Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác - 11
Cập nhật lúc: 26/06/2026 17:04
28
Ngày tháng yên bình chưa được bao lâu, trong cung lại xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ.
Hoàng hậu nương nương phượng thể bất an, truyền gọi vài vị tú nữ mới vào cung, nghe nói là có am hiểu y lý tới hầu hạ t.h.u.ố.c thang. Trong số đó, có Tô Vãn Vãn.
Khi tin tức này truyền tới Đông Cung, ta đang ở trong thư phòng của Tư Hành, bị ép phải chiêm ngưỡng chậu Tố Quan Hà Đỉnh vừa được ta "cứu sống" và có vẻ đã tinh thần hơn đôi chút.
"Tô tuyển thị đi hầu hạ bệnh sao?" Ta thuận miệng hỏi một câu.
Tư Hành đang cầm b.út phê chú một bản tấu sớ, nghe vậy ngòi b.út không dừng, chỉ nhàn nhạt "ừm" một tiếng.
"Nàng ta còn biết y thuật nữa à?" Ta có chút ngạc nhiên, trong sách hình như không nhắc tới chuyện này.
"Biết chút ít." Tư Hành lời ít ý nhiều.
Ồ. Hào quang nữ chính mà, đa tài đa nghệ cũng là chuyện bình thường.
Ta không để tâm lắm. Sức khỏe của Hoàng hậu nương nương vốn dĩ vẫn tốt, chắc chỉ là cảm phong hàn nhẹ thôi.
Tuy nhiên, buổi chiều ba ngày sau, Lý công công bước chân vội vã vào bẩm báo, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng:
"Điện hạ, Khôn Ninh Cung truyền tin tới, bệnh tình của Hoàng hậu nương nương đột nhiên chuyển nặng, sốt cao không lui, hôn mê bất tỉnh! Các thái y đều bó tay không biện pháp, nói là... nói là trúng kỳ độc!"
"Cái gì?!" Ta kinh hãi suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Bút chu sa trong tay Tư Hành "cạch" một tiếng đặt lên giá b.út, hắn đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt tức khắc trở nên sắc lẹm như d.a.o: "Trúng độc? Đã tra ra nguồn gốc chưa?"
"Vẫn chưa!" Lý công công gấp giọng nói, "Chỉ biết... chỉ biết chiều nay, Tô tuyển thị đã đích thân sắc một bát canh an thần cho nương nương..."
Tô Vãn Vãn?!
Cái tên này giống như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đại não ta!
Trong sách... trong sách hình như đúng là có đoạn này! Nữ chính Tô Vãn Vãn vì muốn nhanh ch.óng thăng tiến, trong lúc hầu hạ Hoàng hậu bị bệnh, đã lợi dụng ưu thế am hiểu d.ư.ợ.c lý của mình, thiết kế khiến Hoàng hậu trúng một loại độc mãn tính, sau đó chính nàng ta lại "tình cờ" đưa ra t.h.u.ố.c giải, lập đại công, giành được sự tin tưởng và tán thưởng của Hoàng hậu!
Đúng rồi! Chính là đoạn tình tiết này! Sao ta lại quên mất đoạn này cơ chứ!
Một luồng khí lạnh tức khắc từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu!
"Điện hạ!" Ta thốt lên, giọng nói đã lạc cả đi, "Là Tô Vãn Vãn! Nhất định là nàng ta!"
Ánh mắt sắc sảo của Tư Hành tức khắc b.ắ.n về phía ta: "Ngươi nói cái gì?"
"Là nàng ta hạ độc!" Ta cuống quýt nói năng lộn xộn, "Nàng ta muốn lập công! Nàng ta muốn hại Hoàng hậu nương nương rồi chính mình lại giả vờ cứu về! Trong sách... không phải! Ta... ta đoán đấy!"
Trong lúc cấp bách suýt chút nữa thì lỡ miệng! Ta vội vàng bịt miệng lại.
Ánh mắt Tư Hành trở nên cực kỳ thâm trầm, như hai vòng xoáy không thấy đáy, gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy ta: "Thẩm Kiều Kiều, ngươi có biết mình đang nói gì không? Vu khống cung phi là trọng tội."
"Ta không có vu khống!" Ta bất chấp tất cả, cũng chẳng màng quy củ gì nữa, bước nhanh tới trước thư án của hắn: "Điện hạ ngài nghĩ mà xem! Nàng ta am hiểu d.ư.ợ.c lý! Canh là do nàng ta sắc! Hoàng hậu nương nương chính là sau khi uống canh của nàng ta mới trúng độc hôn mê! Làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?!"
Tư Hành im lặng nhìn ta, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can ta.
Không khí trong thư phòng đè nén đến mức nghẹt thở.
"Lý Đức Toàn," Tư Hành cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói lạnh như tẩm băng, "chuẩn bị kiệu, đi Khôn Ninh Cung!"
"Rõ!" Lý công công vội vàng đáp ứng.
Tư Hành đứng dậy, vạt áo mãng bào màu đen mang theo một luồng gió lạnh. Hắn sải bước dài đi ra ngoài, đến cửa thì bước chân khựng lại, quay đầu nhìn ta vẫn đang đứng đờ ra tại chỗ.
"Ngươi," hắn nhìn chằm chằm ta, ánh mắt phức tạp khó phân định, "đi cùng Cô."
Tim ta thắt lại một cái.
Đi Khôn Ninh Cung? Đối mặt trực tiếp với Hoàng hậu đang trúng độc và... nghi phạm lớn nhất là Tô Vãn Vãn?
Vũng nước đục này... xem ra còn sâu hơn ta tưởng nhiều!
29
Bầu không khí ở Khôn Ninh Cung ngưng trọng như sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn.
Đám cung nữ thái giám ai nấy đều im như phích, không dám thở mạnh. Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc trộn lẫn với một tia đắng chát thoang thoảng lan tỏa trong không khí.
Trong nội điện, Hoàng hậu sắc mặt xám xịt nằm trên phượng tháp, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt, trên trán đắp một chiếc khăn lạnh. Vài vị lão thái y râu tóc bạc phơ vây quanh giường, thấp giọng bàn bạc, ai nấy mày nhíu c.h.ặ.t, bó tay hết cách.
Tư Hành vừa bước vào, khí trường mạnh mẽ tức khắc khiến nhiệt độ trong điện hạ xuống vài độ. Các thái y vội vàng quỳ xuống hành lễ.
"Mẫu hậu thế nào rồi?" Giọng Tư Hành trầm thấp đè nén, ẩn chứa bão tố.
Vị thái y đứng đầu run rẩy: "Bẩm Điện hạ, mạch tượng của nương nương trầm trệ rối loạn, sốt cao không lui, quả thực là dấu hiệu trúng độc! Loại độc này... loại độc này âm hiểm xảo quyệt, thần... nhất thời khó lòng phân định độc tính, càng chưa nói đến t.h.u.ố.c giải ạ!"
Sắc mặt Tư Hành âm trầm đến đáng sợ, hàn khí tỏa ra quanh người gần như ngưng tụ thành thực thể.
Đúng lúc này, một bóng dáng thanh mảnh "pịch" một tiếng quỳ rạp dưới chân Tư Hành, giọng nói mang theo tiếng khóc và sự phẫn uất tột cùng:
"Điện hạ! Điện hạ phải làm chủ cho nương nương ạ!"
Là Tô Vãn Vãn.
Nàng ta mặc một bộ cung trang giản dị, b.úi tóc hơi rối, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt sưng đỏ như hạt dẻ, rõ ràng là đã khóc rất lâu. Lúc này nàng ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Tư Hành, thần tình bi thương lại mang theo một sự quyết tuyệt như đ.á.n.h cược tất cả.
"Vãn Vãn tự biết thân phận hèn mọn, nhờ ơn Hoàng hậu nương nương không chê bai, gọi tới hầu hạ bệnh tình, vốn chỉ muốn dốc hết tâm sức phục dịch thang t.h.u.ố.c để báo đáp từ ân của nương nương! Nhưng... nhưng Vãn Vãn vạn lần không ngờ tới..." Giọng nàng ta nghẹn ngào, chỉ tay về phía ta, đầu ngón tay đều đang run rẩy, "Vãn Vãn vạn c.h.ế.t! Lại không nhận ra Thẩm tỷ tỷ... Thẩm tỷ tỷ nàng ấy đem lòng oán hận nương nương, lại... lại dám hạ thủ độc ác như vậy trong thang t.h.u.ố.c của nương nương!"
Uỳnh!
Giống như sét đ.á.n.h ngang tai!
Tất cả ánh mắt tức khắc tập trung lên người ta! Kinh ngạc! Nghi ngờ! Khinh bỉ! Phẫn nộ!
Đầu óc ta "uỳnh" một tiếng, trống rỗng hoàn toàn!
Hạ độc? Ta á?!
Tô Vãn Vãn nàng ta... nàng ta vậy mà lại đổi trắng thay đen! Đổ vấy nước bẩn lên đầu ta?!
"Ngươi ngậm m.á.u phun người!" Ta tức đến mức toàn thân run rẩy, chỉ tay vào nàng ta quát mắng.
"Vãn Vãn không dám!" Tô Vãn Vãn khóc càng thêm thê lương, quay sang Tư Hành, dập đầu rầm rầm, "Điện hạ minh giám! Chiều nay, chính là Thẩm tỷ tỷ... chính nàng ấy đã tới tiểu khố phòng, nói là muốn đóng góp chút tâm sức cho nương nương, đích thân điều chế một vị hương liệu 'an thần', rắc vào trong canh an thần của nương nương! Vãn Vãn lúc đó còn khuyên tỷ tỷ, nói là d.ư.ợ.c tính không rõ cần phải cẩn thận, nhưng tỷ tỷ nói đây là bí phương gia truyền, nhất định có thể giúp nương nương an giấc... Vãn Vãn... Vãn Vãn nhất thời hồ đồ, vậy mà lại tin lời tỷ tỷ! Không ngờ tới... không ngờ tới lại hại nương nương t.h.ả.m như vậy! Điện hạ! Vãn Vãn có tội! Vãn Vãn tội đáng muôn c.h.ế.t!"
Nàng ta khóc đến khản cả giọng, cứ như thể đang phải chịu đựng nỗi oan ức và tự trách thấu trời xanh vậy.
Thật là một bộ lý lẽ hoàn hảo! Thời gian, địa điểm, nhân chứng, vật chứng! Logic c.h.ặ.t chẽ, tình cảm dạt dào!
Ta có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan này!
"Ngươi nói dối! Ta căn bản chưa từng tới tiểu khố phòng! Càng chưa từng điều chế hương liệu gì cả!" Ta gấp giọng biện bạch, nhìn về phía Tư Hành, "Điện hạ! Nàng ta nói dối! Là nàng ta! Chính nàng ta hạ độc! Nàng ta muốn hại Hoàng hậu nương nương rồi chính mình lại giả vờ cứu về! Nàng ta muốn lập công!"
"Thẩm tỷ tỷ!" Tô Vãn Vãn đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, ánh mắt tràn đầy sự bi thương và cáo buộc không thể tin nổi, "Sự đã đến nước này, tại sao tỷ tỷ còn muốn vu hãm Vãn Vãn? Vãn Vãn và tỷ tỷ không oán không thù, tại sao tỷ tỷ lại phải... độc ác đến mức này? Không chỉ độc hại nương nương, mà còn muốn đổ nước bẩn lên người Vãn Vãn?!"
Từng chữ từng câu của nàng ta như rỏ m.á.u, diễn tả một cách hoàn mỹ hình ảnh một nữ t.ử đáng thương bị người thân thiết nhất phản bội, phải chịu nỗi oan ức tày trời.
Ánh mắt đám thái y và cung nhân xung quanh nhìn ta đã mang theo sự phẫn nộ và chán ghét không hề che giấu. Những tiếng xì xào bàn tán giống như lũ rắn độc chui tọt vào tai.
"Trời ạ, hóa ra là nàng ta hạ độc sao?"
"Tâm địa cũng quá độc ác rồi!"
"Uổng công Thái t.ử Điện hạ còn..."
"Chứng cứ rành rành rồi còn gì? Tô tuyển thị đã chỉ đích danh rồi..."
Ta đứng lẻ loi giữa điện, chịu đựng những ánh mắt như d.a.o như tiễn từ bốn phương tám hướng, toàn thân lạnh toát.
Tư Hành... hắn có tin không?
Ta theo bản năng nhìn về phía hắn.
Tư Hành đứng đó, giống như một pho tượng băng lạnh lẽo. Biểu cảm trên mặt hắn không có bất kỳ sự thay đổi nào, vẫn trầm mặc thâm trầm không thấy đáy. Đôi mắt sâu thẳm ấy đang nhìn ta chằm chằm, bên trong cuộn trào những cảm xúc mà ta không tài nào hiểu nổi.
Không có phẫn nộ, không có chất vấn, chỉ có một sự tĩnh lặng và dò xét khiến lòng người hoảng loạn.
Hắn đang nghĩ gì?
Hắn... tin lời Tô Vãn Vãn rồi sao?
Một nỗi hoảng sợ và uất ức to lớn đột ngột bủa vây lấy ta, mũi ta cay xè, hốc mắt tức khắc đỏ hoe.
"Tư Hành..." Giọng ta mang theo sự run rẩy và nghẹn ngào mà chính mình cũng không nhận ra, lần đầu tiên ta gọi thẳng tên hắn trước mặt nhiều người như vậy, "Không phải ta... ngài tin ta đi..."
Ánh mắt Tư Hành dừng lại một chút trên hốc mắt đỏ hoe của ta.
