Xuyên Thành Nữ Thanh Niên Tri Thức Pháo Hôi Thập Niên 70, Tôi Mặc Kệ Sự Đời - Chương 445: Ứng Phó Nhẹ Nhàng

Cập nhật lúc: 16/04/2026 02:03

Đồng chí Uông Duy vững tay lái, đưa Lương Ngọc Oánh rời khỏi khách sạn. Vừa nhìn thấy xe của Minh Ba, Lương Ngọc Oánh liền mỉm cười cất lời: “Đồng chí Uông, phiền chú lái xe vòng sang phía đối diện một chút, ở đó có đồng chí bên Cục Công an đang đợi cháu.”

“Không thành vấn đề.” Uông Duy làm theo ý Lương Ngọc Oánh, chiếc xe chầm chậm lăn bánh rồi dừng lại ngay sát xe của Minh Ba.

Lúc này, Minh Ba ngồi trong xe mà tâm trí rối bời, trong lòng không ngừng mường tượng ra đủ mọi viễn cảnh.

“Đồng chí Minh, tôi quay lại rồi đây. Tôi sẽ đi chung xe với đồng chí Uông đến Cục Công an, đi lại vất vả, phiền đồng chí dẫn đường phía trước nhé.”

Nghe thấy giọng nói trong trẻo của Lương Ngọc Oánh, Minh Ba vội quay sang nhìn. Ánh mắt anh tình cờ chạm phải ánh nhìn của Uông Duy. Đôi mắt ấy dẫu tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, nhưng lại tỏa ra một luồng uy áp vô hình khiến người ta phải dè chừng.

Minh Ba khẽ nuốt nước bọt, không dám nhìn sang hướng đó nữa, vội vàng đáp: “Được, hai người cứ bám sát xe tôi.”

Phải một lúc lâu sau khi khởi động máy, Minh Ba mới dần lấy lại bình tĩnh từ cơn hoảng mang ban nãy. Cục Công an cách nơi này không quá xa, lại thêm đường phố lúc chạng vạng đã thưa thớt xe cộ, nên chuyến đi diễn ra vô cùng suôn sẻ.

Xe vững vàng đỗ lại trước cổng Cục Công an, Lương Ngọc Oánh và Uông Duy lần lượt bước xuống. Minh Ba dẫn hai người tiến vào trong. Thế nhưng, vừa đặt chân đến cửa lớn, Lương Ngọc Oánh đã nghe thấy những âm thanh cãi vã vọng ra từ bên trong.

“Phó cục trưởng Đỗ, làm vậy là hoàn toàn trái với quy định! Triệu Ngũ và Tần Bảo rành rành là những kẻ buôn người. Hai tên đó bị một nữ đồng chí phát hiện và bắt giữ, chúng ta tuyệt đối không thể dễ dàng thả người như thế được!”

Đỗ Băng bề trên nhìn xuống, ném cho Dương Kính một ánh mắt khinh khỉnh, sâu trong đáy mắt ánh lên tia bất mãn: “Hừ, Dương Kính, cậu nói những lời này liệu có chứng cứ gì không? Cảnh sát chúng ta phá án là phải dựa vào bằng chứng rành rành, chứ không thể làm việc theo cảm tính. Cậu nói nữ đồng chí thấy việc nghĩa hăng hái ra tay kia đi đâu rồi? Hay đây chỉ là câu chuyện do chính cậu bịa ra để tranh công lập tích cho bản thân?”

“Phó cục trưởng Đỗ, sao ông có thể đổi trắng thay đen, ngậm m.á.u phun người như vậy?! Tôi xin lấy danh dự ra bảo đảm cho từng lời mình nói. Nữ đồng chí ấy vì có việc khẩn cấp, cần phải đi gặp trưởng bối trong nhà để báo bình an, sau đó mới quay lại Cục làm biên bản ghi lời khai. Tôi còn đích thân cử đồng chí Minh Ba lái xe đưa cô ấy đi. Vì vậy, trước khi cô ấy quay lại lấy lời khai, tuyệt đối không được thả hai tên Triệu Ngũ và Tần Bảo!”

Đỗ Băng nghe nói có nhân chứng thật thì trong lòng tức tối không thôi. Tên em vợ này đúng là chỉ biết gây rắc rối cho ông ta. “Dương Kính, đến cả lời của tôi mà cậu cũng dám chống đối sao, cậu định làm phản à!”

Dương Kính giữ vẻ mặt nghiêm nghị, giơ tay chào Đỗ Băng theo đúng điều lệnh: “Những gì tôi nói đều là sự thật. Kính mong Phó cục trưởng Đỗ chấp pháp công minh, xin đừng làm lạnh lòng những đứa trẻ đáng thương ngoài kia.”

“Đồng chí Dương, tôi đến chưa tính là muộn chứ?”

Những lời mắng c.h.ử.i vừa chực trào ra bỗng bị nghẹn ứ lại trong cổ họng Đỗ Băng. Ông ta quay đầu nhìn về phía xa, đập vào mắt là một cô gái trẻ tuổi, đi bên cạnh là một người đàn ông trung niên mang dáng vẻ xa lạ, và phía sau chính là Minh Ba – người mà Dương Kính vừa nhắc tới.

Vừa nghe thấy giọng Lương Ngọc Oánh, thân hình đang căng cứng của Dương Kính bỗng chốc thả lỏng, trên môi nở một nụ cười: “Không, không muộn chút nào! Đồng chí đến thật đúng lúc, để tôi giới thiệu, đây là Phó cục trưởng Cục Công an của chúng tôi – Phó cục trưởng Đỗ Băng.”

Lương Ngọc Oánh mỉm cười tiến lên đón ý: “Xin chào Phó cục trưởng Đỗ, tôi là Lương Ngọc Oánh, rất hân hạnh được biết ngài.”

Đỗ Băng nhìn cô gái ôn hòa, hiểu lễ nghĩa trước mặt, đành miễn cưỡng vươn tay ra bắt: “Chào đồng chí Lương.”

“Đồng chí Lương, cô đến để làm biên bản lời khai phải không?”

Lương Ngọc Oánh vờ như không thấy sắc mặt khó coi của Đỗ Băng, chân thành hỏi lại: “Đúng vậy, tôi đã hứa với vị đồng chí này rồi mà. Chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ được không? Tôi muốn sớm hoàn tất việc này để còn về nghỉ ngơi.”

“Đương nhiên rồi.” Đỗ Băng ném cho Dương Kính một ánh mắt đầy ẩn ý: “Đồng chí Dương, hôm nay cậu cũng vất vả nhiều rồi, biên bản của đồng chí Lương cứ để đích thân tôi phụ trách.”

Dương Kính không yên tâm, kiên quyết phản bác: “Phó cục trưởng Đỗ, sao có thể làm phiền ngài như vậy được? Ngài cũng đã bận rộn cả ngày rồi. Hơn nữa, vụ án này ngay từ đầu đã do tôi theo sát, lý bề phải để tôi tiếp tục tìm hiểu tình hình từ đồng chí Lương mới là hợp lẽ.”

Uông Duy đứng một bên quan sát hai người lời qua tiếng lại, không ngờ một Cục Công an nhỏ bé lại là nơi ngọa hổ tàng long. Ông liếc nhìn sang Lương Ngọc Oánh, thấy cô vẫn ngồi thong dong, dường như chẳng mảy may bị ảnh hưởng bởi không khí căng thẳng này.

Sự bình tĩnh, điềm nhiên ấy quả thực đáng khen, không hổ danh là người được cả Thường Lão và Tả Lão tán thưởng, đ.á.n.h giá cao.

“Khụ khụ.” Lương Ngọc Oánh khẽ ho nhẹ hai tiếng, “Thật ngại quá, Phó cục trưởng Đỗ, đồng chí Dương, chắc vừa nãy hứng chút gió lạnh nên người tôi bỗng cảm thấy hơi khó ở. Chi bằng chúng ta bắt đầu ngay bây giờ đi, cả Phó cục trưởng Đỗ và đồng chí Dương có thể cùng nhau nghe.”

Lương Ngọc Oánh đã lên tiếng như vậy, cả Đỗ Băng và Dương Kính đều không còn cớ gì để chối từ, bèn đồng loạt hướng ánh nhìn về phía cô.

Lương Ngọc Oánh tường thuật lại toàn bộ sự việc xảy ra buổi chiều, tỉ mỉ, rành mạch từng chi tiết, chỉ lược bỏ những yếu tố không cần thiết.

“Nói cách khác, đồng chí Lương, một mình cô đã phân biệt và bắt gọn cả Tần Bảo lẫn Triệu Ngũ sao?”

“Đúng vậy.”

Đỗ Băng vẫn chưa buông tha, tiếp tục tra vấn: “Đồng chí Lương, dựa vào đâu mà cô phán đoán họ là bọn buôn người? Cô có căn cứ gì không?”

Nghe câu hỏi của Đỗ Băng, Lương Ngọc Oánh dường như tỏ ra vô cùng khó hiểu: “Sự việc rõ rành rành như vậy mà còn không phải là bọn buôn người sao? Vậy xin hỏi Phó cục trưởng Đỗ, phải như thế nào mới được xem là bọn buôn người? Trong căn phòng nhỏ của Tần Bảo và Triệu Ngũ giam giữ hàng chục đứa trẻ, đứa lớn nhất cũng chẳng quá mười một, mười hai, đứa nhỏ nhất mới vừa lên sáu.”

“Bao nhiêu đó đứa trẻ, chẳng lẽ lại là do Tần Bảo và Triệu Ngũ trắc ẩn lòng thành, thiện tâm quá độ mà nhận nuôi chăng?”

Lời chất vấn sắc sảo vang lên khiến Đỗ Băng chột dạ. Ông ta thừa hiểu một khi tội danh của Triệu Ngũ bị định đoạt, tình hình sẽ vô cùng tồi tệ. Bởi vậy, ông ta tính toán cứ tạm thời không phủ nhận, gác vụ án này lại, đợi sóng yên biển lặng sẽ tìm cớ thả người ra sau.

“À, phải rồi, là do trí nhớ của tôi nhất thời kém cỏi, đúng là người già rồi, tâm trí không còn minh mẫn như xưa, vẫn phải nhờ đồng chí Lương đây nhắc nhở. Cảm ơn sự hợp tác của đồng chí. Hôm nay trời cũng đã khuya, chúng tôi sẽ mau ch.óng xử lý ổn thỏa chuyện này.”

Lương Ngọc Oánh thừa sự tinh tường để nhìn thấu mưu đồ của Đỗ Băng. Lão cáo già này đang định dùng kế hoãn binh đây mà.

“Nếu Phó cục trưởng Đỗ đã thấu tỏ ngọn nguồn sự việc, vậy liệu có thể giải cứu những đứa trẻ kia và tìm cho chúng một viện phúc lợi t.ử tế ngay bây giờ được không?”

Nghe Lương Ngọc Oánh thúc ép, giọng Đỗ Băng bỗng trở nên lạnh lẽo: “Chuyện này... hôm nay e là quá muộn, không thể thu xếp ngay được, chắc phải đợi đến ngày mai.”

“Không muộn đâu ngài ạ. Ngọn nguồn sự việc tôi đã trình bày tường tận, lẽ ra ngài phải giải quyết triệt để ngay tức khắc mới phải. Việc hôm nay chớ để ngày mai, đó chẳng phải là đạo lý mà tổ tiên vẫn luôn răn dạy chúng ta sao?”

“Đủ rồi, đồng chí Lương! Đây là Cục Công an, cô chỉ là một nhân chứng, sao có quyền chi phối những phán đoán của lực lượng công an chúng tôi.”

Nhìn vẻ mặt tức giận của Đỗ Băng, giọng điệu của Lương Ngọc Oánh vẫn vô cùng bình thản, tự nhiên: “Những lời chứng tôi vừa cung cấp đều là sự thật, tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm. Tôi không hiểu, Phó cục trưởng Đỗ, ngài có lý do gì để nổi nóng cơ chứ? Yêu cầu của tôi hợp tình hợp lý, việc có thể làm xong trong hôm nay, cớ sao phải dây dưa đến ngày mai?”

Thấy Lương Ngọc Oánh không coi mình ra gì, thái độ của Đỗ Băng càng thêm phần gay gắt: “Bởi vì hôm nay là thời gian tan tầm của tôi! Không biết cái lý do này đã đủ làm đồng chí Lương đây hài lòng hay chưa?”

Lương Ngọc Oánh tuyệt nhiên không hề bị chọc giận. Cô khẽ quay sang nhìn Uông Duy đang điềm nhiên ngồi đó, cất giọng thong dong: “Ồ, ra là vậy. Đây là lần đầu tiên cháu được nghe một lý lẽ như thế đấy. Chú Uông, trước đây chú từng nghe qua quy định này bao giờ chưa?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.