Xuyên Thành Nữ Phụ Tôi Yêu Luôn Phản Diện - Chương 5
Cập nhật lúc: 11/08/2026 07:26
Một bà cô trung niên ăn mặc màu mè hoa lá hẹ đang đứng chống nạnh, chỉ tay vào mặt Hoắc Tư Hàn mà mắng xối xả: "Đồ vong ơn bội nghĩa, mày định ôm hết đống tài sản bố mày để lại mà không chia cho anh em một xu à?"
"Mày nghĩ mày ngồi cái xe lăn đó thì làm trùm được thiên hạ chắc."
"Tao nói cho mày biết, nếu mày không giao quyền quản lý chi nhánh phía nam cho em họ mày, tao sẽ kiện mày ra tòa tội bất hiếu."
Đây chính là thím hai của Hoắc Tư Hàn, một bà cô tham lam và chua ngoa có số má trong dòng họ.
Trong truyện bà ta thường xuyên đến đây quấy rối, lợi dụng lúc hắn bị thương để ép nhượng bộ tài sản.
Hoắc Tư Hàn ngồi đó, mặt không biến sắc, nhưng bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn xe lăn đã nổi đầy gân xanh.
Hắn đang cố kìm nén cơn điên vì gã này ghét nhất bị người khác lôi chuyện đôi chân ra để sỉ nhục.
Tôi không thể đứng nhìn chồng yêu bị bắt nạt như thế được.
Máu mỏ hỗn trong người tôi lại sôi sùng sục.
Tôi đẩy cửa bước vào, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe đanh thép như tiếng pháo.
"Ôi chao, sáng sớm ngày ra mà ai thả ch.ó à? Nhầm ai to tiếng ở văn phòng chủ tịch thế này? Bộ không biết phép tắc lịch sự tối thiểu của người văn minh là gì sao?"
Bà thím quay phất lại, mắt trợn trừng.
"Mày là con nào? Dám xen vào chuyện nhà tao à?"
Tôi đi đến đứng chắn ngay trước mặt Hoắc Tư Hàn, khoanh tay nhìn bà ta từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.
"Tôi là Hoắc phu nhân tương lai, vợ chưa cưới của Hoắc Tư Hàn, chủ nhân của cái tập đoàn này. Bà nói xem tôi có quyền xen vào không? Còn bà nhìn cái cách ăn mặc tắc kè hoa quê mùa này, chắc là họ hàng nào đó đến đây tống tiền chứ gì? Bảo vệ đâu? Sao lại để người lạ vào đây làm loạn thế này?"
Bà ta tức điên người, mặt đỏ như gấc chín.
"Mày, mày dám bảo tao là người lạ, tao là thím rụt của nó. Mày là cái thá gì? Chỉ là con hồ ly tinh đào mỏ thôi."
Tôi bật cười lớn: "Thím ruột á? Thím ruột mà mở mồm ra là đòi cướp tài sản, rủa xả cháu mình tàn phế. Loại thím như bà có cho không tôi còn đ.á.n.h thêm cho ấy chứ ở đó mà nhận người quen."
"Anh Hàn không nợ nần gì nhà bà cả. Tài sản này là do anh ấy tự tay gầy dựng. Bà muốn con bà làm sếp thì bảo nó tự đi mà phấn đấu. Đừng có ở nhà há miệng chờ xung rồi đi ăn vạ người khác nhục lắm."
Bà ta lao đến định tát tôi, nhưng tôi đã nhanh tay hơn, chộp lấy cổ tay bà ta rồi vặn ngược lại.
Đừng đùa, tôi có đai đen Taekwondo từ kiếp trước đấy nhé.
"Bỏ cái tay dơ bẩn của bà ra khỏi người tôi. Tôi cảnh cáo bà lần cuối, từ nay về sau còn dám đến đây quấy rầy chồng tôi, tôi sẽ cho bà biết thế nào là lễ độ. Tôi có đủ bằng chứng về việc chồng bà biển thủ công quỹ năm ngoái đấy, muốn tôi tung ra cho cả thiên hạ biết không?"
Nghe đến hai chữ biển thủ, mặt bà ta cắt không còn giọt máu.
Bà ta dằn tay ra, lùi lại mấy bước, lắp bắp, "Mày, mày đợi đấy, tao sẽ không tha cho chúng mày đâu."
Nói rồi, bà ta ba chân bốn càng chạy mất dép.
Tôi phủi phủi tay như vừa chạm phải rác rưởi, quay lại nhìn Hoắc Tư Hàn.
Hắn đang nhìn tôi chăm chú, ánh mắt phức tạp, có chút ngạc nhiên pha lẫn sự ấm áp hiếm hoi.
"Sao cô biết chuyện chồng bà ta biển thủ?" Hắn hỏi.
Tôi nháy mắt tinh nghịch. "Đã bảo là em có giác quan thứ sáu mà."
"Sao nào? Thấy vợ anh ngầu không? Bảo vệ chồng là trách nhiệm của em à?"
Khóe môi Hoắc Tư Hàn khẽ nhếch lên thành một nụ cười thực sự.
Lần đầu tiên tôi thấy hắn cười thoải mái như vậy, nụ cười làm sáng bừng cả khuôn mặt u ám khiến tim tôi lỡ nhịp.
"Cảm ơn." Hắn nói khẽ.
Chỉ hai từ thôi mà đủ làm tôi tan chảy.
Tôi biết bức tường băng giá quanh tim hắn đang dần tan ra, và tôi Hạ Sơ Nguyệt chính là ngọn lửa sẽ sưởi ấm cho hắn suốt đời.
Nhưng trước hết tôi phải giúp hắn đi lại được cái đã." Trong chuyện có nhắc đến một vị thần y ẩn danh ở núi Nam Sơn có thể chữa được đôi chân của hắn.
Đó sẽ là mục tiêu tiếp theo của tôi.
Hành trình cải mệnh và chinh phục lão trùng phản diện chỉ mới bắt đầu thôi.
Tuy nhiên, chuyến tìm thần y không hề suôn sẻ như tôi tưởng.
Trong tiểu thuyết, nam chính Lâm Thanh chỉ cần lên núi dạo mát một vòng là tình cờ cứu được cháu gái thần y, sau đó được ông ta mang ơn mà chữa bệnh cho ông nội hắn.
Còn tôi mang danh nữ phụ ác độc, xem ra phải dùng thực lực để out trình cái hào quang nam chính đó.
Tôi chuẩn bị một chiếc xe địa hình chuyên dụng, chất đầy những loại thảo dược quý hiếm mà tôi đã cho người lùng sục khắp các chợ đen d.ư.ợ.c liệu.
Hoắc Tư Hàn nhìn đống đồ lỉnh kỉnh nhíu mày. "Cô định đi buôn lậu thuốc hay đi dã ngoại đấy? Tôi chưa thấy ai đi cầu y mà mang theo cả một tiệm t.h.u.ố.c bắc thế này."
Tôi vừa thắt dây an toàn vừa nháy mắt.
"Anh không hiểu đâu, lão thần y này tính tình quái đản lắm, không cần tiền, chỉ cần d.ư.ợ.c liệu hiếm để nghiên cứu thôi. Đây gọi là gãi đúng chỗ ngứa với lại đường lên núi hiểm trở lắm, xe lăn của anh không đi được đâu lát nữa em sẽ cõng anh."
Hoắc Tư Hàn ngớ người.
"Cõng tôi. Cô đùa à? Tôi nặng gấp đôi cô đấy."
Tôi vỗ n.g.ự.c tự tin.
"Yên tâm, dạo này em tập thể dục chăm chỉ lắm. Sức khỏe của em thừa sức cân cả thế giới, huống chi là anh."
Chiếc xe lao v.út đi, bỏ lại khói bụi mịt mù.
Đường lên núi Nam Sơn quanh co khúc khuỷu, một bên là vách núi, một bên là vực sâu hun hút.
Tôi lái xe lụa như một tay đua F1 chuyên nghiệp khiến trợ lý ngồi ghế phụ mặt xanh như tàu lá chuối.
Còn Hoắc Tư Hàn thì vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng tay đã bám c.h.ặ.t vào thành ghế.
Đến chân núi, xe không thể đi tiếp. Chúng tôi phải đi bộ men theo đường mòn nhỏ hẹp.
Đúng lúc này, một chiếc xe sang trọng khác cũng đỗ dịch lại. Lâm Thanh và Tô Nhược Y bước xuống, theo sau là đám vệ sĩ hùng hậu mang vác đủ thứ quả cáp xa xỉ.
Đúng là oan ra ngõ hẹp.
Lâm Thanh nhìn thấy tôi thì khựng lại rồi cười khẩy.
"Hạ Sơ Nguyệt, cô cũng đến đây tìm thần y sao? Đừng phí công vô ích. Thần y Cổ Mộc nổi tiếng ghét người giàu hợm hĩnh. Cô mang cái danh tiếng xấu xa đó đến đây chỉ làm ô uế nơi thanh tịnh này thôi. Tôi đến để mời thần y về chữa bệnh cho ông nội. Đây là việc hiếu nghĩa, chắc chắn ông ấy sẽ cảm động."
Tô Nhược Y cũng hùa theo, giọng ngọt sớt: "Chị Sơ Nguyệt à, em biết chị muốn chữa chân cho Hoắc tổng để lấy lòng anh ấy, nhưng y thuật là chuyện nghiêm túc, không phải trò đùa để chị thể hiện đâu. Chị về đi, đừng để Hoắc tổng phải chịu khổ leo núi cùng chị nữa.Nhìn anh ấy ngồi xe lăn tội nghiệp chưa kìa."
Tôi liếc nhìn Hoắc Tư Hàn, thấy hắn đang tỏa ra sắc khí lạnh thấu xương, tôi nắm lấy tay hắn, mỉm cười trấn an rồi quay sang đối diện với cặp đôi trời sinh một cặp kia.
"Lâm thiếu gia, Tô tiểu thư, hai người lo cho cái việc hiếu nghĩa của mình đi, đừng có chõ mũi vào chuyện vợ chồng tôi. Thần y có chữa hay không là do duyên phận, không phải do ai mang nhiều vàng bạc hơn đâu. Nhìn đống quả cáp lòe loẹt kia kìa, các người định mua chuộc thần y bằng mấy chai rượu tây và nhân sâm công nghiệp đó sao? Thật nực cười."
Lâm Thanh tức đỏ mặt.
"Cô, cô dám chê quà của tôi sao? Đây đều là cực phẩm tôi đặt mua từ nước ngoài về đấy. Cô thì có cái gì? Tay không bắt giặc à?"
Tôi không thèm đôi co với hắn, quay sang ra hiệu cho vệ sĩ của mình ở lại canh xe.
Tôi cúi xuống ngay trước mặt Hoắc Tư Hàn.
"Lên đi, em cõng anh."
