Xuyên Thành Nữ Phụ Vào Tiểu Thuyết Đam Mỹ Tra Công Tiện Thụ - Chương 8
Cập nhật lúc: 23/06/2026 15:05
13
Nhờ có gương mặt tuấn tú của Chu Lễ Tụng mà tôi đã giành được một số tiếng nói ủng hộ ở trên mạng.
Bình luận hàng đầu nói rằng: “Kiều Lạc không nể nang chút mặt mũi nào cho vị Hà tổng kia cũng là điều hoàn toàn có thể cảm thông được mà! Dù sao thì tôi cũng đã đem lòng yêu chồng của cô ấy mất rồi, chị Kiều ơi, liệu có thể cho em gia nhập vào tổ ấm này được không cơ chứ!!!”
Có người phản hồi lại cô nàng kia: “Đợi đến lúc chị Kiều và chồng sinh em bé thì có thể gọi tôi một tiếng được không, để tôi còn chuẩn bị xếp hàng đầu t.h.a.i trước. Giống bố hay giống mẹ đều tuyệt vời ông mặt trời cả!”
“Chị em tầng trên ơi, tôi muốn làm chị em sinh đôi với bạn!!”
“Nếu các bạn đã là sinh đôi rồi thì sinh ba chắc cũng được nhỉ!!”
“Cộng một! Sinh tư luôn!”
Mặc dù những kẻ gió chiều nào che chiều nấy trên mạng rất nhiều, nhưng số người kiên quyết xem tôi là loại đàn bà lăng nhăng phụ tình, coi Chu Lễ Tụng là kẻ thứ ba xen vào phá hoại hạnh phúc gia đình người khác cũng đông vô số kể.
“Cái thế giới này đúng là hỏng hẳn rồi!! Thời buổi nhan sắc là chính nghĩa đúng không hả!! Chỉ cần mặt đẹp thì cho dù có g.i.ế.c người phóng hỏa cũng không thành vấn đề đúng không??? Đến cả kẻ thứ ba mà cũng có người yêu thích được!! Mấy người này thật là kinh tởm quá đi!!”
“Đúng thế đấy, ngoại hình của cô ta với chồng cô ta thì ở trường chúng tôi vớ đại cũng có một rổ, thế mà cũng tâng bốc lên tận mây xanh được?? Lo mà ăn chút gì bổ béo cho khôn ra đi!!! Tôi thấy cái đứa con gái này trông cái mặt đã lòi ra tướng khắc chồng rồi, loại tra nữ với kẻ thứ ba đi đời nhà ma cùng nhau là vừa đẹp!”
Nhưng ngay lập tức có người lên tiếng phản bác lại họ: “Bạn cũng giỏi nâng tầm quan điểm ghê cơ, người ta làm ra chuyện phạm pháp loạn kỷ cương hồi nào vậy?? Hơn nữa lấy đâu ra bằng chứng chứng minh chồng người ta là kẻ thứ ba phá đám?? Bạn không phải là vì bản thân xấu xí quá nên mới bị đả kích đến mức mất khôn đấy chứ??? Còn bảo ở trường vớ đại cũng có á? Đăng tấm ảnh lên đây cho thiên hạ xem thử thực lực cái coi!”
“Hở một tí là bảo người khác khắc chồng, lúc nhà Thanh diệt vong sao không tiện tay mang bạn theo luôn đi cho rảnh nợ???”
Tôi để lại một dòng bình luận cuối cùng: “Nếu rảnh rỗi ở đây mà đi sỉ nhục bôi nhọ nhân phẩm phụ nữ như vậy, chi bằng các người đi mà hỏi xem đứa con trai do Hà tổng của các người cùng với cậu Omega của hắn sinh ra hiện tại đang như thế nào rồi.”
Khu vực bình luận hiển nhiên lại một lần nữa hỗn loạn thành một bầy hẹ, nhưng tôi chẳng buồn tiếp tục dây dưa với những hạng người này làm gì. Những lời khen ngợi hay mắng nhiếc của nhóm người này trên mạng hoàn toàn không gây ra mấy ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Dù sao thì cư dân mạng chính là nơi nào có trò hay để xem thì sẽ ùa tới nơi đó. Chờ đến khi một “chiến trường” mới xuất hiện, bọn họ cũng sẽ nhanh ch.óng lãng quên chút ân oán tình thù này của tôi thôi.
Nhưng nói thì nói thế, tôi vẫn lần lượt gửi thư cảnh cáo của luật sư đến cho từng kẻ đã nh.ụ.c m.ạ mình. Cũng không thể để cho bọn họ mắng c.h.ử.i sướng cái miệng xong là coi như xong chuyện được. Bởi vì tôi là một kẻ cực kỳ thù dai.
14
Hồi tôi còn học năm nhất đại học, giảng viên bộ môn lịch sử sân khấu kịch từng nói một câu: “Kịch nghệ bắt nguồn từ cuộc sống, nhưng cuộc sống thực tế còn kịch tính hơn phim ảnh rất nhiều.”
Mặc dù tôi biết rõ bản thân đang ở trong một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết, tình tiết có nghịch thiên đến đâu thì cũng là điều dễ hiểu, nhưng chung quy tôi vẫn là một người bình thường, thực sự rất khó để phán đoán được tư duy hành vi của những kẻ mắc bệnh tâm thần.
Cho nên, vào lúc tôi đang cùng Chu Lễ Tụng đi thử váy cưới, tôi đã nhận được tin nhắn văn bản gửi đến từ Ôn Văn. Nếu như cậu ta chỉ đơn thuần nghĩ rằng tất cả mọi người trên thế giới này đều sẽ yêu Hà Tiêu Chi, lại cân nhắc đến việc bản tôn của tôi xác thực từng có tiền án tiền sự trước đó, vì vậy trong lòng nảy sinh khúc mắc muốn bắt tôi biến xéo đi, hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của bọn họ, thì tôi còn có thể thấu hiểu được.
Thế nhưng nội dung tin nhắn cậu ta gửi đến cho tôi lại là:
> “Kiều tiểu thư, rất xin lỗi, tôi không ngờ sự hiện diện của mình lại khiến cô và Tiêu Chi nảy sinh rạn nứt. Nhưng tôi xin cam đoan, chỉ cần cô bằng lòng quay về bên cạnh Tiêu Chi, sau này cô chính là chị gái của tôi. Tiểu Địch là con của tôi và Tiêu Chi, thằng bé rất ngoan ngoãn, tôi tin rằng cô nhìn thấy cũng sẽ yêu mến thằng bé thôi. Bởi vì tôi biết cô cũng giống như tôi, đều yêu Tiêu Chi sâu đậm. Nếu sau này cô và Tiêu Chi có con với nhau, tôi cũng sẽ chăm sóc đứa trẻ thay hai người.”
Tôi cảm thấy toàn thân mình tê dại hết cả rồi. Giới hạn dưới trong mạch não của con người chung cuộc vẫn vượt xa trí tưởng tượng của tôi.
Ai thèm cần cậu chăm sóc con của bọn tôi chứ???? Ai thèm cùng cậu yêu đương sâu đậm cái gã Hà Tiêu Chi kia hả??? Không phải chứ, sao đã là năm 2034 rồi mà vẫn còn diễn cái vở kịch chung chồng chung vợ thế này vậy????
