Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Tôi Từ Bỏ Nam Chính Để Đến Với Phản Diện - Chương 3
Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:22
Tôi bật cười thành tiếng. Cái câu tình yêu không có lỗi đúng là liều t.h.u.ố.c tẩy trắng thượng hạng cho việc cướp hôn phu người khác nhỉ? Đúng là cái logic của mấy con tiểu tam.
Nhưng thôi, hôm nay bổn cô nương tâm trạng đang phơi phới, không thèm chấp mấy loại rác thải này, tôi phẩy tay như đuổi ruồi: "Hai người cứ tiếp tục diễn phim tình cảm sứt mất đi, tôi có việc trọng đại hơn phải làm."
Nói rồi, tôi lướt qua họ như một cơn gió, đi thẳng về phía góc khuất nơi Hoắc Tư Hàn đang ngồi.
Cả khán phòng như nín thở theo dõi từng bước chân của tôi.
Lâm Thanh và Tô Nhược Y cũng ngẩn tò te nhìn theo.
Chắc mẩm tưởng tôi định đến gây sự hoặc nhảy lầu tự t.ử làm loạn.
Tôi dừng lại ngay trước mặt Hoắc Tư Hàn. Hắn ngước đôi mắt lạnh lẽo lên nhìn tôi, sắc khí tỏa ra nguồn ngụt như điều hòa để 16 độ.
Hắn không thèm nói gì, nhưng ánh mắt đó như muốn xẻ thịt tôi ra từng mảnh. Nếu là nguyên chủ, chắc đã sợ đến mức tè ra quần rồi, nhưng tôi thì khác.
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, cúi người xuống ghé sát vào tai hắn, giọng nói ngọt sớt như đầy khiêu khích. "Hoắc tổng, nghe nói anh đang thiếu một cô vợ để đối phó với mấy lão già khú đế trong gia tộc. Anh thấy tôi thế nào? Đủ đẹp, đủ giàu và đủ điên để làm bà Hoắc chưa?"
Hoắc Tư Hàn không hề tỏ ra bất ngờ trước màn thả thính trực diện của tôi.
Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh thấu xương làm không khí xung quanh như đóng băng.
Hắn nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, ánh mắt dò xét lướt qua mặt tôi như đang thẩm định một món hàng lạ: "Hạ tiểu thư, tôi nhớ không lầm thì cô vừa nhịn ăn ba ngày để đòi hủy hôn với tôi cơ mà. Sao giờ lại chạy đến đây tự trò hàng mình thế? Hay là bị Lâm Thanh đá đau quá nên muốn tìm tôi để chọc tức ?"
Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn đầy nam tính, nhưng từng chữ đều như kim châm.
Gã này thông minh hơn tôi tưởng.
Chuyện gì xảy ra xung quanh Hạ Sơ Nguyệt hắn đều nắm thóp hết. Tôi không hề nao núng, thản nhiên kéo chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, bắt chéo chân để lộ đường cong nượt nà dưới tà váy xẻ cao.
Tôi chống cằm nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút né tránh: "Đúng là tôi từng muốn hủy hôn, nhưng đó là do lúc ấy mắt tôi bị dính lá đa, chưa nhìn thấy được cái giá trị cực phẩm của Hoắc tổng. Còn Lâm Thanh á, hắn ta chỉ là một tên công t.ử bột có mắt như mù thôi. Tôi cần một người đàn ông thực thụ, một người có thể cùng tôi đứng trên đỉnh cao quyền lực chứ không phải một kẻ chỉ biết chạy theo mấy con nhỏ ngây thơ giả tạo."
Tôi ngừng lại một chút để xem biểu cảm của lão trùm rồi bồi thêm: "Hơn nữa, tôi biết anh cũng chẳng thiết tha cuộc hôn nhân này, nhưng anh cần một lá chắn để chặn miệng đám người trong gia tộc đang nhăm nhe cái ghế chủ tịch của anh."
Tôi chính là lựa chọn ngon nhất. Gia thế nhà họ Hạ đủ mạnh để làm hậu thuẫn. Tôi lại đang mang tiếng ác nữ kiêu ngạo, cực kỳ hợp để đóng vai ác phụ giúp anh dọn dẹp mấy kẻ phiền phức."
"Chúng ta hợp tác đôi bên cùng có lợi, sau này nếu anh tìm được tình yêu đích thực, chúng ta ly hôn, tôi thể không đòi chia một xu tài sản."
Hoắc Tư Hàn nheo mắt, một tia hứng thú lóe lên trong đáy mắt đen thẳm. Hắn đặt ly rượu xuống, ngón tay thon dài gõ nhịp đều đều trên tay vịn xe lăn:
"Cô gái này thú vị đấy, khác hẳn với mấy lời đồn đại về cô. Hợp tác thì được thôi, nhưng cô nên nhớ bước chân vào nhà họ Hoắc thì dễ, bước ra thì khó đấy. Đừng để tôi phát hiện cô có mưu đồn gì khác, nếu không kết cục của cô sẽ rất t.h.ả.m."
Tôi mỉm cười, đưa bàn tay ra trước mặt hắn: "Chốt đơn, Hoắc tổng cứ yên tâm, tôi quý cái mạng này lắm."
Hắn nhìn bàn tay trắng nõn của tôi một lúc rồi cũng đưa tay ra nắm lấy.
Bàn tay hắn lạnh toát, to lớn bao chọn lấy tay tôi.
Khoảnh khắc da thịt chạm nhau, một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
Đây chính là cái bắt tay định mệnh thay đổi hoàn toàn cái kịch bản củ chuối này.
Sáng hôm sau, tin tức nhà họ Hạ và nhà họ Hoắc chính thức xác nhận hôn sự lan truyền khắp các mặt báo.
Cả cái đất Thượng Hải chấn động. Ai cũng nghĩ Hạ Sơ Nguyệt điên thật rồi mới đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t của Diêm Vương sống Hoắc Tư Hàn.
Điện thoại tôi nổ tung vì tin nhắn. Cuộc gọi từ bạn bè, người quen và cả mấy đứa hóng hớt.
Tôi thẳng tay tắt máy, ném sang một bên rồi ung dung thưởng thức bữa sáng sang chảnh do đầu bếp riêng chuẩn bị.
Mẹ Hạ ngồi đối diện nhìn tôi với ánh mắt đầy lo âu: "Nguyệt Nhi, con thật sự ổn chứ? Mẹ nghe nói tính tình Hoắc Tư Hàn thất thường lắm, người làm trong nhà ai cũng sợ hắn một phép. Con về đó lỡ có chuyện gì thì mẹ biết sống sao?"
Tôi cất một miếng bò bít tết, thong thả trả lời, "Mẹ đừng lo, con trị được lão ấy. Mẹ cứ chuẩn bị của hồi môn cho con thật hoành tráng vào, càng nhiều tiền. nhiều sổ đỏ càng tốt. Con phải cho nhà họ Hoắc thấy con dâu của họ không phải dạng vừa đâu."
Đúng lúc đó, quản gia vào thông báo Lâm thiếu gia đang đứng ngoài cổng nhất quyết đòi gặp tôi bằng được.
Tôi nhướn mày lại đến nữa à? Thằng cha này dai như đỉa đói vậy.
Tôi lau miệng đứng dậy chỉnh lại váy áo: "Để con ra tiếp khách, mẹ cứ ngồi đây uống trà đi."
Tôi bước ra cổng biệt thự, thấy Lâm Thanh đang đi lại lại với vẻ mặt hầm hầm tức giận.
Thấy tôi, hắn lao đến định chộp lấy tay tôi, nhưng tôi nhanh nhẹn lùi lại một bước, khoanh tay trước n.g.ự.c: "Có chuyện gì thì sủa nhanh, tôi còn bận đi spa dưỡng ra chuẩn bị làm cô dâu xinh đẹp."
Lâm Thanh gào lên: "Sơ Nguyệt, cô đang làm cái trò gì thế hả? Tại sao cô lại đồng ý kết hôn với Hoắc Tư Hàn? Cô đang cố tình chọc tức tôi đúng không? Cô thừa biết hắn ta là kẻ tàn phế lại còn độc ác, cô gả cho hắn là tự hủy hoại đời mình đấy."
Tôi bật cười khẩy. "Lâm thiếu gia, anh bị ảo tưởng sức mạnh à? Tôi lấy ai là việc của tôi, liên quan gì đến anh?
Anh chê Hoắc Tư Hàn tàn phế, nhưng tài sản của anh ấy gấp 10 lần cái nhà họ Lâm của anh đấy.
Anh chê anh ấy độc ác nhưng ít nhất anh ấy không đạo đức giả, không vừa ôm ấp tình nhân vừa chạy đến dạy đời vị hôn thê cũ như anh."
Lâm Thanh cứng họng, mặt đỏ bừng vì cay cú: "Cô cô thay đổi rồi, trước đây cô đâu có thực dụng như thế. Cô nói yêu tôi cơ mà."
Tôi tiến lại gần hắn, ánh mắt sắc như d.a.o: "Yêu anh á? Đó là chuyện của kiếp trước rồi à? Không, là chuyện quá khứ rồi. Bây giờ trong mắt tôi, anh chỉ là một gã đàn ông hèn nhát không đáng một xù. Anh về mà lo chăm sóc cho Nhược Y của anh đi.
Nghe nói cô ta đang khóc lóc ỷ ôi trên mạng là bị tôi chèn ép đấy. Lo mà về dỗ dành, đừng có đứng đây làm bẩn mắt tôi."
Dứt lời, tôi quay lưng đi thẳng vào nhà, ra lệnh cho bảo vệ đóng cổng, mặc kệ Lâm Thanh đứng c.h.ế.t chân ở đó.
Cảm giác vả mặt nam chính cũ đúng là phê không tưởng được.
Nhưng đây mới chỉ là màn khởi động thôi.
