Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 163
Cập nhật lúc: 10/02/2026 18:25
Hành khách khác trong toa xe lúc này cũng đều tỉnh cả, thấy cảnh này lập tức có người tìm nhân viên tàu hỏa đến.
Nhân viên tàu hỏa đến trực tiếp đưa người đi, sau đó để lại một nhân viên hỏi thăm tình hình, biết Vương Tú Mi là người bị hại, bèn hỏi: "Chào bác
"Hầy, chúng tôi đi cùng một chuyến tàu đấy, cũng may nhờ có Phó Hành Khanh, nếu không đồ đạc của tôi đã bị trộm mất rồi. Lúc xuống xe cậu thanh niên đó còn giúp xách đồ nữa chứ."
Vương Tú Mi tính tình thẳng thắn, nói xong còn đưa tay chỉ về phía bàn của Tô Trà cách đó không xa, rồi nói tiếp:
"Chúng tôi ngồi ở bên kia, vậy tôi không làm phiền mọi người nữa nhé." Vương Tú Mi thực sự chỉ qua chào hỏi một tiếng thôi, nói xong thấy Phó Hành Khanh gật đầu liền xoay người trở về.
Đồng chí Vương Tú Mi đúng là đến vội vàng mà đi cũng vội vàng, Phó Hành Khanh cũng không để tâm chuyện này, ngược lại Tần Mạt ở bên cạnh lại nhìn theo hướng Vương Tú Mi vừa chỉ.
Ở cái bàn cách đó không xa, Tần Mạt nhìn thấy một cô gái nhỏ trắng trẻo sạch sẽ, cứ cảm thấy hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải.
Nghĩ vậy, Tần Mạt liền mở miệng nói: "Phó Hành Khanh, cậu có thấy cô gái nhỏ bên kia trông hơi quen mắt không? Hình như đã gặp ở đâu rồi?"
"Nhàm chán, đi thôi." Phó Hành Khanh không thèm để ý đến câu hỏi của Tần Mạt, trực tiếp sải bước đi về phía trước vài bước rồi lên lầu hai.
Thấy động tác của Phó Hành Khanh, Tần Mạt vội vàng rảo bước đuổi theo, đến cầu thang cậu ta vẫn quay đầu nhìn về phía bàn của Vương Tú Mi một cái.
Vẫn cứ thấy quen mắt, cậu ta chắc chắn đã gặp ở đâu đó rồi, chỉ là nhất thời không nhớ ra nổi.
Còn ở vị trí lầu một bên này, cả nhà Tô Trà đang ngồi nói chuyện với nhau. Lúc nãy trong khoảng thời gian Vương Tú Mi qua chào hỏi, Tô Trà và Tô Thắng Dân đã gọi món xong rồi.
Ba người, bốn món mặn, thêm một món canh là vừa đủ.
"Trà Trà, Kinh Thị chỗ này náo nhiệt thật đấy, quán cơm này làm ăn tốt ghê, vừa nãy mẹ nhìn rồi, may mà chúng ta đến sớm một chút, nếu không giờ này chẳng còn chỗ mà ngồi."
"Thành phố lớn lượng người qua lại đông, chuyện này cũng bình thường mà mẹ." Tô Trà cười đáp lại một câu.
"Cũng phải, nơi lớn thế này với cái trấn của chúng ta chắc chắn là không giống nhau rồi. Mà Trà Trà này, con nói xem ở thành phố lớn mở một quán cơm có phải là ngày nào cũng ngồi đếm tiền không? Con xem nhiều người thế này, một bàn bao nhiêu tiền chứ, nhiều bàn cộng lại như vậy, một ngày chắc chắn kiếm được khối tiền."
"Mẹ, kiếm tiền thì đúng là kiếm tiền, nhưng cũng phải tiêu tiền chứ ạ. Mẹ xem quán cơm này thuê bao nhiêu người làm việc, nhân viên phục vụ, đầu bếp chính, mấy cái này đều phải trả lương cả. Nhưng mà kiếm tiền thì chắc chắn là có, không kiếm tiền thì ai làm cái này làm gì." Tô Trà khẽ cười một tiếng.
"Làm ăn buôn bán đúng là kiếm tiền thật, hình như Tô Vận cũng kiếm được kha khá đấy, nghe đâu gần đây con bé đang mở một cái xưởng nhỏ gì đó, nói là làm đồ kho để bán buôn, bà nội con còn gặp mấy lần." Tô Thắng Dân nhắc tới một câu, điều ông không nói là, bà cụ về nhà sắc mặt chẳng tốt đẹp gì, nói là Tô Vận nhìn thấy bà mà chẳng thèm chào hỏi một tiếng, bà cụ giận lắm.
Chuyện này đúng là không ra thể thống gì, Tô Thắng Dân cảm thấy cho dù Tô Vận đi theo Vương Quyên, thì dù sao cũng là cháu gái nhà họ Tô, bây giờ Tô Vận làm như thể rời khỏi nhà họ Tô rồi thì bản thân không còn là người nhà họ Tô nữa, bày ra cái dáng vẻ lục thân bất nhận.
Tô Trà thì chẳng ngạc nhiên chút nào.
Trước kia lúc bà cụ thương Tô Vận, cũng chẳng thấy Tô Vận đối xử tốt với ông bà cụ bao nhiêu. Bây giờ rời khỏi nhà họ Tô, lại biết ông bà cụ thích Tô Trà, Tô Vận còn có thể cho bà cụ sắc mặt tốt sao.
Con người Tô Vận ấy mà, tính cách có chút cực đoan và ích kỷ, chính là kiểu người khác đối tốt với tôi là điều đương nhiên, đối xử không tốt với tôi thì tôi sẽ ghi hận trong lòng, sau đó đợi tôi phất lên rồi sẽ khiến các người hối hận.
Tuy nhiên nhắc đến chuyện Tô Vận mở xưởng, Tô Trà thuận miệng hỏi một câu: "Tô Vận học đại học không bận sao?"
"Hầy, đại học gì chứ, có thi đậu đâu." Vương Tú Mi đáp lại một câu, sau đó lại bắt đầu kể lể: "Lúc đầu chẳng có tin tức gì, mẹ còn tưởng là thi đậu rồi cơ, bất kể là đại học gì, đi học được là được. Kết quả đến thời gian nhập học mẹ mới nghe người ta nói là căn bản không thi đậu."
Chuyện này Tô Vận vẫn luôn giấu giếm, ngay cả bên nhà họ Khương cũng giấu, sau này người nhà họ Khương biết Tô Vận không thi đậu đại học, ấn tượng về Tô Vận cũng giảm đi vài phần.
Người nhà họ Khương vốn còn tưởng Tô Vận là sinh viên đại học, Khương Triều Dương cưới Tô Vận là có chút trèo cao, bây giờ Tô Vận không phải sinh viên, Khương mẫu ngược lại cảm thấy Tô Vận có chút không xứng với con trai bà ta.
Dù sao Tô Vận cũng có một bà mẹ như thế, thanh danh của bản thân Tô Vận cũng chẳng hay ho gì.
Hơn nữa chuyện Khương Triều Dương bỏ nhà đi, Khương mẫu ít nhiều cũng đổ trách nhiệm lên đầu Tô Vận, gần đây cũng không ưa Tô Vận cho lắm, nếu không phải Tô Vận mang đồ đến dỗ dành, Khương mẫu cũng chẳng muốn để ý đến Tô Vận, dù sao lúc đầu Khương Triều Dương cũng đâu có ưng Tô Vận.
Quay lại chuyện chính, chuyến đi Kinh Thị lần này Tô Thắng Dân vẫn mang theo nhiệm vụ, cam trong thôn sắp chín rồi, chuyện đầu ra cần phải tính toán, lúc sắp đi ông cụ còn đặc biệt dặn dò ông tìm Tô Trà hỏi chuyện này, xem Tô Trà có ý tưởng gì không.
"Bố, ăn cơm trước đã, chuyện này chúng ta về rồi nói." Tô Trà cảm thấy chuyện này một chốc một lát không nói rõ được.
"Đúng đúng đúng, ăn cơm, ăn cơm thì nói chuyện này làm gì, đợi về rồi nói." Vương Tú Mi tức giận liếc Tô Thắng Dân một cái, lập tức gắp một miếng thịt bỏ vào bát Tô Trà, cười híp mắt nói: "Nào, con gái, cái này ngon, con ăn nhiều một chút."
"Được được được, tôi sai rồi, con gái cái này cũng ngon, con ăn nhiều chút." Tô Thắng Dân cũng gắp cho con gái một đũa thức ăn.
Sau bữa cơm, gia đình Tô Trà thanh toán rồi về nhà.
Trên lầu hai, chỗ Phó Hành Khanh vẫn chưa kết thúc, một bàn lớn đầy người, ai nấy đều trạc tuổi Phó Hành Khanh, tướng mạo đều khá, ăn mặc chải chuốt cũng rất có tinh thần.
"Nào nào nào, Hành Khanh à, còn nói cậu đi bộ đội lần này hai năm không thấy bóng dáng đâu."
