Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 121
Cập nhật lúc: 07/05/2026 05:10
Khương Tuế Không Hề Hy Vọng Chuyện Này Xảy Ra.
Trò Chơi Này Muốn Nhìn Thấy Bọn Họ Tàn Sát Lẫn Nhau, Đánh Mất Nhân Tính, Mà Khương Tuế Càng Không Muốn Để Chúng Được Như Ý.
Nhân tính của con người ra sao, không cần một đám vật thể ô nhiễm tới can thiệp, c.h.ủ.n.g t.ộ.c đã khác biệt, còn quản rộng như vậy làm gì.
Qua hai giây, Khương Tuế lại lặng lẽ nhìn xuống, trên con phố tăm tối đã không còn bóng dáng Tạ Nghiên Hàn.
Cô vừa định thở phào nhẹ nhõm, cửa sổ phòng bên kia bỗng nhiên truyền đến tiếng động lớn, là Kẻ G.i.ế.c Chóc đó đã vào được.
Cái đuôi như rắn của nó đong đưa sột soạt, tốc độ cực nhanh, gần như trong nháy mắt đã đến căn phòng Khương Tuế đang đứng. Lần này nó không cười hì hì nữa, trên mặt chỉ còn lại sự phẫn nộ và sát ý.
Cánh tay sắc bén vung vẩy c.h.é.m tới, Khương Tuế không tự lượng sức mình đi đỡ đòn, cô hạ thấp người, luồn qua bên cạnh cái đuôi của Kẻ G.i.ế.c Chóc, sau đó lao thẳng ra ngoài cửa.
Kẻ G.i.ế.c Chóc bám sát phía sau, Khương Tuế hô lớn: “Mộc Mộc!”
Mai Mộc giơ cao chiếc rìu, đột ngột c.h.é.m xuống. Lưỡi rìu sắc bén bổ trúng bả vai Kẻ G.i.ế.c Chóc, tiện đà gọt đi hai cánh tay của nó. Mai Mộc lại một lần nữa giơ rìu lên, Kẻ G.i.ế.c Chóc phẫn nộ rít gào, cái đuôi hung hăng quật mạnh, đ.á.n.h bay Mai Mộc.
Kẻ G.i.ế.c Chóc ôm lấy cánh tay đang chảy m.á.u đen, phẫn nộ đến vặn vẹo: “Nhân loại đáng c.h.ế.t! Ta muốn băm vằn các người ra thành vạn mảnh!”
Nó phát cuồng tấn công, vách tường hai bên hành lang không ngừng bị đập nát, lộ ra phòng khách của các căn hộ phía sau, vô tình đả thông không gian giữa các phòng và hành lang.
Mai Chi vừa vặn ở ngay bên trong, cô ta không tìm được v.ũ k.h.í, nhưng đã tháo được một cái chân bàn, một bên đỡ em trai, một bên đối phó với Kẻ G.i.ế.c Chóc đang phát cuồng.
Khương Tuế thấy nó đã mất đi lý trí, liền đưa mắt ra hiệu với Mai Chi. Cô để Mai Chi và Mai Mộc thu hút sự chú ý của Kẻ G.i.ế.c Chóc, còn mình thì vòng ra phía sau nó.
Cắn răng một cái, Khương Tuế giẫm lên một chiếc bàn sập, đột ngột nhảy lên lưng Kẻ G.i.ế.c Chóc. Thanh chủy thủ đ.â.m ngập vào cổ nó, kéo mạnh xuống dưới, rạch mở một nửa cái cổ của Kẻ G.i.ế.c Chóc.
Khác với con người, không có m.á.u tươi b.ắ.n ra, chỉ có tiếng tru tréo càng thêm phẫn nộ của Kẻ G.i.ế.c Chóc.
Giây tiếp theo, Khương Tuế bị hất văng ra ngoài, vừa vặn ngã vào buồng thang bộ. Cô lăn từ trên cầu thang xuống, ước chừng lăn hết một tầng lầu, ngã đến mức cả người đau nhức, đầu óc hoàn toàn choáng váng.
Trong đầu vang lên những tiếng ù ù, tầm nhìn toàn là sương đen.
Ước chừng qua vài giây, Khương Tuế mới chậm rãi khôi phục cảm giác. Tiếng động trên lầu vẫn không ngừng vang lên, Mai Chi và Mai Mộc vẫn đang chiến đấu với Kẻ G.i.ế.c Chóc.
Khương Tuế vịn vào vách tường, nhịn cơn đau nhức khắp cơ thể mà bò dậy, cô rất muốn c.h.ử.i thề một câu. Bởi vì hoàn toàn không ngờ Kẻ G.i.ế.c Chóc lại khó g.i.ế.c đến vậy, cổ đã bị rạch một lỗ siêu to khổng lồ mà vẫn còn sức chiến đấu như thế.
Đợi sương đen trước mắt tan đi, Khương Tuế vừa định đứng dậy, khóe mắt bỗng thoáng thấy có bóng người đang đi lên lầu.
Ánh sáng ở hành lang tối tăm, chỉ lờ mờ một tầng ánh sáng nhạt. Bóng người kia cao gầy thon thả, sắc bén như một lưỡi đao. Đồ đen, tóc đen, khuôn mặt mờ ảo trong bóng tối, nhưng đường nét xương hàm và sống mũi vẫn sắc sảo rõ ràng.
Là Tạ Nghiên Hàn!
Tim Khương Tuế đập lỡ một nhịp, đột ngột lùi lại phía sau, trốn vào hành lang.
Cô không biết tại sao lần này mình lại muốn trốn, có thể là do đầu óc nhất thời chập mạch, bởi vì Tạ Nghiên Hàn đã đến rồi, trốn cũng chẳng có tác dụng gì.
“Trốn cái gì.”
Quả nhiên, Tạ Nghiên Hàn đã nhìn thấy cô, giọng nói vững vàng lãnh đạm, vô cùng trấn định.
Khương Tuế vừa mới ló đầu ra, Tạ Nghiên Hàn đã đến ngay trước mắt, cô suýt chút nữa thì đ.â.m sầm vào bụng anh.
Tạ Nghiên Hàn đưa tay đỡ lấy cô, ngón tay tái nhợt, nhưng gân xanh trên mu bàn tay lại nổi lên rất rõ ràng, âm thầm bộc lộ cảm giác sức mạnh chực chờ bùng nổ.
“Chỗ này rất nguy...” Khương Tuế lời còn chưa dứt, đồng t.ử tức thì co rút lại, cô nhìn thấy Kẻ G.i.ế.c Chóc từ trên lầu lao xuống.
Cổ nó bị Khương Tuế rạch một đao, toàn bộ cái đầu đều rũ xuống vẹo vọ, mạch m.á.u và xương cốt phơi bày ra ngoài. Một bên cánh tay đứt lìa hai đoạn, một nửa bả vai đều bị gọt mất.
Nhưng khả năng hành động của nó lại không hề bị ảnh hưởng chút nào, vẻ mặt so với trước đó còn dữ tợn và bạo nộ hơn, sát khí cuồn cuộn bạo phát lao tới.
Khương Tuế vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy eo Tạ Nghiên Hàn, hô: “Nguy hiểm, mau tránh ra!”
Cô muốn để Tạ Nghiên Hàn trốn ra sau lưng mình, giống như trước đây, cô sẽ đứng chắn trước mặt Tạ Nghiên Hàn, che chắn nguy hiểm và xử lý những sự cố bất ngờ cho anh.
Tuy chỉ mới một tháng ngắn ngủi, nhưng thói quen này đã ăn sâu vào bản năng của Khương Tuế.
Nhưng lần này Tạ Nghiên Hàn không trốn sau lưng Khương Tuế, anh giơ cây cung phức hợp trong tay lên.
Khương Tuế mới phát hiện ra, trong tay anh vẫn luôn xách theo một cây cung phức hợp màu đen, to hơn, nặng hơn và uy mãnh hơn cây cung trước đó của cô rất nhiều.
Kẻ G.i.ế.c Chóc lao xuống, khi khoảng cách chỉ còn vài mét, nó mới nhìn thấy mặt Tạ Nghiên Hàn. Vẻ mặt bạo nộ đột nhiên ngẩn ra, ngay sau đó biến thành mừng rỡ như điên.
“Ta muốn ăn tươi nuốt sống ngươi!”
Huyết nhục của nhân loại này tràn ngập sức mạnh, vô cùng bổ dưỡng, ngay cả khuôn mặt thối rữa của chúng cũng có thể khôi phục, nhất định cũng có thể chữa khỏi vết thương cho nó!
Vẻ mặt Tạ Nghiên Hàn không hề thay đổi chút nào, anh nạp tên kéo cung, rồi buông dây cung một cách liền mạch lưu loát, toàn bộ quá trình nhanh đến mức ngay cả nhắm b.ắ.n cũng không cần.
