường, không hề nhúc nhích.

Tôi hé mở một khe cửa: "Vé máy bay chiều mai đặt chưa?"

"Đặt rồi."

"Biến về ngủ đi."

"... Chúc em ngủ ngon."

"Ừm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.