Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 45
Cập nhật lúc: 07/05/2026 05:04
“Tiếng Gì Vậy?” Khương Tuế Không Bị Tiếng Rung Điện Thoại Đánh Thức, Nhưng Lại Bị Âm Thanh Này Làm Cho Bừng Tỉnh. Cô Lập Tức Ngồi Bật Dậy, “Tên Trộm Kia Lại Tới Nữa Sao?”
Khương Tuế nháy mắt tỉnh táo hoàn toàn. Cô tung chăn nhảy xuống giường, vớ lấy cây cung phức hợp lao ra phòng khách.
Mưa to vẫn chưa dứt. Một tia chớp x.é to.ạc bầu trời, tiếng sấm đinh tai nhức óc ầm ầm giáng xuống, cửa sổ cũng phải rung lên bần bật.
Ổ khóa liên tục phát ra tiếng "tít tít". Kẻ bên ngoài dường như muốn nhân lúc sấm sét ầm ĩ để nhanh ch.óng mở cửa. Sau khi thử mật mã không thành công, hắn chuyển sang dùng dụng cụ cạy khóa.
Ổ khóa bị một vật cứng nào đó đập vào vang lên loảng xoảng.
Tim Khương Tuế đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên cô gặp phải tình huống này, không thể giữ được bình tĩnh hoàn toàn, trong nháy mắt thậm chí còn cảm thấy luống cuống. Cô kéo căng dây cung, trong đầu rõ ràng nảy ra một phương án giải quyết —— g.i.ế.c c.h.ế.t tên trộm bên ngoài.
Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, Khương Tuế cực lực khống chế bản thân, tự nhủ tay không được run.
Cô lớn chừng này, đến con gà còn chưa từng g.i.ế.c, hiện tại lại phải... Nhưng cô không thể không làm.
Cô bắt buộc phải làm, vì chính bản thân cô, và cũng vì Tạ Nghiên Hàn ở phía sau.
“Tạ Nghiên Hàn.” Khương Tuế lên tiếng, giọng nói cũng run rẩy, nhưng tư duy của cô lại vô cùng trấn định, “Vào bếp lấy cho tôi con d.a.o, sau đó vào phòng ngủ trốn đi.”
Ổ khóa rung bần bật, có khả năng sẽ bị đập vỡ. Nếu cửa mở, kẻ bên ngoài xông vào, khó tránh khỏi một trận ác chiến.
Trong khoảnh khắc vạn phần căng thẳng, Khương Tuế nghe thấy Tạ Nghiên Hàn đáp một tiếng “Được”. Giọng nói nhẹ bẫng, tựa hồ mang theo ý cười tràn ngập hứng thú và mong chờ, hệt như âm thanh phát ra từ ác quỷ.
Chỉ là Khương Tuế quá căng thẳng, cô vẫn chưa phát giác ra điều đó.
Ổ khóa chấn động ầm ĩ, bên ngoài mưa to tầm tã, tiếng sấm rền vang. Tạ Nghiên Hàn cầm một con d.a.o róc xương sáng loáng, từ trong bếp đi ra.
Tia chớp lóe lên, lưỡi d.a.o phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Trái tim Khương Tuế co rút, đập thình thịch liên hồi.
Đúng lúc này, ngoài cửa sổ bỗng nhiên bừng lên một vùng ánh sáng màu xanh lam nhạt, tiếp theo là tiếng nổ mạnh từ xa vọng lại. Tòa nhà rung chuyển, một luồng cuồng phong với thế không thể cản gầm thét ập tới, đ.á.n.h sâu vào cửa kính khiến nó rung lên bần bật.
Cửa lùa ngoài ban công vốn đã có khe hở, lúc này khe hở càng lớn hơn. Gió lạnh cuốn theo những đốm sáng màu xanh lam li ti, cùng nhau ùa vào trong phòng.
Biến cố bất ngờ khiến tất cả mọi người tạm thời dừng động tác.
Khương Tuế đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy ngoài cửa sổ lơ lửng một vùng ánh sáng xanh lam rộng lớn. Khung cảnh này vô cùng quỷ dị, tựa như có một đám sương mù phát sáng đang bao trùm lấy khu dân cư của bọn họ.
Một giây sau, Khương Tuế mới phản ứng lại.
Là bào t.ử của cực quang nấm.
Không biết đã xảy ra biến cố gì, những bào t.ử đó trong nháy mắt ầm ầm khuếch tán, bao phủ trọn một nửa thành phố.
Ngoài cửa sổ vương vấn một tầng ánh sáng xanh nhạt. Tiếng sấm ngừng lại, tiếng phá cửa bên ngoài cũng bặt tăm, chỉ còn lại tiếng mưa rơi xối xả gột rửa thế giới.
Gió vẫn chưa ngừng, luồn qua khe hở cửa lùa thổi vào, mang theo một luồng bào t.ử phát sáng màu xanh lam, tựa như một tia sáng xanh lọt vào phòng. Bào t.ử rất nhanh tan vào không khí. Khương Tuế ngửi thấy một mùi hương không thể diễn tả bằng lời.
Không có mùi lạ rõ ràng, nhưng lại chân chính ngửi thấy một thứ gì đó. Nó đậu trên các tế bào thụ thể thần kinh khứu giác ở niêm mạc mũi, sau đó xuyên thấu màng tế bào, đ.â.m thẳng vào sâu trong da thịt.
Khương Tuế hắt xì một cái, sắc mặt trắng bệch.
Cô bỗng nhiên nhớ tới một chi tiết cốt truyện đã bị mình lãng quên. Nguyên tác từng đề cập, Nam Thành hoàn toàn trở thành cái nôi ươm mầm của vật thể ô nhiễm, là sau một vụ nổ.
Cực quang nấm sở dĩ có thể khiến toàn bộ Nam Thành thất thủ, trở thành vật thể ô nhiễm cấp S nổi tiếng nhất trong truyện, không chỉ bởi vì nó có thể phát tán ô nhiễm trên diện rộng, mà còn bởi vì nó cực kỳ khó c.h.ế.t.
Mỗi một bào t.ử đều là một phần của cực quang nấm, mỗi một cây nấm nhỏ đều có thể phát triển thành một cực quang nấm mới.
Việc đ.á.n.h b.o.m Đại Thế Kỷ Thương Trường - nơi khởi nguồn của cực quang nấm, không những không tiêu diệt được nấm, mà còn khiến vô số bào t.ử nương theo sóng xung kích của vụ nổ, nhanh ch.óng khuếch tán ra toàn thành phố.
Giống như rừng mưa nhiệt đới, nương theo thế mưa mà sinh sôi nảy nở những cụm nấm. Sau cơn mưa to, vô số cây nấm sẽ mọc lên như nấm sau mưa.
Và hiện tại, sau vụ nổ, vô số người lây nhiễm sẽ gầm thét lao ra với tốc độ cực nhanh, khiến mọi người trở tay không kịp. Đó mới là lý do Nam Thành thất thủ.
Phảng phất như để chứng minh cho điều đó, một tiếng thét ch.ói tai chợt vang lên, thê lương xé rách màn mưa.
Khương Tuế tức khắc hoàn hồn. Cô lao tới, gắt gao kéo c.h.ặ.t cửa lùa, nhưng trục cửa đã bị lỏng, cô vừa buông tay, khe hở lại trượt ra. Bào t.ử màu xanh lam nương theo gió, nhẹ nhàng ùa vào phòng khách.
Tiếng thét ch.ói tai lại vang lên, tiếp theo là tiếng s.ú.n.g không biết từ đâu truyền tới, những tràng "tạch tạch" dày đặc và kịch liệt. Tầng trên đột nhiên truyền đến tiếng kính vỡ loảng xoảng, ngay sau đó, một bóng đen xẹt qua trước mắt Khương Tuế. Có người vừa nhảy lầu.
