Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 116: Bạn Gái Cũ Trong Văn Truyện Cổ Tích (6)

Cập nhật lúc: 30/03/2026 10:01

Chớp mắt đã mấy tháng trôi qua. Đồng vàng của Du Hoan tiêu sạch, nhưng ba mươi lăm chiếc bình mới chỉ đầy được… ba chiếc rưỡi. Nàng bắt đầu phải nghĩ cách kiếm tiền.

Vương quốc Abu Luwa – Học Viện Hoàng Gia.

Đây là học viện tốt nhất trong thế giới cổ tích. Ở bên ngoài khó mà gặp được vương t.ử công chúa, còn nơi này thì đi vài bước đã thấy một người.

Họ đến từ những vương quốc khác nhau, tụ họp tại đây chỉ vì nguồn tài nguyên giáo d.ụ.c hàng đầu: những giáo sư uyên bác nhất, những bộ sách ma pháp dày nhất…

Ví dụ trực quan nhất chính là tiết học hôm nay — chuyên đề về nữ vu.

Các giáo sư thực sự mời một nữ vu đến giảng dạy.

Đám công chúa và vương t.ử hiếm khi chịu ngồi ngay ngắn như vậy. Từng người một ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, kiễng chân mong đợi. Tính kiêu ngạo và tùy hứng thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại ánh mắt tò mò và háo hức.

Rốt cuộc, ai mà không muốn biết — hắc nữ vu trong truyền thuyết, vừa tà ác vừa mạnh mẽ, rốt cuộc trông như thế nào?

Vị giáo sư trẻ tuổi bước vào trước, phong thái dẫn dắt. Trong lớp học, những cái đầu đồng loạt ngẩng cao hơn.

Sau đó, một bóng dáng mặc trường bào tím đen chậm rãi bước vào.

… Nhỏ vậy sao? Có người âm thầm trợn mắt.

Dù đội mũ trùm và đeo khăn che mặt, vẫn không giấu nổi dáng người mảnh mai. Thậm chí còn không cao bằng mấy nam sinh trong lớp, hoàn toàn khác xa hình tượng dữ tợn trong tưởng tượng.

Nhìn nàng, họ gần như lo nàng sẽ vấp chính tà áo của mình mà ngã.

“Vậy thì, xin mời nữ vu tôn kính của chúng ta biểu diễn một chút hắc ám ma pháp.”

Giáo sư trẻ dịu dàng nói.

Ông lấy ra một viên đá quý chuyên dùng để chịu tải ma pháp. Một nữ vu nhỏ bé như vậy… thì mạnh được bao nhiêu? Nhiều người đã bắt đầu thất vọng, chẳng còn bao nhiêu kỳ vọng.

Chỉ có một đôi mắt xanh lục trong trẻo, chăm chú nhìn nàng không chớp.

Ba trăm đồng vàng đấy. Không vì số tiền này thì ta cũng chẳng đến. Du Hoan thầm nghĩ.

Dưới ánh nhìn lơ đãng của đám học sinh, nàng rút ra ma trượng, niệm một câu chú rất bình thường, rồi khẽ chạm đầu trượng vào viên đá quý. Viên đá không có phản ứng gì.

“… Không phải chứ, yếu đến mức đó sao?”

“Ta còn có thể làm viên đá phát sáng cơ.”

“Chẳng lẽ giáo sư chỉ muốn chúng ta cảm nhận một chút khí tức hắc ám thôi?”

Công chúa và vương t.ử bắt đầu xì xào. Thiếu niên tóc bạc mắt xanh lục vẫn chăm chú nhìn bàn tay cầm ma trượng kia.

Nhỏ quá… trông vừa trắng vừa mềm.

“Rắc.”

Một tiếng nứt vang lên. Họ còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra.

Cho đến khi giọng giáo sư trẻ có chút chần chừ cất lên: “Đá quý… không chịu nổi nguồn năng lượng quá lớn… nên vỡ rồi.”

Cả lớp học lập tức im phăng phắc. Từng đôi mắt kinh ngạc nhìn sang.

Trong lòng bàn tay trắng nõn của giáo sư, viên đá quý đã vỡ vụn thành nhiều mảnh. Trên các mảnh vỡ còn lượn quanh những vệt ma pháp tím đen chưa tan. Thật sự… vỡ rồi. Ngay cả giáo sư cũng không làm được đến mức này.

Hắc nữ vu — quả nhiên đáng gờm. Bầu không khí trong lớp lập tức nóng lên. Ánh mắt nhìn về phía nữ vu từ thờ ơ chuyển thành sùng bái tuyệt đối.

Ngồi ở vị trí trung tâm là vương t.ử Carlos. Hắn không còn hứng thú với bộ bài bói toán trong tay nữa, mà chống cằm nhìn về phía chiếc mũ rộng vành kia. Thật muốn biết, phía dưới vành mũ ấy là gương mặt như thế nào.

Nhận thức vừa bị đảo lộn, họ còn chưa kịp hỏi thêm, Du Hoan đã hoàn thành phần biểu diễn, chậm rãi rời sang phòng học khác, không hề lưu luyến.

“Các em có thể cảm nhận ma lực hắc ám còn sót lại trên những mảnh đá quý.” Giáo sư trẻ cố gắng duy trì trật tự.

Nhưng lớp học đã ồn ào trở lại. Tâm trí họ đều bị lực lượng thần bí kia cuốn đi, chẳng còn mấy ai nghe lọt lời ông nói.

Phòng nghỉ giáo sư

“Ba trăm đồng vàng.” Du Hoan không khách khí chìa tay ra.

“Ngài thật sự là một nữ vu nhân hậu.” Giáo sư trẻ mỉm cười ấm áp, trịnh trọng đặt túi tiền đầy đồng vàng vào tay nàng.

Lúc đầu ông viết số một, nữ vu trả lời bằng số ba. Ông tưởng là ba nghìn đồng vàng, chần chừ rồi vẫn đồng ý. Không ngờ nàng chỉ cần ba trăm. Thật sự quá thiện lương.

Với Du Hoan mà nói, đây chẳng phải lời khen gì cả. Nếu biết mình đã bỏ lỡ nhiều đồng vàng như vậy, nàng chắc chắn sẽ hối hận đến mất ngủ. May mà nàng không biết. [Tiếu: cười c.h.ế.t ta =)))))) ]

Phòng nghỉ không có ánh sáng ch.ói. Nàng tháo mũ xuống, đặt lên bàn, rút ra một nắm đồng vàng, cẩn thận kiểm tra độ tinh khiết.

Giáo sư trẻ còn chưa kịp dời mắt. Chỉ một cái liếc nhìn, ông đã không thể rời mắt khỏi nàng. Tóc nàng vàng óng, mềm mại lấp lánh, hơi cong đáng yêu. Đôi mắt đen sạch sẽ, đẹp hơn cả những viên đá quý đắt giá nhất. Làn da trắng mịn, tựa như tuyết mới nặn thành…

Nàng quả thực là kỳ tích do Chúa Sáng Thế đích thân điêu khắc. Hơi thở và nhịp tim của giáo sư đồng loạt rối loạn.

Ngoài cửa sổ, Carlos khẽ bật cười. Nữ vu đại nhân… sao lại xinh đẹp đến mức quá đáng như vậy. Đẹp hơn tất cả những công chúa nổi tiếng về dung mạo cộng lại. Cũng cường đại như hắc ma pháp của nàng.

Du Hoan cất kỹ đồng vàng, đội lại mũ, bước vội về phía khu rừng. Nhưng vừa ra khỏi cửa, nàng nghe một tiếng kêu khe khẽ: “Á…”

Một thiếu niên tóc bạc mắt xanh lục ngã ngay trước mặt nàng. Hàng mi dài khẽ chớp, đôi mắt trong veo như mặt hồ nhìn nàng.

“Xin lỗi… tôi vô ý chắn đường ngài.”

Thật kỳ lạ. Ngã rồi mà phản ứng đầu tiên lại là xin lỗi người khác. Nhưng nữ vu lạnh lùng không hề có ý định đỡ hắn dậy. Nàng giữ gương mặt nhỏ lạnh băng, chờ hắn tự tránh ra.

Xem ra nữ vu đại nhân không có ý giúp mình…Kế hoạch thất bại.

Sylvia tự nhiên đứng dậy, không chút lúng túng. Hắn mỉm cười, hơi thẹn thùng hỏi:

“Ngài có thể… kết bạn với tôi không?”

“Ta là nữ vu.” Du Hoan không tin hắn không nhận ra.

Sylvia giả vờ kinh ngạc một tiếng, rồi nụ cười lại nở ra như cũ:

“Vậy thì, nữ vu đại nhân tôn kính… có thể kết bạn với tôi không?”

Thân hình hắn mảnh mai thanh tú, mái tóc bạc phiêu dật, đôi mắt xanh tràn đầy sinh cơ như đóa hoa mờ ảo trong rừng sâu — thuần khiết và thân thiện.

“Ta phải về rừng.” Du Hoan lạnh nhạt đáp, tránh khỏi hắn.

“Ngài thật sự nhẫn tâm như vậy sao, nữ vu đại nhân?”

Sylvia tỏ vẻ đáng thương đi theo phía sau. Những người hắn từng tiếp cận, dù lạnh lùng đến đâu, cuối cùng cũng vì hắn mà dừng bước.

Hắn chờ đợi. Nhưng Du Hoan không hề quay đầu, còn bước nhanh hơn.

Sylvia sững lại, đôi mắt trong veo thoáng ngơ ngác nhìn bóng dáng nàng xa dần.

Một lát sau, hắn khẽ bật cười.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.