Xuyên Thành Nữ Phụ Trong Truyện Bl - 2
Cập nhật lúc: 18/07/2026 16:01
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn dòng người qua lại trước cửa lễ đường, một lúc sau mới khẽ hỏi: "Thẩm Kiểu Kiểu, cậu không khỏe sao?"
Tôi siết c.h.ặ.t chai nước trong tay.
"Không có."
"Nhưng hôm nay hình như cậu cứ run suốt."
Tôi cúi đầu nhìn tay mình. Đúng là vẫn còn đang run.
Không phải vì sợ Tạ Lâm Xuyên, cũng chẳng phải sợ Tống Văn Cảnh. Mà là tôi chợt nhận ra, "nữ phụ độc ác" không phải chỉ cần nói một câu "tôi không làm loạn nữa" là có thể lập tức tẩy trắng ngay được.
Đống hỗn độn mà nguyên chủ để lại vẫn còn đó.
Những tin nhắn cô ta từng gửi, những việc cô ta từng làm, và cả ấn tượng của mọi người về cô ta, tất cả đều hiện hữu.
Tôi xuyên qua đây, giống như đang cầm một tờ giấy thi đã bị trừ sạch điểm, dù từ khoảnh khắc này bắt đầu làm bài nghiêm túc, cũng không biết liệu có còn kịp hay không.
Thấy tôi im lặng quá lâu, Cố Tinh Từ tưởng mình đã hỏi sai câu gì, liền vội vàng nói: "Xin lỗi, tôi không có ý định tọc mạch chuyện của cậu đâu."
Hắn cúi đầu mím môi, vẻ mặt có chút cục túng.
"Tôi chỉ cảm thấy, lúc nãy trông cậu có vẻ rất buồn."
Lòng tôi bỗng mềm lại.
Đây chính là "thụ" chính trong nguyên tác. Ôn nhu, nhưng không hề yếu đuối. Hắn có thể nhận ra tâm trạng người khác không tốt, nhưng sẽ không ép buộc họ phải nói ra.
Tôi khẽ gọi: "Cố Tinh Từ."
"Hửm?"
"Chuyện trước kia, xin lỗi cậu."
Hắn ngẩn người. Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, cố gắng nói rõ ràng nhất có thể.
"Có lẽ trước đây tôi đã làm những việc khiến cậu không thoải mái, cũng đã nói những lời khó nghe. Dù cậu có chấp nhận hay không, tôi vẫn nợ cậu một lời xin lỗi."
Cố Tinh Từ nhìn tôi, đôi mắt dần mở to, dường như không ngờ tôi lại nói ra những lời này. Hắn lặng thinh hồi lâu không đáp.
Gió thổi qua ngọn cây, ánh đèn đường bên cạnh ghế dài kéo bóng hắn đổ dài trên mặt đất.
Một lúc sau, hắn mới nhỏ giọng nói: "Hôm nay cậu thật sự rất lạ."
Tôi mỉm cười: "Tôi cũng thấy vậy."
Hắn cũng cười theo.
Bầu không khí vừa mới dịu xuống đôi chút thì từ phía xa vang lên một giọng nói.
"Tinh Từ."
Tôi và Cố Tinh Từ đồng thời ngẩng đầu.
Tống Văn Cảnh đang đi xuống từ bậc thềm lễ đường, chiếc áo khoác đen vắt trên cánh tay. Đôi mày hắn cương nghị, ánh mắt đầu tiên dừng trên người Cố Tinh Từ, rồi nhanh ch.óng chuyển sang tôi.
Sắc mặt hắn lạnh xuống thấy rõ.
"Sao cô lại ở đây?"
Câu này là dành cho tôi. Tôi gần như bản năng đứng bật dậy, lùi sang bên cạnh một bước.
"Đi ngang qua thôi."
Tống Văn Cảnh nhíu mày. Cố Tinh Từ vội vàng giải thích: "Không phải đâu, cậu ấy vừa mới xin lỗi em."
Biểu cảm của Tống Văn Cảnh trông còn kinh ngạc hơn cả khi nghe thấy chuyện gì đó không tưởng.
"Cô ta á?"
Tôi rất hiểu phản ứng của hắn. Dù sao thì tiền án của nguyên chủ cũng quá nhiều. Thế nên tôi không biện minh gì thêm, chỉ đặt chai nước lên ghế dài, giọng điệu cố gắng bình thản nhất: "Hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi trước."
Tôi bước đi rất nhanh, nhanh đến mức giống như đang chạy trốn.
Thế nhưng vừa đi tới góc rẽ, phía sau đột nhiên có người gọi giật lại.
"Thẩm Kiểu Kiểu."
Không phải Tống Văn Cảnh. Là Tạ Lâm Xuyên.
Hắn đứng dưới bóng cây, không biết đã đến từ lúc nào, trên tay cầm một chiếc áo khoác của Hội học sinh.
Tôi dừng bước, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành. Chẳng lẽ lúc nãy hắn đã nhìn thấy hết rồi sao?
Tạ Lâm Xuyên tiến lại gần vài bước, liếc nhìn chiếc ghế dài tôi vừa ngồi, rồi lại nhìn tôi.
"Cô xin lỗi Tinh Từ rồi à?"
Tôi gật đầu: "Vâng."
"Tại sao?"
Câu hỏi này quá trực diện. Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp: "Trước kia làm sai thì nên xin lỗi thôi."
Tạ Lâm Xuyên nhìn tôi. Ánh mắt hắn vẫn bình thản như cũ, nhưng so với lúc ở hậu trường thì đã bớt đi vài phần lạnh lẽo.
"Chỉ vậy thôi sao?"
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, bỗng cảm thấy hơi mệt mỏi: "Nếu không thì sao?"
Lời vừa thốt ra, chính tôi cũng sững lại. Giọng điệu có hơi gắt gỏng. Thế nhưng Tạ Lâm Xuyên không hề tức giận, hắn chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi cúi đầu, hạ thấp giọng: "Tôi biết các người không tin tôi, tôi cũng không hy vọng chỉ bằng một câu xin lỗi hôm nay là có thể xóa sạch mọi chuyện trước kia. Nhưng sau này tôi sẽ không tìm Cố Tinh Từ gây phiền phức nữa, cũng sẽ không đeo bám Tống Văn Cảnh nữa."
Tạ Lâm Xuyên không đáp lời ngay. Một lúc sau, hắn đưa chiếc áo khoác trong tay cho tôi.
Tôi ngẩn người: "Cho tôi?"
"Cánh tay cô nổi hết da gà lên rồi kìa."
Tôi cúi đầu nhìn xuống mới nhận ra mình đang mặc lễ phục biểu diễn, bên ngoài không khoác gì cả. Đứng hóng gió nãy giờ, quả thật có chút lạnh.
Tôi không nhận: "Như vậy không tiện lắm."
Tạ Lâm Xuyên nhìn tôi: "Để lạnh đến đổ bệnh thì tiện hơn sao?"
Tôi: "..."
Hắn ấn chiếc áo vào tay tôi, giọng điệu vẫn hờ hững như cũ: "Ngày mai trả lại cho tôi."
Tôi ôm lấy chiếc áo khoác, đầu ngón tay chạm vào lớp vải, thoang thoảng mùi hương xà phòng sạch sẽ.
Tạ Lâm Xuyên quay người định đi, tôi không nhịn được gọi hắn lại: "Tạ chủ tịch."
Hắn ngoảnh đầu.
Tôi nhỏ giọng hỏi: "Anh không sợ tôi làm bẩn áo của anh sao?"
Trong nguyên tác, Tạ Lâm Xuyên ghét nhất là phiền phức, cũng ghét nhất người khác vượt quá giới hạn. Thế nên tôi cứ ngỡ hắn sẽ bảo tôi nhớ giặt sạch trước khi trả.
Nhưng hắn chỉ nhìn tôi một cái.
"Bẩn thì giặt." Hắn khựng lại một chút, rồi bổ sung thêm một câu: "Người cũng thế."
Tôi sững sờ tại chỗ. Tạ Lâm Xuyên đã quay người đi xa dần.
Tôi ôm chiếc áo khoác đó, sống mũi bỗng thấy hơi cay. Không phải vì cảm động đến mức thái quá, mà là vì từ khi xuyên vào sách đến nay, tất cả mọi người đều mặc định Thẩm Kiểu Kiểu là một rắc rối, là kẻ xấu, là món đồ nguy hiểm có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Chỉ có Tạ Lâm Xuyên dùng cái giọng điệu chẳng mấy lọt tai ấy nói với tôi rằng, bẩn rồi thì có thể giặt sạch.
Giống như tôi vẫn chưa nát đến mức không thể cứu vãn.
Sáng hôm sau, tôi ôm chiếc áo khoác đã giặt sạch đến văn phòng Hội học sinh.
Trước khi đi, tôi đặc biệt ăn mặc rất giản dị: áo phông trắng, quần jeans, tóc buộc thấp, thậm chí còn không tô son. Không phải để giả vờ ngoan hiền, mà là để giảm bớt hiểu lầm.
Dù sao thì mỗi lần nguyên chủ xuất hiện trước mặt Tống Văn Cảnh đều ăn diện như thể sắp đi đóng phim thần tượng, mùi nước hoa nồng nặc cách xa ba mét cũng ngửi thấy. Bây giờ tôi chỉ muốn yên ổn làm người.
Văn phòng Hội học sinh nằm ở tầng ba tòa nhà tổng hợp. Khi tôi đến nơi, cửa khép hờ, bên trong có tiếng người đang nói chuyện.
"Chủ tịch, camera giám sát hậu trường tối qua đã được trích xuất rồi."
Tôi khựng bước. Đó là giọng của Phó chủ tịch.
Anh ta tiếp tục: "Thẩm Kiểu Kiểu đúng là luôn trốn sau tấm rèm, nhưng cô ta không đăng bài lên diễn đàn, cũng không chạm vào đàn piano của Cố Tinh Từ. Sau đó cô ta còn xóa luôn bản nháp trong điện thoại nữa."
Trong văn phòng im lặng vài giây. Giọng Tạ Lâm Xuyên vang lên: "Biết rồi."
Phó chủ tịch lại hỏi: "Vậy có cần tiếp tục theo dõi cô ta không?"
Tôi đứng ngoài cửa, ngón tay từ từ siết c.h.ặ.t túi đựng áo khoác.
"Tiếp tục theo dõi". Bốn chữ này không nặng nề, nhưng lại như một mũi kim nhỏ châm vào lòng tôi.
Thực ra tôi biết họ làm vậy là bình thường. Nếu tôi là người của Hội học sinh, tôi cũng sẽ không vì việc Thẩm Kiểu Kiểu đột ngột xin lỗi mà lập tức tin rằng cô ta đã cải tà quy chính. Nhưng biết là một chuyện, tận tai nghe thấy lại là một chuyện khác, cảm giác vẫn có chút khó chịu.
Đang định lặng lẽ rời đi thì cánh cửa đột nhiên mở ra từ bên trong. Tạ Lâm Xuyên đứng ngay cửa.
Chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.
Hắn nhìn thấy chiếc áo khoác trong tay tôi, lại thấy biểu cảm cứng đờ rõ rệt của tôi, đôi mày hơi nhíu lại.
Tôi cố nặn ra một nụ cười: "Tôi đến trả áo."
Hắn không nhúc nhích.
Tôi đưa chiếc túi qua, giọng điệu cố gắng tự nhiên nhất: "Đã giặt rồi, không làm hỏng đâu."
Tạ Lâm Xuyên nhận lấy túi, nhưng không để tôi đi ngay.
"Cô nghe thấy rồi?"
Người này thật sự không cho người ta chút thời gian giảm xóc nào cả.
Tôi gật đầu: "Nghe thấy một chút."
Phó chủ tịch đứng bên trong vẻ mặt đầy ngượng ngùng, trông như muốn độn thổ ngay lập tức. Ngược lại, tôi lại bình tĩnh đến lạ.
"Không sao đâu, các anh theo dõi tôi là chuyện nên làm mà."
Tạ Lâm Xuyên nhìn tôi trân trân.
Tôi nói tiếp: "Trước đây tôi đã làm nhiều việc không tốt, các anh không tin tôi cũng là lẽ thường tình. Sau này tôi sẽ chú ý hơn, không để các anh phải bận tâm nữa."
Những lời này là tâm ý thật lòng của tôi. Nhưng nói xong, trong lòng vẫn thấy có chút trống trải.
Tôi quay người định đi, Tạ Lâm Xuyên lại gọi giật lại.
"Thẩm Kiểu Kiểu."
Tôi dừng bước.
"Cô ăn sáng chưa?"
Tôi ngẩn người. Chủ đề này nhảy vọt hơi xa quá rồi đấy.
"Chưa."
Tạ Lâm Xuyên đặt túi đựng áo lên bàn, cầm một chiếc túi giấy bên cạnh đưa cho tôi.
"Mua dư một phần."
Tôi nhìn chiếc túi giấy đó. Bên trong là một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ nóng hổi, một cốc sữa đậu nành và một quả trứng luộc.
Không giống như mua dư. Mà giống như đặc biệt chuẩn bị thì đúng hơn.
Tôi không nhận, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn.
