Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Ta Muốn Hòa Ly - 4
Cập nhật lúc: 18/07/2026 12:05
Còn ta ư? Vào đêm đại quân phá thành, lãnh cung bốc cháy, ta đã c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn đó.
...
Nghĩ đến đây, ta cảm thấy cảm giác nóng rát và nghẹt thở như đang ập thẳng vào mặt.
Hơn nữa, trong nguyên tác, tại thời điểm này ta vốn bị trọng thương ở bụng khi từ biên thành trở về. Chẳng lẽ là vì ta đòi hòa ly, cộng thêm bức thư này của Thái t.ử mà chọc giận Lâu Việt, khiến hắn một thương đ.â.m xuyên bụng ta luôn sao?
Suỵt ——
Ngay lập tức, ta trở tay xé nát bức thư đó, rồi cầm b.út nhanh ch.óng viết một bức thư hồi đáp. Ý chính là ta một lòng chung thủy với phu quân, bảo hắn đừng có đến quấy rầy ta nữa.
Lâu Việt lạnh lùng nhìn hành động của ta: "Nàng coi ta là kẻ ngu, hay là dễ lừa gạt?"
Động tác xoay phong thư của ta khựng lại: "Chàng bỏ ta một mình ở Kinh Đô, hắn... hắn cứ luôn viết thư quấy rối ta. Ta rất sợ hãi nên mới đến tìm chàng. Ta có thể thề với chàng, ta tuyệt đối không làm bất cứ việc gì có lỗi với chàng cả!"
Sau khi nói xong một lèo thật giả lẫn lộn, ta khẽ ngẩng đầu quan sát biểu cảm của Lâu Việt.
"Nói dối. Nàng đến tìm ta rõ ràng là để đòi hòa ly." Lâu Việt không phải là người dễ dàng bị qua mặt.
Ta bắt đầu nói năng bừa bãi: "Nếu ta thật sự muốn hồng hạnh vượt tường, thì tối qua tại sao ta lại cứu chàng, còn chăm sóc chàng nữa?"
"Cứu ta?" Lâu Việt bắt được từ khóa quan trọng.
"Đây." Ta đưa bàn tay trái đang quấn băng gạc về phía hắn.
Hệ thống phát ra tiếng nổ ch.ói tai: 【 Túc chủ! Nghiêm cấm tiết lộ sự hiện diện của ta. 】
Lâu Việt thoáng ngẩn ra một chút, hắn nhớ lại vị rỉ sắt của m.á.u trong miệng đêm qua: "Tại sao nàng lại làm vậy?"
Ta xoa xoa cái đầu đang ong ong vì tiếng hét của hệ thống: "Ta từng đọc trong cổ thư, nói là dĩ hình bổ hình. Đêm qua chàng mất m.á.u quá nhiều, giờ ta đã phải thủ hoạt quả rồi, ta... ta không muốn phải trở thành góa phụ thật sự đâu."
Hệ thống vang lên cảnh báo cấp ba: 【 Cảnh báo! Cảnh báo! Túc chủ làm vậy sẽ phá hoại diễn biến cốt truyện. Nam chính cần phải bị ngươi phản bội, sau đó căm ghét Thái t.ử - nam phụ phản diện, từ đó mới phấn phát đồ cường, bước lên đỉnh cao nhân sinh! 】
Lúc này ta mới chợt nhận ra, khi hắn bước lên đỉnh cao nhân sinh, chẳng phải cũng là ngày ta một lần nữa bị thiêu sống trong lãnh cung sao?
Cảm giác đó, ta không muốn tự mình trải nghiệm thêm lần nào nữa.
Ta bình tĩnh lại, âm thầm hỏi hệ thống: "Mục tiêu cuối cùng là nam chính phải bước lên đỉnh cao nhân sinh, vậy thực ra quá trình thế nào không quan trọng, đúng không?"
【 Có vẻ cũng có lý, nhưng mà... 】 Hệ thống im lặng vài giây, nhưng Lâu Việt đã kịp phản ứng lại.
"Cho dù là vậy, nàng giải thích thế nào về mối quan hệ giữa nàng và Thái t.ử?"
Hắn liếc ta một cái, nhấc chân định đi về phía giá binh khí bên cạnh.
Nhìn cái giá đầy đao thương kiếm kích kia, ta cảm thấy bụng mình bắt đầu đau âm ỉ.
Không màng đến chuyện khác, ta hạ quyết tâm, bước nhanh tới ôm c.h.ặ.t lấy hắn từ phía sau: "Lâu Việt, ta và Thái t.ử không có quan hệ gì cả, ta không làm điều gì có lỗi với chàng hết."
Ít nhất là hiện tại vẫn chưa có.
Cơ thể Lâu Việt cứng đờ trong chốc lát, hắn cúi đầu nhìn bàn tay đang vòng qua eo mình và lớp băng gạc trong lòng bàn tay ta.
"Thẩm Vân Y, buông tay."
9
"Không buông!" Ta càng đan c.h.ặ.t mười ngón tay vào nhau hơn.
Nhưng giây tiếp theo, vết thương trên bàn tay vốn đang quấn băng gạc bị nứt ra, ta không nhịn được mà hít hà một tiếng.
"Đã bảo nàng buông tay rồi mà."
Lâu Việt nhẹ nhàng bóp lấy cổ tay ta, tách hai bàn tay ta ra. Hắn nhìn lớp băng gạc đã thấm m.á.u, sau đó mới xoay người nhìn chằm chằm vào ta.
"Chàng đừng như vậy, ta sợ." Ta cúi đầu, lí nhí như tiếng muỗi kêu.
Có lẽ nhìn thấy dáng vẻ rụt đầu rụt cổ này của ta, hắn khẽ hừ một tiếng: "Sợ cái gì?"
Ánh mắt ta không tự chủ được mà liếc về phía giá binh khí bên cạnh. Trường thương, mũi đao, trường roi, món nào cũng không phải thứ ta có thể chịu đựng được. Ta đành thành thật đáp: "Sợ... sợ chàng đ.á.n.h ta."
Lâu Việt sững người một chút, tuy biểu cảm vẫn lạnh lùng cứng nhắc nhưng giọng điệu đã mềm mỏng hơn nhiều: "Ta chưa đến mức phải ra tay với một nữ nhân như nàng."
Ta khẽ ngước mắt, ướm lời hỏi: "Vậy... chàng định đuổi ta đi sao?"
Lâu Việt rũ mắt nhìn ta, dường như không hiểu nổi sự thay đổi thái độ trước sau của ta.
Ta không muốn phát triển theo cốt truyện cũ với tên tra nam Thái t.ử kia nữa.
Vì vậy, ta tranh thủ bày tỏ lòng trung thành: "Ta không thích Thái t.ử đâu, một chút cũng không."
Lâu Việt cười nhạt: "Chẳng phải nàng đến tìm ta để hòa ly sao? Bây giờ người của Thái t.ử đang ở bên ngoài đợi nàng kìa, không ly nữa à?"
Ta khẽ c.ắ.n môi, sau khi ngẩng đầu liền nhanh ch.óng áp sát hắn, sau đó vòng tay ôm lấy cổ hắn, kiễng chân đặt một nụ hôn lên khóe môi hắn: "Thế này là không ly nữa nhé."
Hắn chỉ sững sờ trong thoáng chốc, sau đó phản ứng cực nhanh đẩy ta ra: "Nàng làm gì vậy?"
Ta không lường trước được hắn lại có phản ứng lớn đến thế, chân đứng không vững, thắt lưng sau đập mạnh vào cạnh bàn.
"Á!"
Ta đau đến mức ngồi thụp xuống, ôm lấy thắt lưng sau của mình.
"Nàng..." Lâu Việt tiến lên vài bước: "Thẩm Vân Y, nàng... nàng bớt dùng mấy cái trò này đi."
Ta vùi mặt vào giữa hai đầu gối thút thít, vừa khóc vừa tố cáo hắn: "Bình thường để ta thủ hoạt quả thì thôi đi, bây giờ ta chỉ hôn chàng một cái, chàng đã nỡ ra tay với ta rồi."
Lâu Việt khựng lại một lúc, sau đó mới cúi người đỡ lấy vai ta: "Đứng lên trước đã."
"Chàng đi ra đi." Ta gạt tay hắn ra, xoay người ngồi xổm hướng khác.
Bóng đen trước mặt ta tiến lại gần hơn, ta ngẩng đầu, thấy Lâu Việt cũng ngồi xổm xuống.
"Khóc cái gì, va vào đâu rồi?" Giọng điệu của hắn không tính là dịu dàng, đưa tay lau loạn những giọt nước mắt trên mặt ta.
