Xuyên Thành Nữ Huyện Lệnh Năm Mất Mùa, Mang Theo Gia Quốc Hướng Tới Phồn Vinh - Chương 979: "vân Huy Tiền Bán Sinh" ---
Cập nhật lúc: 05/01/2026 12:38
"Lan Kỳ Dực."
Dư Thời Chương nheo mắt nói: "Thứ t.ử của Vân Huy tướng quân, bái Nghiêm Phong Từ làm thầy. Nghiêm Phong Từ làm sư phụ mà cũng thật nhẫn tâm, dám đẩy đồ đệ ra ngoài kiếm chuyện. Thôi bỏ đi, chỉ là một kẻ công t.ử bột mà thôi, g.i.ế.c gà yên dùng d.a.o mổ trâu, mấy lão già chúng ta không cần ra mặt. Thẩm Tranh, ngươi đi xem qua một chút là được."
Thẩm Tranh gật đầu.
Dư Thời Chương mấy người quả thực không cần thiết phải ra mặt, chỉ cần tới đây liếc nhìn một cái đã là nể mặt Lan Kỳ Dực lắm rồi.
Hơn nữa, giữa giới quyền quý ở kinh thành còn có một quy tắc ngầm — tiểu bối gây chuyện thì tiểu bối giải quyết, trưởng bối không được tùy tiện ra tay.
Nếu trưởng bối nhà ai đường đột ra mặt, sẽ bị đàm tiếu là "lấy lớn h.i.ế.p nhỏ".
Tuy nhiên, đây chỉ là cách nói ngoài mặt, còn có nguyên nhân sâu xa hơn — trưởng bối thế lực lớn, mỗi lần phất tay hay hạ thủ đều là sóng gió nổi lên, mỗi lời nói hành động đều ảnh hưởng đến triều cục, để rồi cuối cùng diễn biến thành đảng tranh.
Lan Kỳ Dực có phải do Nghiêm Phong Từ xúi giục hay không, Thẩm Tranh không rõ.
Nhưng nàng biết chắc một điều, Nghiêm Phong Từ tuyệt đối không dám đích thân lộ diện, nếu lúc này hắn xuất hiện, chỉ có nước mất hết mặt mũi.
Dù sao sau lưng hắn cũng chỉ có một Hoa Giang Đông, mà bên cạnh Dư Thời Chương lại có Lâm lão tướng quân và mấy người khác đứng trấn giữ.
Sau khi tiễn Dư Thời Chương cùng những người khác lên lầu, Thẩm Tranh đứng ở cửa quan sát một lát, rồi quay đầu dặn dò Hoa Đốc vài câu, Hoa Đốc nhận lệnh rời đi.
Hoa Đốc đi rồi, nàng không ra ngoài ngay mà đi tới khu vực giá sách, nhờ huynh muội Trang Tuyền Dã tìm giúp mình một cuốn sách.
Cái tên Lan Hữu Quang của Vân Huy tướng quân, Thẩm Tranh đã sớm nghe danh.
Người ta thường bảo võ tướng thăng tiến dễ hơn văn quan, nhưng nửa đời trước của vị Vân Huy tướng quân này lại giống như miếng đậu phụ mốc bị ông trời nắm trong tay nhào nặn đi nhào nặn lại. Hai chữ "đen đủi" hầu như xuyên suốt nửa đời đầu của lão.
Nghe đồn, lão tòng quân năm mười bốn tuổi, khởi đầu cho kiếp nhân sinh vận rủi của mình — vừa mới chạm vào binh khí đã bị ngựa đá gãy chân, nằm trong trại thương binh suốt ba tháng.
Ai nấy đều bảo lão ra trại chắc chắn sẽ đào ngũ, nào ngờ lão lại tự xin đi học nuôi ngựa.
Nhưng chiến mã tính khí không hề nhỏ, chỉ cần một chút không vừa ý là liền tỏ thái độ, tháng thứ hai nuôi ngựa, lão bị ngựa c.ắ.n đứt một ngón tay, nhưng lão vẫn kiên trì không bỏ, rồi lại bị ngựa đá gãy xương thêm lần nữa.
Thoắt cái đã đến năm mười tám tuổi, lão theo quân chinh phạt phương Bắc, còn chưa tới nơi đã rơi xuống hố băng, lúc được vớt lên thì mạng sống đã mất đi phân nửa.
Sau đó phương Bắc xảy ra chiến sự, quan Đô úy cấp trên thấy mạng lão cứng, bèn để lão đi theo áp tải lương thảo. Đi được nửa đường, lão lại lâm trọng bệnh.
Nhưng lương thảo không thể chậm trễ, lão bị đoàn quân bỏ lại tại một phong hỏa đài ven đường, dặn rằng khi nào quay về sẽ đón lão cùng đi.
Lão cứ ở đó đợi mãi, đợi suốt một năm cũng chẳng thấy bóng dáng đoàn quân trở về.
Lão đợi không nổi nữa, bèn xin phép quân đồn trú tại phong hỏa đài để tự mình trở về Bắc chinh quân. Nhưng binh sĩ canh giữ phong hỏa đài đa phần là những kẻ bị biếm chức mà đến, tự nhiên thấy lão không vừa mắt, bèn tìm đủ mọi lý do để giữ lão lại.
Cứ thế mà bị giữ lại thêm bốn năm nữa.
Trong bốn năm này, mọi việc dơ bẩn nặng nhọc đều đổ lên đầu lão, quân đồn trú sợ lão bỏ trốn nên tìm đủ mọi cách ép lão cưới vợ, cô nương đó sống ở một ngôi làng nhỏ cách đó mấy chục dặm, nơi quân phong hỏa đài hay đến thu mua nhu yếu phẩm.
Lão cũng thật lòng yêu mến cô nương nhà người ta, lần nào đi thu mua cũng ghé qua thăm hỏi, thăm đi thăm lại thế nào mà ra luôn một đứa con trai, chính là anh trai của Lan Kỳ Dực — Lan Đại Đản.
Sau khi Lan Đại Đản chào đời, Lan Hữu Quang hoàn toàn từ bỏ ý định quay về Bắc chinh quân, mà an tâm canh giữ phong hỏa đài.
Cứ thế mà thủ hộ thêm tám năm.
Vốn tưởng đời này cứ thế mà trôi qua, nào ngờ biên cảnh phương Bắc lại nổ ra chiến sự, chủ tướng t.ử trận, chiến tuyến ép sát tới phong hỏa đài.
Lúc đó lão nghiến răng nghĩ thầm — không được, thê nhi đều ở phía sau, mà thê t.ử lại đang m.a.n.g t.h.a.i Lan Tiểu Đản, nếu không chặn đứng được quân phản loạn thì nhà họ Lan e là tuyệt tự.
Chỉ dựa vào một luồng khí thế đó, lão ôm lấy vò hỏa dầu cuối cùng của phong hỏa đài, với tâm thế "dù sao cũng chẳng sống nổi", vậy mà lại khiến lão thiêu hủy được hơn phân nửa lương thảo của địch quân.
Không hề có trinh sát, không hề có chiến thuật, cũng chẳng dùng đến đầu óc, vậy mà lão lại thực sự dọa cho địch quân kinh sợ đến mức ngây dại, chờ được viện binh tới.
Khi đó nhiều người đều nói rằng, mười mấy năm đen đủi trước đó chính là để lót đường cho cái đêm thành danh này.
Nhưng Lan Hữu Quang thì luôn tin rằng, chính đứa trẻ trong bụng thê t.ử đã mang lại vận may cho lão, nếu không có "đứa nhỏ vượng khí" này, lão làm việc gì cũng chẳng xong.
Thế nên đứa nhỏ vượng khí này vừa sinh ra đã có một cái tên rất kêu, là do lão đặc biệt nhờ người có học vấn đặt cho, gọi là Lan Kỳ Dực — có được đứa con trai út này, Lan Hữu Quang lão mới thực sự trở thành đại bàng tung cánh.
Sau khi Lan Kỳ Dực chào đời, lão thành công quay lại Bắc chinh quân, cũng lên tới chức Đô úy. Đúng như lão nghĩ, Lan Kỳ Dực thực sự rất vượng lão, từ khi quay lại quân đội, lão làm gì cũng thuận lợi vô cùng.
Đầu tiên là dẫn quân tập kích thành công hai doanh trại địch, lại dẫn người chặn đứng một đoàn lương thảo của địch, sau đó là liên tiếp mấy trận đại thắng.
Ngoảnh đi ngoảnh lại vài năm, lão công lao hiển hách, được triệu hồi về kinh, phong làm Vân Huy đại tướng quân. Là người đứng đầu các võ tướng xuất thân hàn môn, Lan gia nhận được không ít ưu đãi, đến mức có thể đối trọng với Lâm gia — một thế gia võ tướng lâu đời.
Mỗi năm lão về kinh một lần, đều là để thăm hỏi đứa con trai bảo bối của mình.
Có lần trước khi rời kinh, lão chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh, đưa Lan Kỳ Dực đến bái Nghiêm Phong Từ làm thầy.
Câu nói lão thích nói nhất chính là: "Đời cha khổ nhất là ở chỗ không biết chữ. Con phải học hành cho tốt, tương lai làm một văn quan cho vẻ vang. Còn chuyện lên chiến trường g.i.ế.c giặc đã có cha và anh con lo, nhà họ Lan ta phải văn võ song toàn."
Còn về lý do tại sao lão nói mình "khổ vì không biết chữ", là bởi vì sau khi về kinh, lão đặc biệt xuất bản một cuốn truyện ký cho riêng mình, mang tên "Nửa Đời Đầu Của Vân Huy".
Vì không biết chữ nên truyện ký là do lão đọc cho người khác chép. Người chép thuê khi viết đã nhiều lần bảo lão rằng, những trải nghiệm đó viết bằng lời lẽ thô thiển thì không hay, khuyên lão nên tô vẽ lại một chút.
Lão không nghe khuyên bảo, cứ nhất quyết mình nói gì người ta phải viết nấy.
Không ngoài dự đoán, sau khi truyện ký xuất bản, lão bị các quan viên lớn nhỏ trong kinh thành cười nhạo suốt nửa năm.
Bởi vì trong truyện ký lão viết: "Con ngựa chỉ đá gãy chân trái của ta, nhưng nó quên mất rằng, ta là nam nhi đội trời đạp đất, ngoài chân trái ra, ta còn hai cái chân nữa."
Lão viết: "Thằng lớn Đại Đản sở dĩ gọi là Đại Đản, là vì lúc nó sinh ra, cái trứng thực sự rất to."
Lão còn viết: "Lúc đốt lương thảo, ta lẻn vào từ chuồng ngựa, dẫm phải phân ngựa suốt quãng đường, chạy nhanh quá phân còn b.ắ.n cả vào miệng, lúc đó ta cũng đói, mím môi nuốt luôn hai miếng."
Người xuất bản sách là lão, nhưng người mất mặt lại biến thành Lan Đại Đản, thế nên Lan Đại Đản mới theo lão rời khỏi Thượng Kinh, chỉ để lại Lan Kỳ Dực và Lan phu nhân ở lại trong kinh.
Lan Kỳ Dực từ nhỏ đã được khen là "phúc tinh", tự nhiên là coi trời bằng vung, mặc dù sau đó có bái Nghiêm Phong Từ làm thầy cũng chẳng hề thu liễm.
Hắn tôn trọng Nghiêm Phong Từ chỉ vì cái danh hiệu "đệ t.ử của Tế t.ửu" giúp hắn có thể nghênh ngang trong Quốc T.ử Giám, còn nói về tình cảm thầy trò? Thực ra chẳng có bao nhiêu.
Nhưng thể diện của Quốc T.ử Giám và Nghiêm Phong Từ chính là thể diện của hắn.
Hôm nay Quốc T.ử Giám bị cướp địa bàn, sư phụ Nghiêm Phong Từ bị vỗ mặt, hắn tự nhiên ngồi không yên, dẫn theo người hùng hổ kéo đến tìm lại danh dự, nào ngờ vừa lao đến cửa Duyệt Lãm Lâu đã bị một con nhóc chặn lại.
