Xuyên Thành Nữ Dị Năng Thập Niên 80 - Chương 50: Không Muốn Nợ Ân Tình
Cập nhật lúc: 03/04/2026 14:06
La Tiếu không dừng tay, mãi đến khi thấy chỗ củi nhặt được đã gần đầy gùi mới thôi. Cô lại từ trong gùi của mình lấy ra một con cá nặng khoảng hai cân bỏ vào gùi của bà Lâm.
Cô khẽ nói: "Bà Lâm ơi, con cá này cháu bắt được ở đầm nước, bà mang về tẩm bổ cho ông Lâm và bà nhé."
Bà Lâm giật b.ắ.n mình, vội vàng ngăn cản: "Cháu ơi, thế này không được đâu! Chỗ lương thực kia đã làm bọn bà áy náy lắm rồi, sao có thể ăn cá của cháu được nữa. Cá ở đầm đó tuy có thật nhưng khó bắt lắm. Cháu này, sau này ít ra cái đầm đó thôi nhé, nước sâu lắm. Bà nhớ ngày xưa cha chồng bà từng nói, sợi dây thừng dài năm sáu mươi mét thả xuống còn chưa chạm đáy đâu. Nghe lời bà, đừng ra chỗ đó nữa."
La Tiếu đáp: "Bà Lâm yên tâm, cháu không xuống nước đâu, cháu dùng lưới vớt đấy ạ."
Tay cô vẫn không ngừng nghỉ, đặt con cá xuống đáy gùi rồi cắm củi lên trên che lại. Bà Lâm đứng đó cuống quýt cả lên, chỉ biết vỗ tay lộp bộp vì lo lắng.
La Tiếu nói: "Bà Lâm, trong gùi cháu vẫn còn một con nữa mà, bà đừng khách sáo. Trời không còn sớm, bà mau về nhà đi."
Bà Lâm lòng đầy ngổn ngang, chỉ đành gật đầu chuẩn bị ra về. La Tiếu nhìn cái gùi đầy củi, thực sự không đành lòng, liền bảo: "Bà Lâm đợi cháu một chút ở đây nhé, nhất định đừng đi đâu đấy."
Nói xong, cô nhanh ch.óng đeo gùi của mình lên, rảo bước chạy về nhà. Xuống núi không xa chính là điểm thanh niên tri thức nên rất gần.
Cô vội vã cất gùi vào sân, khóa cửa kỹ càng rồi lại chạy biến ra chỗ cũ. Cô nhấc cái gùi củi của bà Lâm lên vai, nói: "Đi thôi bà, cháu cõng về giúp bà."
Bà Lâm cuống quýt: "Ôi dào, thật sự không cần đâu, bà cứ tưởng cháu có việc gì cơ, bà vẫn cõng nổi mà."
La Tiếu cười: "Không sao đâu bà Lâm, đi thôi ạ, muộn nữa là lỡ giờ nấu cơm đấy."
Thấy La Tiếu kiên quyết muốn giúp, bà Lâm đành cùng cô đi về phía nhà mình.
Trên đường đi, một già một trẻ trò chuyện khá hợp ý. Họ cũng bắt gặp không ít dân làng, có người khen La Tiếu ngoan, có người lại mỉa mai bảo cô thật thiếu mắt nhìn, nịnh bợ bà lão nhà họ Lâm thì có ích lợi gì, chẳng qua là đang diễn kịch cho dân làng xem thôi.
Những lời này hoàn toàn không làm tổn thương được La Tiếu. Chẳng qua cô thấy bà Lâm gầy gò đến mức gió thổi cũng bay nên động lòng trắc ẩn, nghĩ bụng cũng chỉ là tiện tay giúp đỡ mà thôi.
Dù sao bây giờ cũng không phải là thời mạt thế, cô cần phải hòa nhập vào cộng đồng. Hơn nữa, lúc mới đến điểm thanh niên tri thức, nếu không có sự giúp đỡ của vợ chồng đại đội trưởng thì cô cũng không thể ổn định nhanh đến thế.
Con người luôn phải nhìn về phía trước, nhìn vào cái tốt, hướng tới cái thiện. Huống hồ lúc làm việc ngoài đồng, cô đã nghe các thím kể không ít về gia cảnh nhà họ Lâm, đã gặp rồi thì thực sự không thể ngó lơ một cách lạnh lùng được.
Sau khi mang đồ đến tận nhà, cô không nán lại lâu mà rời đi ngay. La Tiếu cũng không hứa hẹn chuyện hôm khác sẽ lên núi c.h.ặ.t củi giúp họ, tránh để hai ông bà thêm bất an.
Hai ông bà nhà họ Lâm này mới ngoài sáu mươi mà trông mặt mũi như đã ngoài bảy mươi. Giúp được gì thì giúp, dù sao đối với cô đó cũng chẳng phải chuyện to tát. Còn người khác muốn nói gì thì tùy, miệng là của họ, cô cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Về đến nhà, cô xử lý hai con cá. Chủ yếu là cô sợ làm ít quá Lục Nghị Thần ăn không đủ, dù sao người ta cũng mang sang cho cô bao nhiêu củi. Thực ra cô rất muốn bảo anh đừng mang sang nữa, cô hoàn toàn có thể tự lo được.
Nhưng nói mấy lần rồi mà Lục Nghị Thần cứ tưởng cô không muốn nợ nhân tình, nên thôi cứ để anh ấy làm theo ý mình vậy. Cô chỉ có thể "có qua có lại", làm thêm đồ ăn ngon mang sang để trả nợ ân tình mà thôi.
