Xuyên Thành Nữ Thanh Niên Tri Thức Pháo Hôi Thập Niên 70, Tôi Mặc Kệ Sự Đời - Chương 583: Triệu Hạm Kết Hôn
Cập nhật lúc: 17/04/2026 04:04
Ngày mười chín tháng mười, trời cao mây nhạt, ánh nắng chiếu rọi tươi sáng, Đỗ Hành cùng Lương Ngọc Oánh sóng vai nhau ngồi chung một chiếc xe tiến tới nhà Triệu Hạm.
Gia cảnh nhà Triệu Hạm vốn khá giả, kể từ sau khi Triệu phụ được thăng chức, gia đình họ Triệu luôn nuôi ý định muốn gọi Triệu Hạm trở về kinh thành. Thế nhưng, Triệu Hạm vì e ngại mấy người anh trai đang ở nhà nên cứ mãi nấn ná chưa chịu quay về.
Bởi vậy, cả Triệu phụ, Triệu mẫu lẫn mấy người anh trai đều mang trong lòng ít nhiều sự áy náy đối với Triệu Hạm. Khó khăn lắm, mới tìm cho Triệu Hạm được một mối nhân duyên hết sức ưng ý. Bản thân Triệu Hạm sau khi gặp gỡ cũng cảm thấy vô cùng hài lòng, thế là Triệu phụ Triệu mẫu hận không thể tức tốc tổ chức hôn lễ ngay lập tức, để danh chính ngôn thuận đón Triệu Hạm trở về.
Bản thân Triệu Hạm cũng không có ý kiến gì phản đối, thế nên, ngay trước khi mùa thu hoạch bắt đầu, Triệu Hạm đã quay trở về nhà. Lương Ngọc Oánh được đại tẩu của Triệu Hạm dẫn bước vào phòng, cô mỉm cười nhìn về phía Triệu Hạm lúc này đang được trang điểm vô cùng xinh đẹp lộng lẫy, hô lên một tiếng: “Triệu Hạm tỷ, chúc mừng chị nha!”
Đôi gò má Triệu Hạm thoắt cái ửng đỏ, cô cười đáp lời: “Ngọc Oánh, em tới rồi sao, mau ngồi xuống đi!”
Đi sát ngay theo sau là Đỗ Hành, anh hướng về phía Triệu Hạm khẽ gật đầu chào hỏi: “Triệu đồng chí, tân hôn hạnh phúc rạng rỡ!”
Triệu Hạm có phần hơi kinh ngạc, Đỗ Hành thế mà lại đi cùng với Lương Ngọc Oánh tới dự đám cưới của cô. Vị này, nhớ năm xưa ở thanh niên trí thức viện, lúc nào cũng phớt lờ mọi người xung quanh. Trừ phi là Tề Ngọc Huy và Lương Ngọc Oánh ra, còn đối với tất cả những người khác anh ta đều luôn giữ vẻ mặt nhàn nhạt, lạnh nhạt.
Sự kinh ngạc xẹt qua trong nháy mắt rồi vụt tắt, cô tươi cười đáp: “Đồng chí Đỗ, rất cảm ơn anh đã nể mặt tới chung vui, mau ngồi, xin mời mau ngồi!”
Đỗ Hành điềm nhiên an tĩnh ngồi xuống sát cạnh Lương Ngọc Oánh, Lương Ngọc Oánh thì đưa mắt đ.á.n.h giá một lượt hoàn cảnh xung quanh.
Lương Ngọc Oánh trêu ghẹo hỏi: “Sao mãi mà vẫn chưa thấy bóng dáng tỷ phu đâu cả, bao giờ thì tỷ phu mới tới rước dâu vậy chị?”
Nghe Lương Ngọc Oánh nhắc tới người trượng phu tương lai của mình, Triệu Hạm vừa mới vất vả lắm mới bình tâm lại được, khuôn mặt lại một lần nữa đỏ bừng.
“Nhà anh ấy ở tận ngoài vùng ngoại ô kinh thành, tính toán thời gian chắc cũng phải 11 giờ mới có thể tới nơi được.”
“Triệu Hạm!” “Hạm tỷ!” “Hạm Hạm.”
Lần lượt khách khứa tiến vào, trong phòng nhanh ch.óng chật ních những bằng hữu, thân thích và hàng xóm láng giềng của gia đình họ Triệu. Dung mạo của Lương Ngọc Oánh và Đỗ Hành quả thực quá đỗi xuất chúng, khiến cho ánh mắt của không ít người bất giác đều đổ dồn về phía hai người họ.
“Cháu là khuê nữ nhà ai vậy, dung mạo xinh đẹp thế này cơ chứ?”
“Cháu chào thím, cháu không phải người địa phương, cháu là bạn của Hạm tỷ, biết tin Hạm tỷ hôm nay xuất giá, nên mới tới xem náo nhiệt, gửi gắm vài lời chúc phúc ạ.”
“Thế cháu đã có đối tượng chưa, để thím làm mối cho cháu một đám nhé?”
Vị thím kia vừa nghe Lương Ngọc Oánh nói vậy, lập tức càng tỏ ra nhiệt tình năng nổ hơn, cái miệng liến thoắng bùm chát không ngớt.
Đỗ Hành ngồi bên cạnh vừa nghe lọt tai những lời này, lòng dạ bỗng dâng lên một cỗ khẩn trương, đưa mắt nhìn về phía Lương Ngọc Oánh. Trong lòng vừa khẩn trương lại vừa mang theo sự chờ mong Lương Ngọc Oánh sẽ đáp lại như thế nào, là sẽ buông lời khéo léo từ chối, hay là sẽ nói thẳng bản thân đã có đối tượng. Cái thứ cảm giác lo được lo mất này, khiến cho lòng bàn tay Đỗ Hành bắt đầu túa ra những giọt mồ hôi ướt đẫm.
“Rất cảm ơn hảo ý của thím, nhưng mà, cháu đã có đối tượng rồi, chính là người đang ngồi cạnh cháu đây ạ.”
“Hả?” Vị thím kia hiển nhiên là không hề lường trước được việc Lương Ngọc Oánh lại dám công khai thẳng thắn buông lời như thế.
Nhóm thím đang vây quanh Lương Ngọc Oánh và Đỗ Hành, lập tức thay nhau tấm tắc khen ngợi: “Đúng là kim đồng ngọc nữ!”
“Xứng lứa vừa đôi quá đi mất!”
“Còn phải nói sao……”
Bị người ta nói thẳng thừng trước mặt bao người như vậy, khiến cho Đỗ Hành có phần ngượng ngùng đỏ mặt, anh đưa mắt nhìn sang Lương Ngọc Oánh thì thấy cô vẫn giữ vẻ vô cùng bình thản.
“Ngọc Oánh, em vào đây một lát.”
Triệu Hạm từ phía cửa sổ gọi với ra một tiếng, Lương Ngọc Oánh liền đứng dậy rời đi.
Lương Ngọc Oánh có chút tò mò nguyên do vì sao Triệu Hạm lại gọi mình vào trong: “Có chuyện gì vậy Hạm tỷ?”
Triệu Hạm mang theo ý vị bát quái hỏi han: “Em với đồng chí Đỗ đang chính thức hẹn hò với nhau sao?”
“Vâng.”
“Trời đất quỷ thần ơi, Ngọc Oánh em cũng lợi hại quá đi mất, người đó chính là Đỗ Hành đấy, là đóa cao lãnh chi hoa của thanh niên trí thức viện chúng ta năm đó cơ mà……”
“Phụt! Làm gì có chuyện khoa trương đến thế, mối quan hệ giữa em và anh Hành trước nay vẫn luôn rất tốt mà chị.”
Triệu Hạm nghe Lương Ngọc Oánh nói vậy, ngẫm lại thì hình như cũng đúng, cho nên việc hai người họ đến với nhau cũng là chuyện hết sức bình thường.
Bình thường cái nỗi gì! Người đàn ông tên Đỗ Hành kia, chỉ nhìn thoáng qua cũng đủ biết không phải là hạng người xuất thân từ một gia đình tầm thường. Còn gia cảnh của Lương Ngọc Oánh ra sao, Triệu Hạm là người nắm rất rõ, chỉ e là cô ấy sẽ phải chịu thiệt thòi.
“Ngọc Oánh, hai người đã ra mắt phụ huynh chưa? Phía người nhà Đỗ gia có ưng ý em không?”
Lương Ngọc Oánh trước nay chưa từng thấy một Triệu Hạm bát quái đến nhường này: “Vẫn chưa đâu chị, chúng em mới bắt đầu hẹn hò thôi mà, hãy còn sớm lắm.”
“Sớm cái gì mà sớm! Em cũng không được để cho Đỗ Hành dùng dăm ba lời hoa ngôn xảo ngữ lừa gạt đâu nhé! Con gái chúng mình vốn dĩ rất dễ phải chịu thiệt thòi, nên nhanh ch.óng đi ra mắt gia đình người ta thì hơn. Giả sử nếu người trong nhà họ không đồng ý, thì cũng nên sớm chia tay đi, để tránh khỏi cảnh lún sâu không thể rút chân ra được.”
Lương Ngọc Oánh không ngờ Triệu Hạm lại có thể giữ được sự tỉnh táo đến thế, nhưng ngẫm lại hình như cũng đúng, Triệu Hạm xưa nay chưa từng là một kẻ ngốc nghếch.
“Cảm ơn Hạm tỷ đã nhắc nhở, Hạm tỷ chị cứ yên tâm không cần phải lo lắng cho em đâu, mặc dù chúng em chưa chính thức qua lại ra mắt hai bên gia đình. Thế nhưng, chúng em đã từng lén lút gặp gỡ rồi, người nhà bên phía anh ấy thì để tự anh ấy phụ trách giải quyết. Còn bên phía em, cũng chờ anh ấy tới thu phục lòng người thôi, dẫu sao thì cũng là anh ấy chủ động theo đuổi em mà!”
“Ha ha ha ha ha, thì ra là thế!”
Triệu Hạm nhìn thấy dáng vẻ vô cùng tự tin của Lương Ngọc Oánh khi cất tiếng, trong lòng cô cũng vơi bớt phần nào âu lo.
Lúc này cô mới sực nhớ ra nguyên do mình gọi Lương Ngọc Oánh vào trong: “Ngọc Oánh, sao em lại gửi tặng món lễ vật hậu hĩnh đến thế?”
“Một trăm đồng không có đáng là bao đâu chị, đây chính là lời chúc phúc mà em dành cho Hạm tỷ. Em chưa từng gặp gỡ tỷ phu, cũng chẳng rõ nhân phẩm của anh ấy tốt xấu ra sao. Chút đỉnh tiền mọn này, coi như là chút tâm ý em gửi gắm cho Hạm tỷ, hy vọng chuỗi ngày sau này của Hạm tỷ sẽ rực rỡ gấm hoa, không bị bất kỳ sự ràng buộc nào.”
Triệu Hạm vô cùng xúc động, cố kìm nén để những giọt nước mắt chực trào không rơi xuống: “Nhưng mà, thế này cũng quá lớn rồi.”
“Không lớn một chút nào đâu, chúng ta là những người bạn tốt từng gắn bó cùng nhau ở nông thôn suốt ngần ấy năm cơ mà, chị đừng chê em là kẻ tục tĩu là được rồi!”
Triệu Hạm vội vã lắc đầu quầy quậy: “Làm sao có chuyện đó được.”
“Thôi được rồi, em đã cất lời như vậy, nếu chị còn cự tuyệt thì đúng là không phải phép. Sau này, hễ có chuyện gì cần chị giúp đỡ, cứ thoải mái lên tiếng, đừng vì chị đã kết hôn rồi mà không lui tới nữa đấy nhé.”
“Hai đứa mình quả thực là tâm linh tương thông, em cũng đang định nói câu đó đây!”
Hai người nhìn nhau nở nụ cười, Lương Ngọc Oánh lại cùng Triệu Hạm thủ thỉ thêm vài câu chuyện nữ nhi riêng tư, sau đó mới rời khỏi phòng.
Đỗ Hành trông thấy Lương Ngọc Oánh bước ra, đôi mắt lập tức bừng sáng, mọi sự phiền muộn nôn nóng nơi đáy mắt ngay lập tức biến mất tăm.
Đỗ Hành vốn kiệm lời, thế nhưng những bà thím kia thì ai nấy đều hóng hớt tò mò đến lạ kỳ. Cứ liên tiếp dò la để cố tìm hiểu cặn kẽ hơn về câu chuyện giữa Lương Ngọc Oánh và Đỗ Hành. Lương Ngọc Oánh rời đi rồi, bọn họ chẳng phải chỉ còn cách chĩa mũi dùi sang hỏi han vị đương sự còn lại hay sao.
“Ngọc Oánh.”
Thanh âm trầm ấm thấp giọng vang lên, còn bất giác mang theo chút hờn dỗi ủy khuất.
Lương Ngọc Oánh cười tủm tỉm đáp: “Em vừa mới đi được có một lát thôi mà, không nhìn ra được nha, hóa ra anh lại là bộ dạng này, anh Hành.”
Đỗ Hành bị Lương Ngọc Oánh buông lời trêu ghẹo, anh cũng không hề nổi giận: “Đúng vậy đó, thế nên em cần phải tìm hiểu thêm nhiều mặt khác của anh đi.”
Đám đông chen lấn xung quanh không có kẽ hở cho bất kỳ kẻ thứ ba nào lọt vào giữa hai người họ, khiến mấy bà thím tỏ ra có phần tiếc nuối, thất vọng. Cũng may thay, đoàn xe rước dâu của tân lang đã tới.
Vui mừng hớn hở nhất không ai khác chính là đám trẻ con, chúng dùng thứ ngôn ngữ trẻ thơ để nói ra vô vàn những câu chúc tốt lành. Người nhà và bằng hữu của tân lang tản ra khắp nơi phân phát kẹo cưới, Lương Ngọc Oánh và đám người đứng nhìn theo bóng dáng Triệu Hạm bước lên xe hoa.
Triệu phụ Triệu mẫu tuy trong lòng có chút bịn rịn không nỡ gả khuê nữ đi, thế nhưng niềm vui hân hoan rạng rỡ hiện rõ mồn một nơi đáy mắt cũng không thể nào che giấu được.
Từng mâm mỹ thực thịnh soạn lần lượt được dọn lên, rượu ngon mồi nhắm đậm đà, món nào Lương Ngọc Oánh cũng nếm thử vài gắp. Một bữa tiệc cưới được thưởng thức trong không khí vô cùng phấn chấn, Đỗ Hành nhờ có Lương Ngọc Oánh kề bên, cho nên anh ăn cũng vô cùng ngon miệng: “Thật là tốt đẹp quá!”
“Đến lúc chúng mình tổ chức hôn lễ, nhất định phải mời lại đồng chí Triệu tới dự tiệc!”
Lương Ngọc Oánh bật cười khanh khách: “Anh nghĩ xa xôi quá rồi đấy!”
Đỗ Hành mang theo sự hờn dỗi nói: “Cũng không còn sớm sủa gì nữa, hay là em không có ý định gả cho anh?!”
Lương Ngọc Oánh tươi cười đáp: “Đâu có đâu, chỉ là em chưa thực sự chuẩn bị sẵn sàng tâm lý mà thôi.”
