Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 270
Cập nhật lúc: 11/04/2026 22:28
“Mái tóc dài được tết cùng với sợi tơ vàng, hoa lệ lại bắt mắt.”
Hứa Sương Nhung mỉm cười đứng trong đám đông, trái ngược hoàn toàn với bộ đồ vàng kim ch.ói mắt này, khí chất ả tỏa ra lại là ôn lương vô hại, tạo nên sự tương phản cực hạn.
[ Quả nhiên là lấy chủ đề tương phản, hôm nay mọi người đều diện những phong cách mà bình thường chưa từng thử qua nhỉ ]
[ Liễu tỷ thực sự đẹp đến phát điên luôn, ai hiểu được sức hút của người phụ nữ trưởng thành này không, tôi dường như đã ngửi thấy mùi hương hoa t.ử la lan trên người Liễu tỷ rồi ]
[ Sau màu đỏ lại là màu tím, chị đẹp g-iết tôi rồi! ]
[ Lại tỷ thực sự giống kiểu thiên kim đại tiểu thư kiêu ngạo của hào môn quá đi (mặc dù Lại tỷ vốn dĩ là vậy), hy vọng Lại tỷ có thể dùng ánh mắt khinh miệt nhìn tôi, cho dù chỉ một cái thôi cũng được ]
[ Lầu trên mơ mộng hão huyền vừa thôi ]
[ Hoàn toàn không ngờ Hứa Sương Nhung sẽ mặc màu vàng kim, mặc lên trông lại không hề quê mùa chút nào ]
[ Màu này chọn hơi tinh tế đấy, kể từ sau mấy lần bóc phốt trước đó, càng lúc càng không thể nhìn thẳng vào Hứa Sương Nhung được nữa, cứ cảm thấy ả không hề thuần khiết vô hại như vẻ bề ngoài, suy cho cùng vừa là lén lút hãm hại, vừa là xào CP để leo lên...
Luôn cảm thấy chắc hẳn phải là một người rất có dã tâm ]
[ Đừng âm mưu luận nữa được không, cái vụ hãm hại đầu tiên đó đã đính chính từ tám trăm năm trước rồi, đã nói là bị kẻ bắt nạt đe dọa rồi, sao vẫn còn người lôi chuyện này ra nói thế, còn về xào CP, cũng là Tiêu Cảnh Tích chủ động mà, Sương Sương lúc đó chỉ là một người mới, ả làm gì có quyền lên tiếng chứ?
Đúng là khổ thì chịu không ít, mà còn phải gánh một đống nồi đen, antifan thu tay lại đi ]
[ Fan Sương đừng có bịt miệng người qua đường nữa, bộ không cho người ta nói ra suy nghĩ thật lòng à? ]
Kể từ sau hai lần bóc phốt trước đó, danh tiếng của Hứa Sương Nhung tuột dốc không phanh, nhưng độ thảo luận về chủ đề này không hề thấp, có xu hướng trở thành kiểu “hắc hồng" (nổi tiếng nhờ tai tiếng).
Fan mỗi ngày đều bận rộn đấu tranh với antifan trên các nền tảng lớn, cũng có chút hăng m-áu, tấn công cả người qua đường một cách vô tội vạ, không chịu được việc người khác nói Hứa Sương Nhung một chút không tốt.
Đương nhiên cũng gây ra không ít sự phản cảm của người qua đường.
Suy cho cùng, mắt quần chúng là tinh tường, cứ nhìn vào từng vụ việc này mà xem, muốn nói Hứa Sương Nhung hoàn toàn vô tội thì cũng không hẳn đâu nhỉ.
[ Mệt mỏi, tôi cứ ngỡ đây là phòng phát trực tiếp của lão Tạ chứ, sao cũng có fan Sương đuổi theo tới tận đây để cãi nhau thế, lo chuyện nhà mình đi có được không ]
[ Nói đi cũng phải nói lại, Tạ tỷ của tôi đâu rồi, tôi mong chờ màn xuất hiện của Tạ tỷ quá đi ]
Để giữ được tính bí ẩn cho màn xuất hiện đầu tiên, Tạ Di sau khi trang điểm xong đi vào phòng thay đồ liền không lộ diện nữa.
Ngay cả khán giả trong phòng phát trực tiếp của chính mình cũng chỉ có thể nhìn thấy lớp trang điểm của Tạ Di, vẫn chưa được thấy sự kết hợp tổng thể giữa lớp trang điểm và trang phục.
Đạo diễn cũng biết cách khơi gợi sự tò mò, cứ để ống kính quay một vòng lớn quanh toàn bộ dạ hội không góc ch-ết, rồi mới chậm rãi chuyển hướng về một phía nào đó.
Bóng dáng màu đen đứng trước chiếc bàn dài, thanh lịch nhón lấy một quả anh đào (cherry), từ từ đưa lên môi.
Cô mặc một chiếc váy lễ phục màu đen, thân trên thiết kế cúp ng-ực, làm nổi bật đường quai xanh ưu tú hơn, tựa như một con thiên nga đen cao quý.
Chân váy là kiểu váy xòe siêu dài, vải voan đen và các lớp xếp ly đan xen chồng lên nhau, mang đậm màu sắc Gothic.
Mái tóc xoăn được quấn bằng voan đen b.úi lên, mặt nạ cũng không thể che giấu được làn da trắng nõn và bờ môi đỏ như m-áu kia.
Cả người đứng ở đó, giống như một nữ bá tước tộc huyết tộc đến từ lâu đài cổ bí ẩn.
[ Tôi tuyên bố, bộ này thắng chắc rồi ]
[ Bộ của Liễu tỷ và bộ này của Tạ tỷ tôi đều rất thích, a a a a màu tím và màu đen đều có phong vị riêng ]
[ Lễ phục phong cách Gothic phối hợp với dạ hội khiêu vũ đeo mặt nạ quá là hợp rơ luôn đúng không, nói đi cũng phải nói lại Điêu Mậu đúng là có tầm về thẩm mỹ đấy ]
[ Hơn nữa lão Tạ da còn trắng, màu đen càng tôn lên nước da trắng hơn, cảm giác như bá tước ma cà rồng vậy ]
Dường như nhận ra ống kính, Tạ Di quay đầu nhìn thoáng qua.
Chỉ là một cái liếc mắt hững hờ, nhưng lại đẹp đến mức khiến khán giả trong phòng phát trực tiếp phát cuồng.
[ A a a a a a chị đẹp hút m-áu em đi! ]
[ Đúng rồi, chính là cái ánh mắt nhìn phế vật này, tôi thích ]
[ Tôi thật sự thấy một lão Tạ phiên bản cao lãnh nha, đẹp ngất ngây ]
[ Lão Tạ lúc mọc miệng và lão Tạ lúc không mọc miệng thực sự không phải cùng một loài ]
[ Tạ tỷ thực sự là b.úp bê đúng không, mặc những bộ váy khác nhau sẽ thể hiện những vẻ đẹp khác nhau, đột nhiên thật ngưỡng mộ Điêu Mậu, có thể cho Tạ tỷ mặc đủ loại váy đẹp, giống như chơi trò Ngôi sao thời trang phiên bản thực tế vậy ]
[ Lão Tạ đột nhiên nghiêm túc thế này tôi thực sự có chút không quen hì hì ]
Tạ Di nhìn thoáng qua ống kính xong, hơi nhíu mày, tầm mắt rơi vào quả anh đào trong tay, do dự một chút, đột nhiên quay lưng đi trong một giây há to cái miệng như chậu m-áu, với tốc độ sét đ-ánh không kịp bưng tai nhét quả anh đào vào miệng.
Nhai nhai nhai nhai nhai.
Thanh lịch ngậm miệng nhai, vẫn là bộ dáng cao quý lạnh lùng như cũ, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Làm vậy không vì lý do gì khác, một là đoàn làm phim nói trước khi điệu nhảy đầu tiên kết thúc đều phải đắm mình trong thiết lập nhân vật, hai là Điêu Mậu nói không được làm trôi son môi, nếu không anh ta sẽ bị trừ lương.
Nhưng cô cũng có một nguyên tắc, đồ ăn trong dạ hội nhất định phải ăn.
Cho nên để cùng lúc thỏa mãn cả ba bên, cô chỉ có thể quay lưng về phía ống kính đứng ở góc khuất, lợi dụng lúc mọi người không chú ý há miệng to nhất, ăn một miếng sạch sẽ mà không làm trôi son môi!
Khán giả cũng cạn lời.
[ Vừa nãy là tôi xuất hiện ảo giác sao? ]
[ Chị à, nếu chị như vậy thì tôi có chút sợ hãi rồi đó ]
[ Người đâu, mau bịt cái miệng của mỹ nữ này lại cho tôi! ]
Dạ hội bắt đầu được mười phút, Tạ Di đi lại quanh chiếc bàn dài bày đồ ăn suốt thời gian đó, vẫn luôn lặp lại cùng một động tác.
Động tác lặp lại như sau:
“Cầm lấy một miếng thức ăn nhỏ, cảnh giác quay đầu nhìn lại một cái, quay lưng đi nhanh ch.óng há miệng ăn một miếng, ngậm miệng nhai nhai nhai.”
Cầm lấy một miếng thức ăn khác, cảnh giác quay đầu lại, quay lưng đi ăn một miếng, nhai nhai nhai.
Lại cầm lấy một miếng thức ăn khác...
Đạo diễn Ngưu đứng trên sân thượng tầng ba nhìn bao quát toàn cảnh boong tàu, khóe miệng giật giật, nhấn bộ đàm nói.
“Vừa nãy các cậu không cho Tạ lão sư ăn cơm sao?"
Xè xè xè——
Trong bộ đàm nhanh ch.óng vang lên giọng nói của PD riêng của Tạ Di.
“Không thể nào, giờ cơm tối đã thống nhất đưa bữa tối đến phòng trang điểm của khách mời rồi, bữa tối của Tạ lão sư còn là do phó đạo diễn đích thân chuẩn bị, tôi tận mắt nhìn thấy sáu người đầu bếp khiêng cừu nướng nguyên con vào, còn có heo nướng nguyên con, gà tây lớn, bít tết rìu chiến..."
Kẻ ham ăn khổng lồ mà!!
Nhìn cái vị nữ bá tước lâu đài cổ ma cà rồng đang lén lút ăn vụng trước bàn đồ ăn kia, đạo diễn Ngưu đầy vạch đen trên mặt.
Nếu còn không bắt đầu điệu nhảy đầu tiên, Tạ lão sư sẽ ăn no mất.
Lúc này phòng phát trực tiếp của Tạ Di đã ngập tràn tiếng ha ha ha.
[ Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ]
[ Cái tên nhóc này là đến ăn buffet đúng không!! ]
[ Ai hiểu được điểm cười của tôi không, lão Tạ mỗi lần quay đầu mạnh đều sẽ làm cho một NPC dạ hội đi ngang qua sợ hãi, cười ch-ết mất ]
[ Nữ bá tước lâu đài cổ cao quý lạnh lùng (phiên bản cô nàng ham ăn) ]
[ Tạ lão sư đừng khoe nữa, tôi sợ quá! ]
Đúng lúc phần b-ình lu-ận đang nô đùa trêu chọc, phòng phát trực tiếp đột ngột tối sầm lại.
Không phải do lỗi phát trực tiếp, mà là đèn tại hiện trường dạ hội đột ngột tắt hết.
Chỉ có ánh trăng mờ nhạt rải trên boong tàu, lờ mờ thấy bóng người qua lại xung quanh, nhưng không nhìn rõ mặt.
Vốn dĩ đã có mặt nạ hỗ trợ, lúc này lại càng không nhận ra ai là ai.
Rất nhanh, một luồng ánh sáng sân khấu bật sáng, bắt đầu xoay chuyển đi lại quanh toàn bộ dạ hội, rồi lần lượt dừng lại trên người mỗi vị khách mời.
Người đầu tiên, mặc bộ lễ phục vest màu xám, đeo chiếc mặt nạ che nửa mặt màu xám, anh ta dựa vào lan can, tiêu sái hóng gió biển, khi được ánh đèn chiếu sáng, giơ ly sâm panh trong tay lên ra hiệu, đồng thời nở nụ cười tà mị.
[ Thích ra vẻ như vậy, chắc chắn là Khâu Thừa Diệp rồi ]
[ Chồng bà ]
[ Chồng bà! ]
[ Đừng tranh giành nữa, chồng của bạn thân tôi ]
Người thứ hai, mặc bộ đuôi tôm màu xanh lam, đeo chiếc che mắt hoa văn rỗng cùng tông màu, khi được chiếu sáng anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng, tràn đầy hơi thở thiếu niên.
[ Nhìn một cái là ra ngay em trai Kim Triệt, hơi thở thiếu niên độc nhất vô nhị ]
[ Không phải chứ, ai thắt nơ đỏ cho em trai Kim Triệt thế?
Tôi thực sự sẽ làm loạn đấy, đang cosplay Conan à? ]
[ Bà đừng nói, bà thật sự đừng nói vậy chứ ]
Người thứ ba, mặc bộ vest trắng đặt may riêng, anh ta ngồi trên ghế mềm, hơi lắc lư ly r-ượu vang đỏ trong tay, đôi mắt dưới lớp mặt nạ mang theo vài phần u sầu mà người ngoài không nhìn thấu được.
