Xuyên Thành Nữ Dị Năng Thập Niên 80 - Chương 48: Dùng Nước Giếng Không Gian Dẫn Cá
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:05
Sau vài lần bị mắng ngược lại, những kẻ hay kiếm chuyện cũng không dám nói ra nói vào nữa. Làm việc thực tế mới là chân lý. Tuy nhiên, La Tiếu cũng không làm quá lố, cô thường chỉ về sớm hơn mọi người khoảng nửa tiếng, nếu về sớm quá sẽ trở nên lạc quẻ.
Trong thôn bây giờ quản lý cũng không còn khắt khe như những năm trước. Ngày nào cũng có những người phụ nữ hoàn thành sớm định mức, ghi xong điểm công là thu dọn về nhà, nên việc của La Tiếu cũng không quá gây chú ý.
Nhờ nước giếng không gian và việc kiên trì rèn luyện mỗi ngày, cộng thêm dạo này ăn uống đầy đủ nên cơ thể cô phát triển khá tốt. Thế nhưng dù sao tuổi đời còn nhỏ, cô vẫn phải làm việc có chừng mực, mỗi ngày chỉ nhận việc tương đương 7 điểm công, nhiều hơn cô cũng không ham.
Cô làm vậy là để dân làng thấy rằng mình có thể tự nuôi sống bản thân. Có một danh tiếng tốt thì hành sự lúc nào cũng thuận tiện hơn.
Sau khi về đội trả lại công cụ, cô đeo gùi lên vai rồi đi thẳng hướng đại sơn.
Trên sườn núi, cô hái được không ít rau tề thái tươi non, đi vòng quanh một hồi mới dùng đá ném trúng một con gà rừng, coi như không bõ công đi chuyến này.
Thấy trời không còn sớm, cô không đi sâu vào trong nữa. Nhìn về phía rừng sâu, cô thầm nghĩ không biết khi nào đội mới lại cho nghỉ phép, như vậy đỡ phải mất công xin phép đại đội trưởng.
Đi được một đoạn, cô phát hiện phía trước có động tĩnh. Nhẹ chân nhẹ tay bước tới, cô thấy có hai con thỏ. Cô cẩn thận đặt gùi xuống nhưng vẫn phát ra tiếng động.
Lũ thỏ rất cảnh giác, La Tiếu phải tốn bao công sức mới bắt được một con. Nếu không nhờ thân thủ nhanh nhẹn, e là một con cũng chẳng túm nổi. Nhìn kỹ lại thì ra là một con thỏ cái.
Cô nhìn quanh quất, xác nhận không có ai mới thận trọng bỏ thỏ vào gùi rồi mới thu vào không gian. Mọi việc cứ cẩn thận vẫn hơn.
Lúc đi ngang qua bờ đầm nước, La Tiếu nảy ra ý định kỳ quặc: thử xem nước giếng trong không gian có thể dẫn dụ cá đến không. Nếu được, sau này cô có thể tự chế mồi nhử, ăn cá cũng có lý do chính đáng.
Nghe dân làng bảo cái đầm này có cá, nhưng cá ở đây tinh lắm, khó câu hơn cá ở sông lớn nhiều. La Tiếu chỉ nghĩ nếu bắt được vài con thì có thể thả vào ao trong không gian nuôi.
Nhìn trước ngó sau thấy thực sự không có ai, cô đưa tay xuống nước, dùng ý niệm điều khiển một chút nước giếng chảy ra từ đầu ngón tay. Nhưng mặt đầm vẫn im lìm không có phản ứng gì.
Xem ra nước không gian của mình cũng không thần kỳ đến thế. Cô hơi thất vọng, thở dài một tiếng định đứng dậy xuống núi về nhà.
Vừa quay người cúi xuống chuẩn bị đeo gùi lên, dư quang nơi khóe mắt cô quét thấy dưới mặt nước phía sát vách đầm có một vùng bóng đen đang di chuyển. La Tiếu sững sờ nhìn một lúc, rồi mới chợt nhớ ra tư thế hiện tại của mình.
Cô vội đứng thẳng người, quay lại nhìn mặt đầm thì phát hiện đó là một đàn cá. Trời đất ơi, thật đáng sợ! Nếu ai có chứng sợ hội chứng đám đông (tên gọi khác của hội chứng sợ lỗ/vật thể li ti) mà ở đây chắc chắn sẽ ngất xỉu mất.
La Tiếu mất một lúc lâu mới phản ứng kịp. Cô vội tìm một chỗ an toàn bên mép đầm, đưa tay xuống nước để đàn cá bơi lại gần mình hơn cho dễ thu vào không gian.
Chẳng quản cá lớn hay cá bé, lúc này cô thực sự có chút sợ hãi. Sợ đàn cá này mà nổi điên c.ắ.n mình thì khổ, tay cô vẫn đang ngâm dưới nước kia kìa. Cô cũng sợ bị người khác phát hiện ra cảnh tượng không khoa học này rồi lại rước thêm phiền phức.
Thế là sau khi nhanh ch.óng thu một mớ cá vào ao không gian, La Tiếu rút tay lại, tiện tay ném vài con cá lên bờ rồi mới dừng hẳn.
Thực tế cô đã nghe thấy tiếng người từ trên núi đi xuống, nhưng cô không dám gọi họ lại. Nghe dân làng nói cái đầm này sâu lắm, thấy đàn cá đã bắt đầu tản đi quá nửa, giờ muốn bắt thêm chắc phải nhảy xuống nước mất.
