Xuyên Thành Nữ Huyện Lệnh Năm Mất Mùa, Mang Theo Gia Quốc Hướng Tới Phồn Vinh - Chương 1213: Thôn Vọng Nhạc ---
Cập nhật lúc: 05/01/2026 15:15
Tân Quý thừa nhận, từ khi bước chân vào huyện Vọng Nhạc, biểu hiện của Tưởng Trị Giới rất đáng khen.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tưởng Trị Giới xứng làm cha hắn.
“Bản công t.ử họ Tân.” Tân Quý tiếp tục thì thầm: “Thân phụ bản công t.ử tên gọi Thuấn Quân.”
Con cái gọi thẳng tên cha là bất hiếu.
Nhưng lúc này, Uông Tồn Thành đã không còn tâm trí đâu mà quản nhiều như vậy.
Con trai họ “Tân” (Vất vả), vậy cha họ gì?
Chẳng lẽ họ “Khổ” (Đắng) sao?
“... Công... công t.ử...” Đoán được thân phận của Tân Quý, sống lưng Uông Tồn Thành căng cứng.
Phía sau là công t.ử của Án sát sứ đại nhân.
Bên trái là Tri phủ đại nhân phủ Phủ Châu họ Tưởng.
Bên phải là Hiệp lý sáu bộ, Tri phủ Liễu Dương, Huyện lệnh Đồng An, Thẩm đại nhân...
Những người này, cơn giận của bất kỳ ai cũng không phải thứ hắn có thể gánh chịu nổi.
“Nói đi.” Phía sau lại truyền đến giọng nói của Tân Quý: “Đại tai họa trước mắt, ngươi không giống như những Huyện lệnh khác dẫn người giúp dân thu hoạch, ngược lại còn làm cái trò tế lễ c.h.ế.t tiệt đó, ý đồ là gì? Chẳng lẽ trước đó ngươi không nhận được thư tín từ phủ nha, bảo các ngươi phải nhanh ch.óng thu hoạch?”
Đám người Thẩm Tranh đều nhìn sang.
“Có... có nhận được...” Lưng ngựa nhấp nhô, Uông Tồn Thành nhìn sang Thẩm Tranh một cái, lại nhìn Tưởng Trị Giới một cái, giọng nói cũng run rẩy theo nhịp ngựa: “Hai... hai vị đại nhân minh giám, hạ quan tuy dẫn đầu bách tính tổ chức tế lễ, nhưng hạ quan cũng đã ban hành thông báo thu hoạch cấp tốc, vả lại hạ quan biết các thôn cách huyện thành xa xôi, nên không để dân làng phải lặn lội lên huyện tế bái mà cho phép họ dựng tế đài tại chỗ, như vậy... vừa tế lễ mà cũng không làm lỡ việc thu hoạch...”
Dứt lời, Tưởng Trị Giới và Thẩm Tranh đồng thời nhìn lại.
Hai người chưa kịp mở miệng, tiếng cười lạnh của Tân Quý đã lọt vào tai Uông Tồn Thành trước: “Không làm lỡ việc thu hoạch?”
Nói đoạn, Tân Quý giơ tay xoay đầu Uông Tồn Thành lại, ép hắn nhìn vào đám ruộng ven đường: “Ngươi nhìn cho kỹ đi, trong ruộng còn bao nhiêu lúa chưa gặt? Ngay cả huyện bên cạnh các ngươi cũng đã gặt được hơn phân nửa rồi, các ngươi lại chưa gặt nổi một nửa, thế mà ngươi còn dám ngụy biện là ‘không làm lỡ việc thu hoạch’?!”
Tầm mắt Uông Tồn Thành rơi vào đám ruộng bên đường, nhu khí dần mất: “Đây... đây là vì châu chấu lẻ tẻ xuất hiện sớm ở trong huyện, bách tính lòng người hoang mang, nên mới bị chậm tiến độ...”
Nói rồi, hắn nuốt nước bọt, nhìn về phía bầu trời đang bắt đầu xám xịt: “Nạn châu chấu là sự trừng phạt của thần linh, có thể khiến nghìn dặm đất đai trở nên khô cằn... Chỉ dựa vào sức người hoàn toàn không thể xua đuổi được châu chấu, vì vậy hạ quan cũng chỉ có thể thuận theo ý trời, dẫn bách tính tế lễ, cầu xin ông trời khai ân, mượn sức mạnh thần minh... xua tan đàn châu chấu.”
Ánh mắt Thẩm Tranh không rời một giây nào khỏi người Uông Tồn Thành.
Đây nào phải vị Huyện lệnh vì dân vì nước, rõ ràng là một vị “đắc đạo cao tăng” trong miếu.
Trong lòng Uông Tồn Thành, nạn châu chấu bằng với thần phạt, thần phạt bằng với lòng dân không thành kính, mà tế lễ bằng với lòng thành, lòng thành thì có thể xua đuổi châu chấu.
Một bộ logic tự lừa mình dối người nhưng lại cực kỳ hoang đường ấy lại được hắn coi như chân lý tối thượng.
Tưởng Trị Giới cố nén xúc động muốn lấy roi ngựa quất Uông Tồn Thành, nhìn con đường phía trước nói: “Đợi xong việc này, bản quan sẽ tính sổ với ngươi sau.”
Thần phạt phải không?
Sức người không thể chống đỡ phải không?
Hắn nhất định phải đưa cái đồ u mê này đi xem cho rõ, nạn châu chấu khiến người ta nghe danh đã mất vía kia, trước mặt Thẩm đại nhân thì tính là cái thá gì!
Trước khi mặt trời hoàn toàn lặn xuống, đoàn người cuối cùng cũng tới thôn Vọng Nhạc.
Ngôi làng nằm dưới chân núi Vọng Nhạc, ánh lửa trên đồng ruộng lấp lánh như sao, bách tính đều đang tranh thủ thu hoạch, tiếng vó ngựa chỉ làm họ xao nhãng trong thoáng chốc, sau khi ngẩng đầu nhìn một cái, họ lại cúi xuống, tiếp tục vung liềm hái trong tay.
“Huyện lệnh đại nhân?!” Đột nhiên, trên ruộng có một người nhận ra Uông Tồn Thành.
Còn chưa đợi nhóm Thẩm Tranh xuống ngựa, người này đã sải bước chạy tới, khi quỳ xuống, mặt hắn đầy vẻ hoảng sợ: “Huyện lệnh đại nhân tha tội, Huyện lệnh đại nhân tha tội, không phải chúng tiểu nhân không muốn dựng tế đài, mà là thời gian thực sự không kịp nữa rồi, chúng tiểu nhân chỉ có thể thu hoạch trước...”
Đến lúc này, Thẩm Tranh mới phát hiện trong thôn Vọng Nhạc không hề có mùi nhang khói, không khí tràn ngập hương thơm thanh khiết của rơm rạ.
“Các ngươi không tế lễ sao?” Tưởng Trị Giới nhìn quanh một lượt, hỏi người đang quỳ dưới đất.
“Không... không có...” Người đàn ông cố sức áp người xuống đất, “Quan gia, làng chúng tôi gần Nghiêm Châu nhất, thực sự không dám chậm trễ thu hoạch, cầu xin các ngài cứ để dân làng gặt lúa trước đã...”
Tưởng Trị Giới thở phào một hơi, định gọi người đàn ông đứng dậy nói chuyện, thì thấy mấy thiếu niên và cô gái trạc tuổi thanh niên như mấy con nghé con, lao thẳng về phía họ.
“Chung thúc thúc, phí lời với bọn họ làm gì!” Cô bé dẫn đầu húc thẳng đầu vào n.g.ự.c Uông Tồn Thành: “Cứ như trước đó, trói bọn họ lại, ném vào chuồng bò. Đợi châu chấu đến thì ném tất cả bọn họ ra ruộng cho sâu ăn!”
Cô bé dáng người không lớn nhưng sức lực không nhỏ, Uông Tồn Thành bị húc đến lảo đảo, ngã bệt m.ô.n.g xuống đất bùn.
“Tiểu Nhuyễn!” Người đàn ông đang quỳ thấy vậy đại kinh thất sắc, dùng cả tay lẫn chân bò dậy đỡ Uông Tồn Thành, “Huyện lệnh đại nhân, Huyện lệnh đại nhân ngài thế nào rồi, có bị thương không? Đứa trẻ không hiểu chuyện, ngài nghìn vạn lần đừng chấp nhặt với nó...”
Nói đoạn, hắn lại bí mật nháy mắt với bọn Tiểu Nhuyễn, ra hiệu cho họ chạy mau.
Nhưng Tiểu Nhuyễn lại bị câu “Huyện lệnh đại nhân” kia làm cho kinh ngạc đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, mãi không nhấc nổi chân.
“Mau đi đi...” Thấy Uông Tồn Thành đã đứng dậy, người đàn ông lo sốt vó.
“Họ có làm gì sai đâu mà phải chạy!” Thôi Cấm Âm một tay kéo Tiểu Nhuyễn lại, hỏi: “Trước đó... có người bị các ngươi ném vào chuồng bò sao?”
Nhìn dung nhan tinh xảo, trang sức vàng rực rỡ của Thôi Cấm Âm, Tiểu Nhuyễn ngây người, theo bản năng đáp: “Nha... nha dịch đến bảo chúng tôi dựng tế đài lạy Hoàng Vương gia, chúng tôi muốn gặt lúa, không muốn lạy, bọn họ đòi về huyện nha cáo trạng, thế là chúng tôi trói bọn họ lại luôn...”
Nghe câu trả lời của Tiểu Nhuyễn, Tưởng Trị Giới cảm thấy cả tâm hồn lẫn thể xác đều sảng khoái.
Cuối cùng cũng có một ngôi làng thông minh, cũng không uổng công bọn họ nhịn đói sáu bữa trong hai ngày, vội vã chạy đến đây.
“Đúng là nên làm thế!” Trong ánh mắt kinh hoàng của người đàn ông, Tưởng Trị Giới đưa ra lệnh bài Tri phủ: “Bản quan Tưởng Trị Giới, đặc biệt mời Thẩm đại nhân ở Liễu Dương đến đây, cùng chư vị chống lại nạn châu chấu! Việc điều động đêm nay, mong chư vị phối hợp với phủ nha, giữ gìn sự bình an cho Phủ Châu!”
Tri phủ đại nhân đến rồi!
Lại còn mời được cả Thẩm đại nhân ở phủ Liễu Dương bên cạnh tới nữa!
Không hiểu sao, trong đầu dân làng Vọng Nhạc đồng loạt vang lên một câu nói—— có cứu rồi.
“Tiểu nhân là Lý trưởng thôn Vọng Nhạc, Chung Thư Thiện, bái kiến Tưởng đại nhân, bái kiến Thẩm đại nhân!” Người đàn ông một lần nữa quỳ xuống hành lễ, bọn Tiểu Nhuyễn cũng quỳ theo.
“Ngươi chính là Lý trưởng trong thôn?” Tưởng Trị Giới nhìn Chung Thư Thiện đầy hài lòng, đích thân đỡ người dậy: “Không cần đa lễ, mau điểm vài người, dẫn bản quan và Thẩm đại nhân đến phía tây chân núi Vọng Nhạc để khảo sát địa thế hẻm núi!”
Hẻm núi phía tây sao?
Chung Thư Thiện ngẩn ra một lúc, lập tức hét lớn về phía ruộng: “Cẩu Oa, Cẩu Sặng, Cẩu Đản, Cẩu Trụ, Cẩu Thuyên, tất cả lại đây!”
