Xuyên Thành Nữ Phụ Cực Phẩm Trong Truyện Niên Đại - Chương 368
Cập nhật lúc: 10/02/2026 19:02
Tối nay Tô Bối chạy sang phòng Tô Bảo ngủ rồi, nên lúc này trong phòng chỉ có hai vợ chồng họ.
Lưu Mỹ Lan nghĩ ngợi, một lúc sau lại không nhịn được nói: "Tô Thắng Lợi, Trà Trà đúng là lợi hại thật, bác sĩ hôm nay ấy, em nhìn là biết không phải bác sĩ bình thường."
"Được rồi được rồi, bớt nghe ngóng đi, hôm nay bệnh viện kiểm tra con trai chúng ta không sao, anh tính chúng ta nên về sớm thôi, ở đây cũng phiền anh Hai chị dâu lắm." Tô Thắng Lợi còn nhớ đến công việc, ông xin nghỉ lâu quá cũng không tốt.
Ngay cả nhà máy dệt Lưu Mỹ Lan cũng không thể xin nghỉ quá lâu, nhà máy dệt tính theo sản phẩm, cho nên thời gian Lưu Mỹ Lan đi ra ngoài này chỉ có phần lương cơ bản thôi.
"Được, nghe anh cả." Về chuyện này Lưu Mỹ Lan không có ý kiến gì.
"Vậy mai anh nói với anh Hai chị dâu một tiếng, sáng mai đi mua vé tàu ngày kia."
"Ừ, anh cứ liệu mà làm."
Rời nhà mới có mấy ngày, đã nhớ nhà rồi, Lưu Mỹ Lan cảm thấy ở Kinh Thị cái gì cũng tốt, chỉ là không được tự tại như ở nhà.
Hơn nữa ở đây Lưu Mỹ Lan cũng biết là làm phiền gia đình anh Hai lắm, ăn ở đây, đi chơi, cái nào mà chẳng phải tốn tiền.
Tô Thắng Dân và Vương Tú Mi tuy không nói gì, nhưng Tô Thắng Lợi và Lưu Mỹ Lan trong lòng đều hiểu rõ.
Sáng sớm hôm sau Tô Thắng Lợi đã mở lời nói chuyện muốn về, Tô Thắng Dân vừa nghe nói về nhanh thế, còn bảo chơi thêm mấy ngày, nhưng đều bị Tô Thắng Lợi từ chối.
Đã định về rồi, Tô Thắng Lợi liền đi mua vé ngày kia.
Vé đã mua xong, Vương Tú Mi và Tô Thắng Dân đặc biệt tranh thủ thời gian đưa gia đình Tô Thắng Lợi đi mua ít đặc sản, sau đó còn mua ít đồ cho ông bà nội.
Bên này, cả nhóm trở về đầy ắp quà cáp.
Bên kia, Tô Trà và Vương Vinh Bình vừa từ phòng thí nghiệm đi ra.
Vì tối qua Cốc Ích không ở Viện Nghiên Cứu, nhân cơ hội này, tối qua Tô Trà và giáo sư Vương Vinh Bình đã thức trắng một đêm, ban ngày hôm nay lại ở trong phòng thí nghiệm quá nửa ngày.
Cho nên, lúc từ phòng thí nghiệm đi ra, dưới mắt hai người đều treo quầng thâm đen sì.
Cốc Ích phong trần mệt mỏi từ bên ngoài trở về, sau đó thì đụng mặt nhau.
Cốc Ích nhìn bộ đôi mắt gấu trúc, khóe miệng giật giật.
Ánh mắt nhìn chằm chằm vào hai người.
Khá lắm, ông mới không đến canh chừng một đêm, hai người này lại thức khuya rồi?
Thức khuya nghiện rồi phải không?
Trước đó thấy ngoan ngoãn được mấy ngày, hóa ra là chơi trốn tìm với ông ở đây hả?!
Đối diện, Tô Trà và Vương Vinh Bình còn đang nói chuyện chưa nhận ra ánh mắt trần trụi của Cốc Ích.
Nhìn hai người càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Cô ấy đến rồi.
Ông ấy đến rồi.
Hai người họ mang theo quầng thâm mắt đi tới rồi...
Đột nhiên, Tô Trà cảm nhận được ánh mắt của Cốc Ích, ngẩng đầu nhìn Viện trưởng Cốc cách họ vài mét.
Tô Trà đứng lại, sau đó nở một nụ cười ngoan ngoãn với Cốc Ích.
"Viện trưởng Cốc, thầy qua đây ạ?" Tô Trà chủ động mỉm cười chào hỏi, nhận ra ánh mắt đó của Cốc Ích, Tô Trà cười tít mắt nói tiếp: "Khéo quá, em cũng vừa từ nhà đến."
Nghe Tô Trà mở mắt nói dối ở đây, Cốc Ích sắp bị chọc cho tức cười rồi.
Tô Trà: Em không thức khuya, ngoan ngoãn. jpg
Cốc Ích: Hừ, ông trông giống thằng ngốc lắm à?
Hai cái quầng thâm mắt to đùng thế kia... ông bị mù chắc?
"Tô Trà, không phải thầy nói em, trước khi nói dối làm ơn nhìn lại hai cái quầng thâm trên mặt mình đi, thầy muốn giả vờ không thấy cũng khó. Còn lão Vương nữa, chuyện khám sức khỏe lần trước ông quên rồi à? Đã nói bao nhiêu lần rồi, hai người mà còn như vậy nữa là tôi sẽ thiết lập giờ giới nghiêm cho cái phòng thí nghiệm của hai người đấy."
Cốc Ích bị hai người này chọc tức không nhẹ, hai người này gọi là gì nhỉ, trên có chính sách dưới có đối sách, lúc ông ở đây thì trông có vẻ ngoan ngoãn lắm, mới một đêm không về canh chừng là hai người này lại thức khuya rồi.
Tô Trà và Vương Vinh Bình đều không lên tiếng, cứ ngoan ngoãn đứng nghe Cốc Ích càm ràm, dù sao cũng không phải lần đầu tiên, lát nữa Cốc Ích nói chán rồi sẽ tự dừng lại thôi.
Quả nhiên, Cốc Ích lải nhải một hồi lâu mới dừng lại, còn nhớ ra chính sự, ánh mắt quét qua hai người trước mặt, Cốc Ích mở miệng nói chuyện chính: "Lão Vương, chuyện dự án khóa thông minh kia chắc lãnh đạo có chút ý tưởng, bảo là mấy hôm nữa họp một cái, đến lúc đó ông cũng qua nói một chút về dự án này."
Dự án bên phía lãnh đạo đã bàn bạc lâu như vậy, xuất phát từ việc cân nhắc các tình hình, vẫn là muốn thử xem sao, cho nên mới bảo Vương Vinh Bình đi họp nói về chuyện dự án.
Lãnh đạo cho rằng, con người mà, phải dũng cảm đổi mới, cũng không được sợ thất bại, hơn nữa người xưa chẳng phải có câu "kẻ đến sau lại vượt lên trước" sao, cho nên, dù khóa thông minh nước ngoài đã đạt được thành tựu nhất định, chỉ cần chưa đưa tin ra, bên mình làm một chút cũng không sao, ai biết được đến lúc đó ai sẽ thành công trước.
Nghe Cốc Ích nói vậy, trên mặt Vương Vinh Bình lập tức nở nụ cười, vui vẻ nói: "Cụ thể bao giờ họp? Đúng lúc tôi gần đây có chuẩn bị một số tài liệu, hôm nào tôi sắp xếp lại chút."
"Tuần sau đi, thời gian cụ thể tôi cũng không biết, nhưng lão Vương ông muốn chuẩn bị tài liệu thì làm trong hai ngày nay đi, nhỡ lãnh đạo bên kia họp sớm thì cũng có cái mà chuẩn bị." Cốc Ích nói.
"Được, lát nữa tôi đi chuẩn bị ngay." Vương Vinh Bình nói xong, quay đầu bảo Tô Trà bên cạnh một câu: "Tô Trà, hay là em về nghỉ ngơi đi, bên phòng thí nghiệm có thể để người khác làm, đúng lúc thầy cũng chuẩn bị một chút chuyện dự án khóa thông minh."
"Vâng, vậy thầy cứ bận, em về nghỉ ngơi chút ạ." Tô Trà cười đáp lại.
Ba người lại nói thêm vài câu, sau đó ai đi đường nấy, Cốc Ích về văn phòng, Vương Vinh Bình đi chuẩn bị tài liệu, còn Tô Trà thì vừa ngáp vừa cùng Vu Kế Vĩ đi về phía bãi đỗ xe.
Ngồi trên xe Tô Trà nhất thời cũng chưa ngủ được, trong đầu đang nghĩ ngợi.
Vừa nãy Viện trưởng Cốc nói về dự án khóa thông minh, tức là dự án rất có khả năng sẽ được quyết định duyệt hay không sau cuộc họp.
Tuần sau họp, vậy thì tin tức về dự án trong vòng mười ngày là có thể xuống.
Mà ngày kia cô phải rời Kinh Thị, dự án mà giáo sư trước đó đề cử ngày kia là phải xuất phát rồi.
Tính toán thời gian đi lại, bên dự án khóa thông minh có thể sẽ chậm trễ vài ngày.
