Xuyên Thành Nữ Phụ Thế Thân, Ao Cá Của Nữ Chính Bị Ta Làm Nổ Tung - Chương 23: Ăn Thiệt Thòi Vì Thiếu Văn Hóa
Cập nhật lúc: 26/03/2026 08:04
Lúc này gọi điện thoại cho Tô Dục Hoan, chính là Hạ Húc Dương, người đã biến mất hơn một tuần sau khi ký hợp đồng với cô.
Sau nhiều ngày không gặp, vị thiếu gia họ Hạ này hỏa khí tăng cao, ném lại một câu rồi cúp máy.
Nhìn lại điện thoại, trên đó đã có thêm một tin nhắn ghi rõ địa chỉ quán bar.
Nể tình mức lương 20 vạn và ngũ hiểm nhất kim, Tô Dục Hoan cuối cùng vẫn cam chịu tìm đến địa chỉ trong tin nhắn.
Quán bar lúc tám chín giờ tối, đúng là lúc bắt đầu mở cửa, chưa kể chỗ Hạ Húc Dương đến còn không phải là quán bar yên tĩnh (pub).
Lúc Tô Dục Hoan đến, trong quán gọi là quần ma loạn vũ.
Ánh đèn neon rực rỡ, bối cảnh âm u ẩm ướt, cộng thêm nhạc nền DJ Rock đinh tai nhức óc, những vị khách uống say khướt ra sức lắc lư, còn có cứ đi vài bước là lại gặp một đôi tình nhân quấn quýt hôn hít, không biết xấu hổ.
Đủ loại cảnh tượng, gây chấn động nghiêm trọng đến Tô Dục Hoan - bà cô già hai đời đều là "mẫu t.h.a.i solo" (độc thân từ trong bụng mẹ) ít va chạm.
Cũng may, có những người sinh ra đã là tiêu điểm thu hút sự chú ý, Tô Dục Hoan rất nhanh đã nhìn thấy bóng dáng nhân vật mục tiêu ở quầy bar phía bên kia quán.
So với lần gặp trước, vị thiếu gia họ Hạ này từ trên xuống dưới đều toát ra một mùi vị suy đồi.
Ngay cả cái đầu hải đản (nhím biển) phi chủ lưu tiêu biểu kia cũng trở nên hơi ỉu xìu, phần đuôi tóc rũ xuống, từ một con nhím biển đầy tinh thần biến thành... con nhím biển hơi hói.
Tô Dục Hoan vừa đến gần, Hạ Húc Dương như bật radar gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, lảo đảo nhào về phía Tô Dục Hoan.
"Thiến Thiến, Thiến Thiến, em đến rồi."
Mấy người vây quanh Hạ Húc Dương giật mình, vội vàng đưa tay ra ngăn cản.
Trong đó có một người còn theo bản năng quay đầu nhìn chằm chằm Tô Dục Hoan một lúc lâu, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng lại rất nhanh bình tĩnh lại.
"Anh, anh nhận nhầm người rồi, cô ấy không phải chị Thiến Thiến."
Lúc Hạ Húc Dương vừa cử động, bọn họ còn chưa cảm thấy gì.
Bây giờ nghe thấy lời này, mấy người đang kéo Hạ Húc Dương đều theo bản năng ngẩng đầu nhìn Tô Dục Hoan một cái.
Chỉ một cái nhìn này, những người này đều ngẩn ra, trong đó có một người càng không nhịn được thốt lên kinh ngạc.
"Người này trông giống chị Thiến Thiến quá."
"Giống?" Hạ Húc Dương lại như mở khóa từ khóa quan trọng nào đó, ngước đôi mắt mờ mịt sương mù nhìn chằm chằm Tô Dục Hoan một lúc lâu, bỗng nhiên cười khẽ thành tiếng.
"Đúng đúng đúng, cô không phải Thiến Thiến, cô là Tô Dục Hoan, Tô Dục Hoan..."
"Tô Dục Hoan? Đó không phải là người anh Hạ vừa gọi điện thoại gọi đến sao?"
Nói cách khác, người này là anh Hạ đặc biệt gọi đến, hơn nữa cô ta còn tình cờ... trông rất giống người trong lòng của anh Hạ?
Những người có mặt đều là con nhà giàu, tiểu thư thiên kim cùng một vòng tròn với Hạ Húc Dương, chuyện Hạ Húc Dương thích tiểu thư nhà họ Giang - Giang Ngữ Thiến chẳng phải bí mật gì.
Giang Ngữ Thiến thời gian trước đã ra nước ngoài, bên cạnh Hạ Húc Dương lập tức xuất hiện thêm một cô gái giống cô ấy như vậy.
Nhất thời, trên mặt không ít người đều bất giác lộ ra vẻ hóng hớt, còn có một cô gái thì lập tức sa sầm mặt mày, mơ hồ để lộ ra vài phần chán ghét và thù địch với Tô Dục Hoan.
Mặc dù đã sớm dự liệu sẽ có ngày này, nhưng thật sự gặp phải, Tô Dục Hoan không khỏi vẫn cảm thấy đau đầu, trực giác mách bảo chuyến đi hôm nay của cô, e là không đơn giản như vậy.
"Hạ tiên sinh, là tôi. Anh đột nhiên gọi điện thoại cho tôi, là có chuyện gì sao?"
Tô Dục Hoan vừa mở miệng, Hạ Húc Dương lập tức lại nhào tới, lần này hắn dùng lực mạnh hơn, phản ứng cũng nhanh hơn.
Đến nỗi mấy người đỡ hắn căn bản không có cơ hội phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn như một con ch.ó lớn treo lên người Tô Dục Hoan.
Cọ qua cọ lại không nói, còn như một đứa trẻ gào khan lên.
"Thiến Thiến, Thiến Thiến, hôm nay anh buồn quá. Anh lại thua rồi, thua cái tên phế vật Owen mà anh chưa bao giờ để vào mắt kia. Hơn nữa không phải thua ở kỹ thuật, càng không phải thua ở tâm lý, mà là thua ở cái vận may c.h.ế.t tiệt."
Hạ Húc Dương càng nói càng tức, dựa vào vai Tô Dục Hoan hận không thể lăn lộn ăn vạ tại chỗ.
"Nếu thua ở chuyện khác thì cũng thôi đi, dù sao cục tức này cũng có thể xả ra được, nhưng cái vận may này, anh có thể trách ai, trách ông trời sao? Anh không cam lòng, anh thật sự rất không cam lòng, hu hu hu..."
Mọi người: "..."
Tô Dục Hoan: "..."
Ai có thể ngờ được một thiếu niên trung nhị (trẻ trâu) phi chủ lưu như vậy, lúc giở thói say rượu lại là cái dạng gấu con thế này.
Tô Dục Hoan cố nén xúc động muốn ném con ma men này xuống đất, trong đầu lại bất giác nhớ lại cái tên Owen mà hắn nhắc đến trong lời nói vừa rồi.
Cái tên này nghe hơi quen, ồ, nhớ ra rồi.
Người này là kẻ thù không đội trời chung trên danh nghĩa của Hạ Húc Dương, người nước F. Tính cách ấy mà, khá hướng ngoại nhiệt tình, còn hơi thiếu một sợi dây thần kinh.
Theo lý mà nói tính cách như vậy hẳn sẽ không dễ dàng kết thù với người khác mới đúng, sự thật cũng đúng là như vậy.
Sở dĩ hai người náo loạn thành như bây giờ, hoàn toàn là vì một sự hiểu lầm.
Năm đó Hạ Húc Dương mới bước vào trường đua F1, vì màu da và quốc tịch mà bị người ta kỳ thị, ngoài sáng trong tối chịu không ít sự ghẻ lạnh.
Owen xuất hiện chính vào lúc này, anh ta còn lớn hơn Hạ Húc Dương một tuổi, đã sớm bộc lộ tài năng trên trường đua, là thiên tài thiếu niên nổi tiếng lúc bấy giờ, đi đến đâu cũng là tiêu điểm ánh mắt mọi người dõi theo.
Nhưng chính một ngôi sao mới đang lên như vậy, lại có hảo cảm tự nhiên với Hạ Húc Dương lúc đó đang vấp phải trắc trở khắp nơi, trước khi thi đấu thậm chí còn chủ động tiến lên bắt chuyện với hắn.
Nhưng Hạ Húc Dương lúc đó đã bị đủ loại minh thương ám tiễn làm tổn thương không nhẹ, cả người như con nhím đã không muốn tin tưởng thiện ý của bất kỳ ai nữa, cộng thêm hai người bất đồng ngôn ngữ...
Lời chào hỏi tỏ ý tốt của Owen cứ thế bị hắn coi thành sự khiêu khích gay gắt, hai người không hiểu sao lại cãi nhau, phát triển đến sau này thậm chí suýt chút nữa đ.á.n.h nhau to.
Sau đó, một người cảm thấy tên ngoại quốc mặt người dạ thú này cực kỳ đạo đức giả, trên mặt rõ ràng treo nụ cười, lời nói ra lại mang đầy ý khiêu khích, có thể gọi là điển hình của khẩu phật tâm xà.
Người kia cảm thấy tính khí của ai đó quả nhiên không tốt như lời đồn bên ngoài, mình đúng là lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh, uổng phí tấm lòng muốn làm bạn tốt với hắn.
Hiểu lầm này mãi đến sau này mới được Giang Ngữ Thiến giúp hai người hóa giải, dùng để thăng hoa thêm một lần hào quang của nữ chính, mà sau đó, Owen cũng thuận lợi trở thành một trong những người bạn nước ngoài trung thành của nữ chính...
Tô Dục Hoan nhìn Hạ Húc Dương đang nằm bò trên vai mình đóng vai ch.ó lớn, nghĩ đến tình yêu và hận thù giữa hắn và kẻ thù không đội trời chung, khóe miệng không khống chế được mà giật giật hai cái.
Chuyện này nói trắng ra, đều là ăn thiệt thòi vì thiếu văn hóa.
Không chịu học hành t.ử tế, ngay cả người ta khen hay mắng mình cũng không phân biệt được, không trách người ta không cho sắc mặt tốt.
Nghĩ như vậy, Tô Dục Hoan không khỏi thương hại xoa xoa đầu ch.ó của Hạ Húc Dương, dịu dàng an ủi: "Được rồi được rồi, vận may đôi khi cũng là một loại thực lực, nghĩ như vậy có phải dễ chấp nhận hơn nhiều không? Cùng lắm thì lần sau anh cũng dựa vào vận may thắng lại là được mà, chuyện đâu còn có đó."
Hạ Húc Dương nghe cô nói vậy thì ngẩn ra một chút, cái đầu hỗn loạn vì cồn nỗ lực load một lúc, cuối cùng cũng phản ứng lại cô có ý gì, gào khóc càng to hơn.
Mọi người: "..." Cô đúng là biết cách chọc vào phổi người ta đấy.
