Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác - 1
Cập nhật lúc: 26/06/2026 17:02
1
Ta xuyên thư rồi, xuyên thành nữ phụ pháo hôi Thẩm Kiều Kiều.
Thẩm Kiều Kiều vốn là viên ngọc quý trên tay Trấn Bắc Hầu phủ, tính tình kiêu căng hống hách, lại còn có một vị hôn phu là Thái t.ử đương triều được chỉ phúc vi hôn. Sau này cha nàng đứng sai đội, Hầu phủ sụp đổ, nàng cũng từ Thái t.ử phi tương lai biến thành "ứng cử viên" cho lãnh cung.
Trong cốt truyện gốc, nàng vẫn chứng nào tật nấy, tiếp tục làm mình làm mẩy, điên cuồng nhắm vào nữ chính, cuối cùng bị phế truất, giam cầm, kết thúc cuộc đời bằng một chén rượu độc.
Lúc ta xuyên đến, vừa vặn gặp lúc thánh chỉ ban xuống: Hầu phủ bị tước tước hiệu, tịch thu gia sản, ngay trong ngày phải rời khỏi kinh thành.
Cha mẹ khóc lóc t.h.ả.m thiết quay về quê cũ nương nhờ họ hàng.
Ta thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng có thể nằm ườn làm một người bình thường rồi sao? Tốt quá.
Kết quả, trong đầu vang lên một tiếng "Đinh":
【Kích hoạt hệ thống ràng buộc thiết lập nhân vật "Kiêu sa dâm dật". Ký chủ cần duy trì thiết lập nhân vật kiêu kỳ, xa hoa của nguyên thân, kẻ vi phạm sẽ bị trừng phạt: Giá trị nhan sắc -1.】
Ta: 【...?】
Nhìn sân nhỏ đổ nát trước mắt, nhà trống bốn bề, mái nhà gió thổi một cái là rụng đầy bụi đất.
Kiêu kỳ? Xa hoa?
Ta duy trì bằng niềm tin à?
Hệ thống: 【Gợi ý thân thiện: Ký chủ vẫn còn một vị hôn phu, chính là Thái t.ử đương triều Tư Hành.】
Tư Hành, nam phụ lạnh lùng vô tình nhất trong truyện, sau này sẽ vì nữ chính mà dốc hết thiên hạ, cuối cùng còn cam tâm tình nguyện c.h.ế.t trong lòng nàng ta.
Còn đối với Thẩm Kiều Kiều? Hắn nhìn nàng chắc cũng giống như nhìn hòn đá ngáng đường trong ngự hoa viên, mà còn là hòn đá sắc cạnh nhất.
Nhưng cảnh báo của hệ thống cứ điên cuồng nhấp nháy trong đầu: 【Giá trị nhan sắc -1! -1! -1!】
Trông thấy khuôn mặt rực rỡ trong gương đồng dường như tối sầm đi một tông.
Ta: "..."
Được rồi, ngươi giỏi.
Ta kéo theo chiếc rương nhỏ duy nhất còn sót lại, bên trong đựng mấy bộ hoa phục cũ và phấn son, hiên ngang hùng hổ... đi chặn đường ở cửa Đông Cung.
2
Đông Cung canh phòng nghiêm ngặt, ta ngồi xổm nửa ngày mới đợi được nghi trượng của Tư Hành trở về.
Mãng bào màu đen, tóc b.úi kim quan, gương mặt kia tuấn tú thì có tuấn tú thật, nhưng lại giống như khối hàn ngọc đóng băng ngàn năm, liếc nhìn người khác một cái cũng đủ làm rụng vụn băng.
"Điện hạ!" Ta nhào tới, suýt chút nữa bị đao của thị vệ chặn lại.
Tư Hành dừng bước, ánh mắt rơi trên người ta không chút nhiệt độ, như nhìn một món đồ vật.
"Thẩm thị?" Giọng hắn cũng lạnh lẽo, "Ngươi ở đây làm gì?"
Ta nặn ra nụ cười rạng rỡ nhất: "Điện hạ vất vả vì trăm công nghìn việc rồi! Trời nắng thế này, trông người gầy đi hẳn! Nhưng vẫn cứ là long chương phượng tư, khí vũ hiên ngang, người gặp người yêu..."
"Câm miệng." Hắn ngắt lời, đôi mày hơi nhíu lại, "Nói tiếng người đi."
Ta lập tức biến sắc, rưng rưng nước mắt, bóp nghẹt giọng: "Điện hạ, ta không còn nơi nào để đi nữa, nhà dột cột xiêu, mái nhà rơi bụi, đến cơm cũng không có mà ăn! Người xem tình nghĩa thanh mai trúc mã, lại còn có hôn ước, thu lưu ta vài ngày được không?"
Ánh mắt Tư Hành tức khắc lạnh thêm ba phần, nhiệt độ xung quanh giảm đột ngột.
"Hôn ước?" Hắn cười lạnh một tiếng, như nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ, "Thẩm gia đã bại, hôn ước tự nhiên hủy bỏ. Thẩm cô nương tự trọng, tìm nơi khác mà đi."
Nói xong xoay người bước đi.
Ta cuống lên, hệ thống trong đầu điên cuồng báo động: 【Giá trị nhan sắc -10! -10! -10!】
Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, ta bỗng nảy ra ý hay, nhảy vọt tới trước, ôm c.h.ặ.t lấy... chân hắn!
"Ta không đi! Điện hạ! Một ngày vợ chồng trăm năm ân nghĩa... à không, một ngày hôn ước cũng là tình nghĩa mà!" Ta gào khóc vô cùng chân thành, "Cha ta trước đây đã tặng người bao nhiêu ngựa tốt! Mẫu thân ta đã làm cho người bao nhiêu điểm tâm! Người không thể trơ mắt nhìn đứa con gái độc nhất của họ lưu lạc đầu đường xó chợ, c.h.ế.t đói c.h.ế.t rét được! Truyền ra ngoài danh tiếng của người cũng chẳng hay ho gì đâu đúng không!"
Đám thị vệ trợn tròn mắt, muốn kéo ta ra nhưng lại không dám chạm vào.
Cơ thể Tư Hành cứng đờ, cúi đầu nhìn ta, ánh mắt kia hận không thể lăng trì ta tại chỗ.
Xung quanh đã có cung nhân xì xào bàn tán.
"Đây... đây chẳng phải vị kia của Thẩm gia sao?"
"Trời ạ, ôm chân Thái t.ử điện hạ kìa..."
"Thật là bất chấp mà..."
Mặt Tư Hành đen như bầu trời đêm trước cơn bão. Hắn hít sâu một hơi, gần như nghiến răng nghiến lợi: "Buông, tay."
"Người đồng ý thu lưu ta thì ta mới buông!" Vì cái mặt này, bất chấp tất cả!
Giằng co khoảng nửa tuần trà, gân xanh trên trán Tư Hành giật giật, cuối cùng từ kẽ răng nặn ra hai chữ: "Đứng, lên."
Thành công rồi!
Ta lập tức buông tay bật dậy, lật mặt nhanh như lật sách, cười tươi rói: "Tạ Điện hạ! Người đúng là có tấm lòng bồ tát! Người tốt số một Đại Dận! Chúc người trường mệnh bách tuế, phúc trạch thâm sâu!"
Tư Hành phất tay áo bỏ đi, để lại một câu lạnh thấu xương: "Theo kịp. Còn nói nhảm nữa là ném ra ngoài."
3
Ta theo hắn vào Đông Cung, không dám thở mạnh.
Hắn dẫn ta đến một sân nhỏ hẻo lánh: "Ở đây."
Ta ló đầu nhìn, phòng ốc thì sạch sẽ nhưng bày biện cực kỳ đơn giản, chăn đệm trên giường trông chỉ là loại vải bông bình thường.
Hệ thống: 【Cảnh báo! Vải bông không phù hợp thiết lập nhân vật "Xa hoa"! Yêu cầu ký chủ lập tức đổi sang gấm Vân cẩm cao cấp hoặc lụa Băng tằm! Hình phạt: Độ nhạy cảm xúc giác +100%!】
Ta: 【...】
Ta đành liều mạng, bóp giọng nũng nịu gọi: "Điện hạ~~~"
Tư Hành dừng bước, bóng lưng lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Lại, chuyện, gì?"
Ta chỉ vào giường nệm kia: "Chất liệu này... thô quá, ta ngủ không quen, da sẽ bị nổi mẩn đỏ mất! Phải dùng gấm Vân cẩm, tệ nhất cũng phải là lụa Băng tằm thượng hạng Tô Hàng tiến cống mới được..."
Tư Hành đột ngột quay người, ánh mắt kia như mũi tên sắc lẹm b.ắ.n tới.
"Thẩm Kiều Kiều," Giọng hắn lạnh đến mức đóng băng, "Ngươi tưởng mình vẫn là đại tiểu thư của Trấn Bắc Hầu phủ sao?"
"Không phải, không phải rồi," Ta vội vàng lắc đầu, lại tủi thân xoắn xuýt ngón tay, "Nhưng mà... cái thân thể này nó không chịu nghe lời..." Để chứng minh, ta cố tình quệt mu bàn tay vào khung cửa thô ráp, quả nhiên, làn da mịn màng lập tức đỏ lên một đường.
Tư Hành nhìn chằm chằm đường đỏ kia, ánh mắt khó đoán. Cuối cùng, hắn chẳng nói chẳng rằng, phất tay áo rời đi.
Xong đời, chọc giận hắn rồi.
Ta ủ rũ ngồi trên ván giường cứng ngắc, nghĩ thầm tối nay phải chịu khổ rồi.
Kết quả đến giờ cơm tối, tổng quản thái giám Đông Cung Lý công công dẫn theo vài người đến, chỉ huy tiểu thái giám hì hục khiêng vào một chiếc giường bạt bộ, bên trên trải bộ chăn nệm Vân cẩm rực rỡ sắc màu!
"Thẩm cô nương, Điện hạ dặn dò đổi cho cô." Lý công công cười như không cười.
Ta mừng rỡ quá đỗi, nhào tới sờ soạng chất liệu trơn mượt kia: "Đa tạ Lý công công! Điện hạ đúng là người tốt!"
Khóe miệng Lý công công giật giật: "Cô nương sớm nghỉ ngơi đi." Nói xong vội vàng dẫn người rời đi, cứ như ta là bệnh dịch vậy.
Ta sung sướng nằm lên, thoải mái thở dài một tiếng.
Tư Hành, người tốt mà! Người tốt! Dưới vẻ ngoài băng sơn là một trái tim mềm yếu!
