Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác, Trói Buộc Phản Diện U Ám Trước Khi Hắc Hóa - Chương 90
Cập nhật lúc: 07/05/2026 05:07
Tạ Nghiên Hàn Phối Hợp Ngửa Đầu Lên.
Ánh Đèn Trần Trong Xe Mờ Ảo, Đôi Mắt Đen Nhánh Của Anh U Ám, Lặng Lẽ Nhìn Khuôn Mặt Khương Tuế.
“Trước kia không có, gần đây mới bị vậy.” Anh trả lời.
Khương Tuế nhíu mày, không khỏi suy đoán, chẳng lẽ thật sự mắc bệnh gì rồi? Tai nạn xe cộ làm hỏng đầu rồi sao?
Không đến mức đó chứ… Hơn nữa sau t.a.i n.ạ.n bọn họ được đưa đến bệnh viện, đã làm kiểm tra rồi mà.
Khương Tuế nghĩ trăm lần cũng không ra. Tạ Nghiên Hàn trầm mặc quan sát cô, không nói thêm gì nữa.
Xử lý xong m.á.u mũi, hai người không chơi cờ nữa, ngả phẳng ghế dựa, đắp chăn trực tiếp đi ngủ.
Sáng mai 7 giờ tập trung, 6 giờ phải thức dậy. Sau mạt thế, việc ngủ sớm dậy sớm đột nhiên trở nên đơn giản như hít thở vậy.
Khương Tuế cảm thán, cuộn người lại. Lúc này, cô cảm thấy sau vai hơi nhói đau, đưa tay sờ thử, đầu ngón tay ươn ướt. Dùng đèn pin bấm tay chiếu vào, quả nhiên là m.á.u.
Chắc là lúc cô bị đè ngã xuống đất, lưng cọ vào đá nên bị thương, lúc đó adrenaline tăng cao nên cô không cảm thấy đau.
Khương Tuế lại bò dậy.
“Sao vậy?” Tạ Nghiên Hàn hỏi.
“Trên vai tôi hình như có vết thương, đang chảy m.á.u.” Khương Tuế cẩn thận sờ thử, chạm phải một vết cắt khá dài. Vừa rồi lúc ngủ kéo trúng, giờ nó vẫn rỉ m.á.u.
Tạ Nghiên Hàn lập tức ngồi dậy: “Để tôi xem.”
Khương Tuế hơi xấu hổ. Vết thương ở sau lưng, phải cởi quần áo mới xem được, nhưng nghĩ lại, tên Tạ Nghiên Hàn này trong đầu làm gì có khái niệm nam nữ mập mờ.
Nếu cô cứ vặn vẹo không tự nhiên, ngược lại giống như có tật giật mình.
Vì thế Khương Tuế hào phóng cởi áo thun ra, bên trong là một chiếc áo lót thể thao, kiểu lưng chữ X, để lộ xương bướm, vết thương vừa vặn nằm trên phần xương bên trái.
Khương Tuế phảng phất có thể cảm nhận được ánh mắt Tạ Nghiên Hàn đang nhìn chằm chằm vào mảng da thịt kia. Sự thản nhiên ban đầu đột nhiên có chút xẹp xuống, biến thành căng thẳng, toàn bộ sống lưng đều tê rần.
“Thế nào, nghiêm trọng không?” Cô hỏi, rất muốn Tạ Nghiên Hàn mau ch.óng xử lý vết thương cho mình, sau đó kết thúc sự t.r.a t.ấ.n đầy xấu hổ này.
“Là vết trầy xước, đang chảy m.á.u.” Đầu ngón tay Tạ Nghiên Hàn chạm nhẹ một cái, Khương Tuế tức khắc như bị điện giật mà né tránh.
Lưng cô tê dại nóng ran, mặt cũng nóng lên.
“Không nghiêm trọng thì mặc kệ đi.”
Khương Tuế định tròng áo vào, lại bị Tạ Nghiên Hàn đè bờ vai trần bên phải lại. Lòng bàn tay lạnh lẽo áp vào làn da nóng rực của cô, Khương Tuế tức khắc cảm thấy cả người tê rần, có cảm giác như bị điện giật từ đầu đến chân.
“Nghiêm trọng, phải xử lý.” Tạ Nghiên Hàn nói, “Cô đừng nhúc nhích, tôi bôi t.h.u.ố.c cho cô.”
Khương Tuế cứng đờ người, nỗ lực thả lỏng cảm xúc.
Không sao, chỉ là xử lý vết thương bình thường thôi, không cần căng thẳng.
Khương Tuế nghe thấy tiếng Tạ Nghiên Hàn lấy hộp y tế, cùng với âm thanh mở tăm bông povidone. Tiếp đó, Tạ Nghiên Hàn đè bờ vai mỏng manh của cô lại, dùng tăm bông lau vết thương.
Những xúc cảm này quá đỗi rõ ràng, Khương Tuế nỗ lực tìm một chủ đề để nói chuyện, giúp đầu óc bớt đi những tạp niệm.
Nhưng trong đầu rối bời, nhất thời cũng không biết có thể nói gì. Trong không gian yên tĩnh, Khương Tuế loáng thoáng nghe thấy một tiếng nức nở kỳ lạ. Là truyền đến từ một chiếc xe hơi bên cạnh.
Bọn họ qua đêm, các xe sẽ cách nhau một khoảng từ nửa mét đến một mét.
Buổi tối ngủ, cửa sổ xe phải hé một khe để thông gió, cho nên thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng nói chuyện từ xe bên cạnh truyền tới.
Hiện tại, xe sát vách truyền đến âm thanh nức nở nghẹn ngào, giống như đang khóc.
Khương Tuế liền nói: “Đôi vợ chồng sát vách kia có phải đang cãi nhau không, khóc dữ dội như vậy, lát nữa bị quái vật đi ngang qua nghe thấy thì làm sao?”
Tạ Nghiên Hàn: “Không phải cãi nhau.”
Giọng điệu của anh vô cùng bình thản, thậm chí mang theo sự lạnh nhạt thường ngày: “Bọn họ đang l.à.m t.ì.n.h.”
Khương Tuế: “?”
“????!!!”
Tạ Nghiên Hàn: “Hai đêm trước bọn họ cũng ở sát vách, cũng có âm thanh. Cô ngủ rồi nên không nghe thấy.”
Mặt Khương Tuế đỏ bừng, đầu óc rối tung: “Ai muốn nghe lén loại chuyện này chứ!”
Còn nữa, sao anh có thể lạnh lùng nói ra cái chủ đề nhạy cảm này vậy! Hơn nữa lại còn trong hoàn cảnh này! Anh hoàn toàn không biết thế nào gọi là xấu hổ sao?
Tạ Nghiên Hàn tiếp tục nói: “Hơn nữa không chỉ có bọn họ, trong đoàn xe còn có rất nhiều người mỗi tối đều…”
“Được rồi! Anh đừng nói nữa!” Khương Tuế không chỉ đỏ mặt, mà tai và chiếc cổ trắng ngần cũng bắt đầu ửng đỏ.
Cô thật sự không muốn cùng khúc gỗ Tạ Nghiên Hàn này bàn luận về chủ đề người lớn này chút nào.
Tạ Nghiên Hàn im lặng. Anh nhìn chằm chằm đôi tai đỏ bừng của Khương Tuế, cùng với cái đầu đang cúi gằm xuống, cảm thấy khó hiểu.
Anh biết loại chuyện này không thể tùy tiện mang ra ngoài bàn luận, giống như loại chuyện này chỉ có thể đợi trời tối, lén lút làm vào ban đêm vậy, là chuyện đáng xấu hổ, cần che giấu, cấm kỵ lại kích thích.
Mặc dù Tạ Nghiên Hàn không biết kích thích ở chỗ nào.
Nhưng người khơi mào chủ đề chẳng phải là Khương Tuế sao?
Tại sao cô lại có phản ứng này?
“Xong chưa?” Khương Tuế hỏi.
Tạ Nghiên Hàn hoàn hồn: “Sắp xong rồi, vẫn chưa bôi t.h.u.ố.c.”
Anh thấy Khương Tuế không chú ý đến mình, liền lặng lẽ dùng một lưỡi d.a.o lam rạch qua lòng bàn tay, sau đó bôi m.á.u của mình lên. Vốn dĩ anh định thử xem cái gọi là dị năng Chữa Trị dạng bị động của mình.
Nhưng khi nhìn thấy m.á.u tươi của mình nhuộm đỏ da thịt Khương Tuế, anh bỗng cảm thấy một sự hưng phấn khó tả, giống như cô đã bị anh đ.á.n.h dấu, vương vấn mùi hương thuộc về anh.
