Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Luyện Đan Kiếm Tiền Nuôi Con - Chương 72: Mì Kéo Thép Gai Trong Truyền Thuyết
Cập nhật lúc: 12/04/2026 12:25
“Ngươi là kẻ nào?” Tên tà tu ôm cái đầu đang choáng váng quay lại, phẫn nộ nhìn Liễu di: “Xưng tên ra!”
Hắn nhớ rõ trong Tán Tu Liên Minh chỉ có duy nhất Tinh Vũ Đạo Nhân là đại năng Hợp Thể kỳ. Lúc ra tay g.i.ế.c đám tu sĩ Tán Minh kia, hắn đã tính toán kỹ cả rồi, cho dù Tinh Vũ Đạo Nhân có đích thân đến đây hắn cũng chẳng sợ!
Nhưng nữ tu trước mắt này lại từ đâu chui ra? Đòn tấn công vừa rồi rốt cuộc là chiêu thức gì mà hắn thậm chí còn không kịp né tránh?
Dù chịu thiệt thòi, nhưng tên tà tu này căn bản không hề sợ hãi. Đã tu luyện đến cảnh giới cỡ này rồi, trừ phi Ngũ Đại Tiên Môn phái tu sĩ Độ Kiếp kỳ ra mặt, bằng không hắn tuyệt đối không chịu nhận túng.
“Xưng tên cha ngươi ấy! Ta hỏi ngươi, ba tu sĩ Tán Minh được phái đến Tung Quận có phải do ngươi g.i.ế.c không!”
Liễu di vừa nổi giận, phong vân liền biến sắc.
Mây đen trên trời ùn ùn kéo đến, âm u bao trùm xuống. Gió dần trở lạnh, tựa như điềm báo trước của một trận cuồng phong bạo vũ.
Tương truyền khi tu sĩ tu luyện đến một cảnh giới nhất định, tâm trạng có thể ảnh hưởng đến cả thời tiết.
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu tên tà tu liền bị hắn nhanh ch.óng dập tắt. Không thể nào, Tán Tu Liên Minh mới thành lập được mười năm, làm sao có thể tồn tại nhân vật cỡ này được, đây chẳng qua chỉ là trùng hợp mà thôi.
Thế là hắn vô cùng kiêu ngạo hất cằm lên, cười gian: “Là ta g.i.ế.c đấy, thì sao nào?”
“Lại còn có mặt mũi mà cười!”
Giọng Liễu di càng thêm lạnh lẽo. Giây tiếp theo, linh phong quanh người bà cuồn cuộn xoay chuyển. Linh phong cường thịnh ngưng tụ thành thực thể, màu sắc càng lúc càng trắng, hình dáng càng lúc càng dẻo dai...
Khóe miệng tên tà tu giật giật.
“Làm cái trò gì vậy, sợi mì cũng có thể làm v.ũ k.h.í sao?”
Chỉ thấy linh phong quanh người Liễu di hòa cùng bột mì ngưng tụ thành những sợi mì dai ngoảnh. Bà chẳng thèm bận tâm đến sự khinh bỉ của tên tà tu, ngay khắc sau, những sợi mì tựa như kim thép đ.â.m thẳng về phía hắn!
Tên tà tu khinh thường hừ lạnh. Cái loại mánh khóe không vào đâu này hắn chẳng thèm nhìn, chỉ cần một cái thuấn di là có thể né được. Nhưng sau khi hắn thi triển thuấn di, trước mắt lại xuất hiện thêm một sợi mì nữa!
Lúc này hắn mới bắt đầu nghiêm túc, tiếp tục thi triển thuấn di, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sợi mì đang ngày càng tiến sát về phía mình. Định thần nhìn lại, trên không trung chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện vô số sợi mì đếm không xuể, sợi nào sợi nấy hình dáng như kim thép, mang theo sát ý nhiếp hồn đoạt phách lao về phía hắn, căn bản không có chỗ nào để trốn—
“Quá chủ quan rồi,” Tống Ly ngẩng đầu nhìn màn đấu pháp phía trên, “Mì sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật. Đây chính là công phu kéo mì được lưu truyền từ thời thượng cổ đấy.”
Nghe Tống Ly thuyết minh, Lăng Viễn kinh hãi tột độ.
“Lẽ nào đây chính là... Mì kéo thép gai trong truyền thuyết!”
Ngay khoảnh khắc dứt lời, tên tà tu không còn chỗ trốn đã bị vô số sợi mì cứng như thép gai đ.â.m xuyên qua người trong nháy mắt. Mỗi một sợi mì đều ghim chuẩn xác vào vị trí lục phủ ngũ tạng, sức mạnh pháp tắc bám trên đó lại gông cùm linh hồn hắn gắt gao trong thể xác, đau đớn khôn cùng.
Chỉ một chiêu, một vị đại năng tà tu Hợp Thể kỳ đã ngã xuống.
Cảnh tượng này khiến Vạn Túc trưởng lão đứng bên cạnh xem mà kinh hồn bạt vía. Tên tà tu này đã tu luyện đến Hợp Thể kỳ, trên người chắc chắn có không ít kỳ trân dị bảo dùng để bảo mạng. Ngay cả lão tổ Độ Kiếp kỳ của tông môn bọn họ đến đây cũng chưa chắc đã hàng phục hắn suôn sẻ như vậy. Thế mà dưới tay Liễu di của Tán Minh, tên tà tu này thậm chí còn không có cơ hội lấy mấy món kỳ trân dị bảo đó ra...
Ông lặng lẽ nuốt nước bọt, lén lút truyền âm cho Lăng Viễn đang mang vẻ mặt chấn động bên dưới.
“Tiểu Viễn, Mì kéo thép gai trong truyền thuyết... là cái gì vậy?”
Vì quá sốc, Lăng Viễn lúc này đã quên mất việc truyền âm, cứ thế nói thẳng ra.
“Trưởng lão còn nhớ không, trong Thiên Tự Lao từng giam giữ một lão ma Độ Kiếp kỳ. Có một ngày con phụng mệnh sư tôn đi đưa cơm cho hắn, con liền đến nhà ăn lấy một bát mì.”
“Khi bưng bát mì đến trước mặt hắn, lão ma vốn luôn âm u khó lường lại đột nhiên phát điên. Hắn liên tục hô to cái tên ‘Mì kéo thép gai’, rành rọt kể lại từng tội ác tày trời mình từng gây ra, còn quỳ xuống nói mình sai rồi, không bao giờ dám nữa. Lúc đó con bị hắn làm cho giật mình, đặt bát mì xuống rồi đi luôn.”
“Chưa qua hai ngày, lão ma đó đã c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử. Nghe các sư huynh canh giữ Thiên Tự Lao lúc đó kể lại, vì lão ma ngày ngày chằm chằm nhìn vào bát mì đó, cuối cùng lại bị bát mì dọa cho sợ c.h.ế.t tươi!”
“Lúc đó con đã cảm thấy, ‘Mì kéo thép gai’ trong miệng hắn tuyệt đối không phải là lời đồn vô căn cứ, chắc chắn là một đại sát chiêu trong truyền thuyết! Nhưng lục tung cả Tàng Thư Các, con cũng không tìm được nửa chữ ghi chép về nó...”
Càng nghe, mắt Vạn Túc trưởng lão càng trợn trừng, trong lòng càng thêm sợ hãi.
“Lão ma đó ta cũng có ấn tượng. Lúc trước bắt hắn về chỉ là hai tu sĩ Hóa Thần kỳ. Theo lời bọn họ nói, lúc tìm thấy lão ma đó, hắn đang trọng thương thoi thóp, trên mặt dính đầy bột mì...”
Liễu di nhíu mày quét mắt nhìn bọn họ một cái, hai thầy trò Vấn Phạt Tông già trẻ lập tức im thin thít như ve sầu mùa đông.
Rốt cuộc thì cơn giận của Liễu di không trút lên người bọn họ. Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t tên tà tu trước mắt, Liễu di mạnh bạo lôi thẳng hồn phách của hắn ra khỏi cơ thể.
"Mì kéo thép gai" cắm trên người tà tu dường như cũng có thể gây sát thương cho hồn thể. Trong quá trình bị lôi hồn phách ra, tiếng khóc la của tên tà tu vang vọng xé rách cả bầu trời.
Liễu di chẳng thèm bận tâm, vò hồn phách của hắn như vò cục bột, vo tròn lại rồi ném thẳng vào một mặt hồn phiên.
Hồn phiên nương theo gió bay vào tay Tống Ly.
“Thẩm vấn cho ta! Thẩm vấn ra toàn bộ đồng đảng của hắn,” Liễu di lên tiếng, trong giọng nói mang theo sát khí không thể kiềm chế, “Tất cả đều phải c.h.ế.t.”
Đám người Tống Ly trong lòng "thịch" một tiếng.
Lăng Viễn trong lòng "thịch" một tiếng.
Vạn Túc trưởng lão trong lòng "thịch" một tiếng.
Vệ quận thú đang ngoan cố chống cự với trận pháp trong lòng "thịch" liên hồi mấy tiếng.
Liễu di liếc mắt nhìn Vệ quận thú. Quan viên triều đình không thể tùy tiện g.i.ế.c, để lại cho vị trưởng lão Vấn Phạt Tông này đối phó là đủ rồi, thế là bà quay người rời đi.
Tống Ly vừa đón lấy hồn phiên liền thấy Liễu di định đi, vội hỏi: “Liễu di, người định đi đâu vậy?”
“Nhặt xác!”
Thi cốt của ba vị tu sĩ Tán Minh kia, vẫn chưa có ai đến nhặt.
Chớp mắt, bóng dáng áo xanh đã biến mất tăm.
Sau khi Liễu di rời đi, bàn tay cầm hồn phiên của Tống Ly run rẩy.
Cũng không biết một kẻ Luyện Khí kỳ như cô, có thể khống chế được cái hồn phiên đang nhốt đại năng Hợp Thể kỳ này không nữa...
Vạn Túc trưởng lão nhìn ra sự lo lắng của Tống Ly, xua xua tay với cô.
“Hài t.ử, không cần lo lắng. Bức cung tra khảo, Vấn Phạt Tông chúng ta là dân chuyên nghiệp.”
“Tuyệt quá,” Tống Ly thở phào nhẹ nhõm, có Vấn Phạt Tông giúp đỡ thì tốt hơn nhiều rồi, “Ta cũng biết chút tài mọn nấu nướng, có thể làm món mì kéo chiêu bài của Ngũ Vị Các cho chư vị nếm thử.”
Mọi người trong lòng sởnn gai ốc.
Vạn Túc trưởng lão liên tục nháy mắt ra hiệu cho Lăng Viễn.
“Khụ khụ, mì kéo thì thôi khỏi cần...” Lăng Viễn nhận được tín hiệu, “Đúng rồi, nếu mua sỉ linh dịch năng lượng thì có được giảm giá không?”
“Tất nhiên rồi, chuyện ở Tung Quận còn phải đa tạ Vấn Phạt Tông tương trợ.” Tống Ly chân thành nói.
Bên cạnh, Vệ quận thú vất vả lắm mới thoát khỏi trận pháp đang định bỏ trốn, nhưng hiện tại hắn đã cạn kiệt thể lực, bị Vạn Túc trưởng lão dễ như trở bàn tay tóm cổ xách về.
Nguy hiểm ở Tung Quận, coi như đã được giải trừ.
Vệ Bổn là mệnh quan triều đình, hiện tại do Vấn Phạt Tông tạm thời giam giữ. Sau khi báo cáo tội ác tày trời của hắn lên triều đình Đại Càn, triều đình đã phái quan viên chuyên thi hành cực hình đến, hiện đang trên đường tới.
Còn nhóm người Tống Ly thì tạm thời đến cứ điểm của Vấn Phạt Tông. Nơi này có đầy đủ hình cụ và hệ thống thẩm vấn hoàn thiện, có thể cung cấp sự trợ giúp rất lớn cho việc báo thù của Tán Minh bọn họ.
