Xuyên Thành Nữ Phụ Hệ Điên, Một Mình Tôi Quậy Nát Show Hẹn Hò - Chương 437
Cập nhật lúc: 12/04/2026 19:41
【 Cười ch-ết tôi rồi 】
【 Anh... cái này...
ây không phải...
ôi... thôi bỏ đi 】
【 Chờ đã em trai Kim Triết!
Em vừa chạy qua cái thứ gì thế?! 】
Úc Kim Triết chạy nâng cao đùi lạch bạch đi qua, một bụi cây xanh cao lớn theo động tác của cậu lóe lên rồi biến mất trong ống kính.
Nhưng vẫn có cư dân mạng tinh mắt nhìn thấy, đằng sau bụi cây là một đôi mắt đang nhìn chằm chằm đầy rực lửa.
Và khuôn mặt đó...
Màu xanh lá cây.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.
Con tắc kè hoa Thẩm Mặc Khanh mặc một bộ đồ xanh lá, trên mặt đắp mặt nạ bùn xanh, cứ thế lặng lẽ đứng đằng sau một bụi cây xanh ngay cạnh Úc Kim Triết.
Trong hai mươi phút Úc Kim Triết đeo bịt mắt ngủ đông vừa rồi, anh vẫn luôn lặng lẽ ở bên cạnh cậu.
【 Chuyện đáng tiếc nhất trên đời chính là tôi luôn ở bên cạnh cậu, nhưng cậu lại không hề hay biết... 】
【 Không phải chứ, cái này cũng sến được hả? 】
Úc Kim Triết đi đầu đến tầng một, dường như định thực hiện chế độ truy quét từ dưới lên trên.
Dù sao người gặp ở tầng hai có thể chạy lên lầu hoặc xuống lầu, trực tiếp đuổi từ tầng một lên trên thì có thể dồn tất cả họ lên tầng ba.
Đương nhiên, tiền đề là phải tìm thấy người đã.
Tầng một có khu tắm hơi, khu nhà hàng và khu giải trí âm nhạc điện ảnh.
Úc Kim Triết đút hai tay vào túi lạch bạch chạy vào trong rạp chiếu phim.
Trên màn hình lớn của rạp chiếu phim đang chiếu phim, lác đác có vài vị khách ngồi xem bên trong, ánh sáng ở đây khá mờ mịt, nhiều thứ nhìn không rõ ràng cho lắm.
Nhìn lướt qua một lượt không phát hiện nhân vật khả nghi nào, nhưng Úc Kim Triết không vội rời đi, mà lạch bạch đi tới giữa lối đi, quan sát các vị khách ngồi hai bên.
Các vị khách nhìn chằm chằm vào bộ phim, đến một ánh mắt dư thừa cũng không thèm nhìn Úc Kim Triết lấy một cái.
Úc Kim Triết trong lòng đã rõ, bắt đầu lạch bạch triển khai cuộc tìm kiếm kiểu rà mìn trong rạp chiếu phim.
Các vị khách dần dần chảy mồ hôi lạnh.
【 Em trai Kim Triết thông minh thật, các vị khách diễn xuất quá sượng luôn, ha ha ha ha ha ha 】
【 Người qua đường vẻ mặt:
Đừng nhìn tôi tôi không biết chỗ này không có ai đâu, đúng là lạy ông tôi ở bụi này mà ha ha ha 】
【 Cô Lại, nguy rồi! 】
Lại Băng Tuyên đang trốn ở góc khuất giơ hai tay làm chữ V:
“..."
Tận mắt nhìn thấy Úc Kim Triết lạch bạch khắp nơi kiểm tra, và sắp sửa kiểm tra đến chỗ của mình.
Cuối cùng cô cũng không kìm nén được nữa, hai tay làm chữ V, xoay ngang người bắt đầu chạy ngang phăm phăm ra ngoài.
'Xoẹt xoẹt xoẹt!'
Lại Băng Tuyên giơ hai tay làm chữ V chạy ngang lao ra khỏi rạp chiếu phim, phóng đi vèo vèo trên hành lang.
'Lạch bạch!'
Úc Kim Triết đút hai tay vào túi nâng cao đùi đuổi theo, tư thế chạy quái dị nhưng được cái tốc độ nhanh, khoảng cách dần được thu hẹp.
Lại Băng Tuyên ngoảnh lại nhìn, giật mình một cái.
“Úc Kim Triết, cậu không thể đi bắt người khác trước sao, tôi có biết bắt người đâu, cậu bắt được tôi trước cũng vô dụng thôi!"
Úc Kim Triết ngoan ngoãn trả lời:
“Có dụng, tính vào số đầu người."
“Cậu..."
Lại Băng Tuyên nhất thời nghẹn lời, nhìn đôi tay đang đút trong túi của Úc Kim Triết, dứt khoát liều luôn:
“Bỏ đi, vậy thì cậu cứ việc đuổi đi, dù sao cậu cũng chẳng có tay để mà bắt..."
Úc Kim Triết lạch bạch chạy tới, cúi gập người xuống, dùng đầu húc một cái, suýt chút nữa thì húc bay Lại Băng Tuyên ra ngoài.
Bí kíp của đà điểu —— Thiết đầu công.
Giọng của Úc Kim Triết đồng thời vang lên:
“Chạm vào c-ơ th-ể là tính nhé."
Lại Băng Tuyên:
“Thế này cũng được?!"
Tiếng loa thông báo:
“Lại Băng Tuyên, out.
Lại Băng Tuyên gia nhập vào đội ngũ người đi bắt."
Lại Băng Tuyên:
“..."
Úc Kim Triết thu đầu lại, hơi nghiêng đầu nhìn cô, vô tội chớp chớp mắt.
“Tại sao lại không được?"
【 Không cãi được, đây đúng là đà điểu thật, vậy là sau này đi bắt người đều phải dùng đầu húc sao? 】
【 Vậy cô Lại tính sao đây, giơ chữ V kẹp người à 】
【 Ha ha ha ha ha ha ha ha 】
“Thời gian hai mươi phút đã hết, tất cả mọi người dừng hành động tại chỗ, bắt đầu tiến hành bốc thăm lượt thứ hai."
Tiếng loa thông báo lại vang lên.
Bất kể là người đang trốn ở đâu đều bị buộc phải tạm dừng hành động, PD bưng thùng bốc thăm mới lên.
Lại Băng Tuyên vừa bốc thăm lại xong hơi cau mày:
“Thế này là có ý gì?"
Cô mở dải băng bốc thăm cho nhân viên công tác xem, trên mẩu giấy viết rõ:
“Tiêu Cảnh Tích.”
“Vui lòng bắt chước nội dung trên mẩu giấy."
Nhân viên công tác nói.
“Ý của cậu là bảo tôi bắt chước Tiêu Cảnh Tích?
Tại sao chỉ có mình tôi phải bắt chước Tiêu Cảnh Tích?"
Lại Băng Tuyên không phục.
Úc Kim Triết ở bên cạnh cũng mở mẩu giấy ra lúc này:
“Người em phải bắt chước là chị."
Trên mẩu giấy viết rõ:
[ Tạ Di ].
Cùng lúc đó, những người khác cũng bốc được mẩu giấy của mình, giải thích hoàn toàn lý do tại sao Lại Băng Tuyên và Úc Kim Triết lại bốc trúng tên khách mời.
Bởi vì chủ đề của lượt này chính là bắt chước lẫn nhau.
Trong thùng bốc thăm của mỗi người đều có tên của bảy vị khách mời khác ngoại trừ chính mình.
【 Không dám tưởng tượng quay như thế này sẽ buồn cười đến mức nào 】
【 Chắc chắn sẽ không trừu tượng hơn việc bắt chước động vật đâu, ban nãy tôi đã cười xỉu rồi, cái lúc Úc Kim Triết đuổi theo Lại Băng Tuyên ấy 】
【 Cái đó chưa biết được đâu, cái vụ bắt chước lẫn nhau này tôi nghiêng về việc họ sẽ chơi khăm nhau trực diện hơn 】
【 Không biết có trừu tượng không, nhưng chắc chắn là nổ tung rồi 】
【 Được lắm, được lắm 】
“Cái này thì bắt chước kiểu gì."
Lại Băng Tuyên bốc trúng Tiêu Cảnh Tích hơi nhíu mày, giọng điệu tuy có chút chán ghét, nhưng rõ ràng đã không còn phản kháng như ban nãy nữa.
Sau khi thấy Úc Kim Triết bốc trúng người là Tạ Di, trong lòng cô thấy cân bằng hơn nhiều.
Tuy cô không thích con người Tiêu Cảnh Tích, nhưng phải nói thật là, độ khó bắt chước của Tiêu Cảnh Tích chắc chắn đơn giản hơn Tạ Di rất nhiều.
Nếu độ khó bắt chước phải phân chia thứ hạng.
Tạ Di không nghi ngờ gì là hạng nhất.
Lại Băng Tuyên nhìn ngó xung quanh, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Rất nhanh sau đó, cô đã có mục tiêu, đi tới chiếc bàn bên cạnh rút vài tờ khăn giấy, gấp lại rồi đệm vào trong giày.
Lại rút thêm vài tờ khăn giấy, gấp lại rồi kẹp lên đỉnh đầu.
“Cô Lại đây là..."
PD không hiểu hỏi thầm.
Lại Băng Tuyên chỉ chỉ dưới chân rồi lại chỉ chỉ trên đỉnh đầu:
“Miếng lót tăng chiều cao và kẹp tóc giả, không giống sao?"
【 Giống, quá giống luôn 】
【 Ai bảo cô Lại thiếu tinh tế?
Cô Lại này giỏi quá xá 】
【 Cốt tủy đều để cô diễn ra hết rồi, ai nhìn mà chẳng phải khen một câu Tiêu Cảnh Tích chính chủ đến rồi?
[Giơ ngón cái] 】
【 Tiêu Cảnh Tích ở đây chắc phát điên mất 】
“Chỉ có sự bắt chước về hình tượng thôi là chưa đủ, những hành vi thường ngày cũng rất quan trọng."
PD nhắc nhở.
【 Vậy là cậu cũng thừa nhận sự bắt chước về hình tượng rất sát sao đúng không? 】
【 Thì sao nào?
Nhân viên công tác của chương trình chúng ta chưa bao giờ sợ đắc tội người khác nhé 】
【 “Bởi vì đã đắc tội sạch sành sanh hết rồi" 】
Lại Băng Tuyên được nhắc nhở suy nghĩ một chút, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, đi tới trước mặt Úc Kim Triết, để lộ biểu cảm thâm tình, nói:
“Tuy anh và Hứa Sương Nhung xào CP, nhưng người anh yêu là em."
“Anh chỉ là thương hại cô ta mà thôi."
“Em không cần phải giả vờ không để ý đến anh, anh biết em chỉ đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t thôi, trong lòng em vẫn có anh mà."
“Tạ Di!!
Nếu cô đã không cần tình yêu của tôi, vậy thì cô hãy nếm thử lòng hận thù của tôi đi!!"
“Tạ —— Di ——"
“Anh —— sai —— rồi ——"
Úc Kim Triết:
“..."
Sự im lặng vang dội như sấm bên tai.
PD ngây người há hốc mồm.
Giống, quá giống luôn.
【 Giống đến mức tôi suýt nữa thì không nhịn được mà c.h.ử.i thề 】
【 Tiêu Cảnh Tích chính chủ thật sự đến rồi sao?? 】
【 Đến cả cái ngữ điệu lúc bắt chước cảnh tỏ tình trong mưa cũng y hệt luôn 】
【 Đến cả kỹ năng diễn xuất của một thiên kim tiểu thư cũng tốt như vậy, nội giải trí này xong đời thật rồi 】
【 Nội giải trí đang cao quý ở chỗ nào cơ? 】
【 Lầu trên áp dụng công thức loạn xị ngầu, 0 điểm 】
【 Vì Úc Kim Triết bốc trúng là bắt chước Tạ Di, nên Lại Băng Tuyên mới nói những lời này với Úc Kim Triết sao?
Thậm chí còn là một kẻ soi chi tiết nữa... 】
【 Tuyệt đỉnh 】
Sau một hồi im lặng, cuối cùng Úc Kim Triết cũng đưa ra phản hồi.
“Ây dà, anh trai tránh hiềm khích kìa."
