Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 241: Nữ Phụ Trong Truyện Thanh Mai Trúc Mã (9)
Cập nhật lúc: 15/04/2026 10:00
Du Hoan đứng đơ tại chỗ.
Vu Bỉnh Kiều nhìn chiếc đồng hồ điện thoại rồi lại nhìn Du Hoan, quan sát nét mặt cô. Cậu cẩn thận lùi lại nửa bước, liền thấy miệng cô càng lúc càng mở to, cuối cùng nhào vào lòng bà Ngụy, vừa tủi thân vừa tức giận rên lên: “Mẹ ơi…”
“Mẹ đây.” bà Ngụy cười ôm cô.
Du Hoan vùi mặt vào quần áo mẹ, vừa nức nở vừa nói: “Tại sao con lại là đồng hồ…”
“Vì con ham chơi đó, bảo bối.” bà Ngụy dịu dàng nói, dùng ngón tay chọc nhẹ vào trán cô. “Dì Lư mua điện thoại cho anh con, đừng nói dì Lư yên tâm, ngay cả mẹ cũng yên tâm. Nhưng mẹ không yên tâm con đâu. Con mà cầm điện thoại thì còn không chơi điên lên sao…”
Du Hoan không thể phản bác, đành lấy quần áo mẹ lau nước mắt.
“Thật khóc rồi à?” bố Thời thò đầu qua hỏi.
Vu Bỉnh Kiều lập tức lúng túng, lấy chiếc điện thoại vừa nhận được ra, định đưa cho Du Hoan. Du Hoan đưa tay muốn nhận, nhưng chưa chạm tới đã bị mẹ vỗ tay xuống.
“Còn biết xấu hổ không đấy.” bà Ngụy véo má cô, rồi dỗ dành: “Con học hành chăm chỉ đi. Khi nào thi đỗ lên cấp hai giống anh, mẹ sẽ mua điện thoại cho con.”
Thi đỗ cấp hai. Du Hoan sắp khóc lại, đếm đếm trên ngón tay — cũng chỉ còn nửa học kỳ nữa thôi. Vậy cũng không phải không chịu được. Thế là sau một hồi dỗ dành, cô miễn cưỡng đồng ý.
Tết thì đương nhiên phải đi thăm họ hàng. Vì bà nội ở cùng nhà họ, nên mỗi năm khi bác cả ở xa trở về đều ghé qua đây. Nhà bác cả có một chị họ, lớn hơn Du Hoan hơn chục tuổi, vừa trẻ vừa xinh đẹp. Du Hoan rất thích chị họ, vì chị hiểu tâm lý trẻ con nhất, biết cô thích ăn gì, thích chơi gì. Trước khi đến còn hỏi trước xem cô muốn quà gì.
Ngày họ đến, sáng sớm Du Hoan đã đứng chờ ngoài cửa.
Nhà Vu Bỉnh Kiều vừa khui một thùng sữa chua xoài. Vu Bỉnh Kiều uống một hộp, cầm thêm một hộp khác định mang sang cho Du Hoan.
Vừa ra cửa đã thấy cô đứng như một vị thần giữ cửa, thò đầu ngó nghiêng.
“Sao lại đứng ngoài này?” cậu thấy lạ, vừa đưa sữa cho cô vừa hỏi.
Du Hoan cắm ống hút uống một ngụm rồi nói lúng b.úng: “Em đang đợi chị.”
“Chị nào? Họ hàng à?” Vu Bỉnh Kiều hỏi.
“Chị mà em thích nhất nhất nhất luôn! Chị ấy sẽ mang chocolate siêu ngon cho em…”
Du Hoan giải thích mấy câu.
Vu Bỉnh Kiều không hỏi thêm nữa, đứng cùng cô một lúc. Nhưng người mãi chưa tới, Du Hoan đứng mỏi liền chạy vào nhà ngồi.
Vu Bỉnh Kiều cũng về nhà, nhưng tâm trí dường như vẫn chưa quay lại. Trong đầu cậu cứ lặp đi lặp lại câu “chị em thích nhất nhất nhất.”
Em gái cũng có người thích nhất sao? Đánh giá còn cao như vậy. Chỉ vì người đó mang chocolate cho cô ăn thôi sao? Vậy sữa chua cậu vừa mang cho cô chẳng ngon à?
Chocolate… Dù sao cậu cũng không thích ăn, không hiểu thứ đó ngon chỗ nào. Vu Bỉnh Kiều cũng không biết vì sao mình lại nghĩ nhiều như vậy. Trong lòng cứ rối bời, luôn có cảm giác như em gái sắp bị người khác cướp mất.
.
Cửa nhà Vu Bỉnh Kiều không đóng c.h.ặ.t. Hơn mười phút sau, cậu nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân. Ngay sau đó là tiếng chào hỏi của họ hàng.
“Ôi chao, Hoan Hoan bảo bối của bác! Đứng đây đặc biệt chờ bác à? Mau để bác ôm cái nào.”
“Vừa lên tầng đã thấy Hoan Hoan rồi.”
“Có phải lại cao thêm không? Càng lớn càng xinh.”
Nghe thấy động tĩnh, người lớn trong nhà cũng vội mở cửa ra chào đón, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lúc nãy Du Hoan còn chưa kịp chào chị họ, bây giờ liền nắm tay chị ngay.
“Cuối cùng cũng nhớ tới chị rồi hả, người bận rộn.” chị họ oán trách.
“Em đâu có quên. Trong lòng em lúc nào cũng nghĩ đến chị họ mà.” Du Hoan kéo tay chị, nói mấy lời ngọt ngào khiến người ta vui lòng.
“Coi như em còn có lương tâm. Chị mua chocolate cho em rồi, lát nữa nhớ lén lấy đi, kẻo để thím phát hiện…”
Giọng hai người dần nhỏ lại, rồi “cạch” một tiếng, cửa đóng lại.
Vu Bỉnh Kiều bỗng giật mình hoàn hồn. Cậu nhìn chằm chằm xuống sàn hai giây, như muốn che giấu việc mình vừa vô thức nghe lén.
Sau đó đứng dậy, chạy vào phòng ngủ, mở con heo đất tiết kiệm của mình.
Có lẽ vì từ nhỏ mọi nhu cầu đều được người lớn đáp ứng nên cậu cũng không có ham muốn vật chất gì lớn. Tiền tiêu vặt không có chỗ tiêu, nên đều tiết kiệm lại.
Bây giờ cậu lấy ra mấy tờ tiền mặt, đếm đếm, suy nghĩ xem nên lấy bao nhiêu để mua chocolate.
Bác cả ở lại nhà họ một đêm, dành trọn một ngày bên bà nội. Ngày hôm sau cả gia đình cùng ra ngoài, dẫn bác cả đi dạo quanh đây chơi một vòng. Cuối cùng lại cùng nhau ăn một bữa rồi mới tiễn bác cả về.
Nhưng trong họ hàng cũng có người đáng để qua lại, và cũng có người khiến người ta thật sự khó chịu. Có một người họ hàng xa, nhưng nhà lại gần nhà Du Hoan, rất thích ghé qua. Du Hoan gọi bà ấy là dì họ, nhưng thực ra gọi như vậy đã là thân lắm rồi.
Du Hoan không thích bà ta lắm. Chỉ vì bà ta rất thích than vãn chuyện gia đình, hễ nói là nói mãi không dứt, thao thao bất tuyệt mà chẳng có trọng tâm, đi đi lại lại chỉ là mấy lời dạy đời ấy, nghe đến mức tai cũng muốn mọc kén.
Bà Ngụy cũng không quá nhiệt tình với bà ta, chỉ giữ phép lịch sự cơ bản. Lần này bà ta đến, liền bắt đầu than khổ, nói con gái mình ích kỷ, keo kiệt, không hiểu chuyện thế nào thế nào.
Bà Ngụy còn tưởng xảy ra chuyện gì lớn, mà lại gán những tội danh nặng như vậy lên đầu con trẻ.
Kết quả bà dì họ nói rằng có bạn dẫn con đến nhà bà chơi, thấy thích mấy con thú bông của con gái bà. Bà tự ý đem tặng cho đứa trẻ kia. Đến khi con gái bà về nhà thì nổi giận.
“Cô nói xem nó có ích kỷ không? Suốt ngày mua mấy thứ vô dụng ấy, mua về rồi để đó chiếm chỗ. Nó mua mấy thứ đó cũng là tiền của tôi mà, tôi đem tặng đi thì có gì sai…”
“Tiền mua thú bông của chị Lâm Lâm là do chị ấy đi dạy kèm, tự tiết kiệm lại.”
Du Hoan lên tiếng vạch trần. Lần trước bà ta đến, cô nhớ rõ bà ta đã nói như vậy.
“Đúng vậy, Lâm Lâm là đứa trẻ hiểu chuyện, không thể gọi là ích kỷ.” bà Ngụy cũng nói.
Người dì họ kia dường như không ngờ Du Hoan lại biết chuyện này. Nhìn thái độ không tán thành của hai mẹ con, bà ta có chút ngượng ngùng nói: “Nó chỉ thích bày vẽ mấy thứ đó thôi… Người ta khó khăn lắm mới đến chơi một lần, tặng vài con thì có sao? Đứa kia còn là trẻ con, nó thì đã lớn thế rồi.”
Sau khi nghe xong, Du Hoan và bà Ngụy nhìn nhau một cái, đều cảm thấy người này hết cứu rồi.
Hai người cũng chẳng muốn phụ họa nữa, bầu không khí liền lạnh đi vài phần. Bà dì họ kia lại chuyển chủ đề sang Du Hoan, muốn khen cô để khiến bà Ngụy đồng tình với mình: “Con gái nhà tôi ích kỷ lắm. Tôi thấy Hoan Hoan nhà chị rất ngoan, vừa lễ phép vừa hào phóng. Hoan Hoan chắc chắn sẽ không vì mấy con thú bông mà giận dỗi đâu.”
Bà Ngụy cười cười: “Hoan Hoan sẽ không giận.”
Người kia vừa định tươi cười khen Du Hoan thì nghe bà Ngụy nói tiếp: “Bởi vì chúng tôi sẽ không tùy tiện động vào đồ của con bé.”
Bà dì họ kia như bị chọc trúng chỗ nào đó, trên mặt thoáng qua một tia thẹn quá hóa giận, nhưng rất nhanh lại cố nén xuống.
Bà Ngụy biết khi người này về nhà chắc chắn sẽ nói xấu gia đình họ sau lưng. Nhưng bà ta cũng chỉ có thể làm thế mà thôi.
Bà Ngụy đã quyết định, lần sau nếu bà ta muốn đến nữa thì sẽ nói không có ai ở nhà, rồi dẫn cả nhà ra ngoài chơi.
Du Hoan nhân lúc mình vẫn còn là trẻ con, có “đặc quyền thiếu lễ phép”, giả vờ không hứng thú với chủ đề của họ, lớn tiếng báo với mẹ rằng cô muốn sang tìm Vu Bỉnh Kiều chơi.
Bà Ngụy nhìn ra ý định bỏ trốn của cô. Nói thật bà cũng muốn chạy, nên bảo Du Hoan trước khi đi thì gọi bố Thời từ phòng làm việc ra.
Công việc có thể làm sau, nhưng “tra tấn” thì không thể chỉ mình bà chịu.
.
Nhà họ Vu. Bà Lư đi dự họp lớp, bố Vu lại bận ở bệnh viện. Du Hoan ngồi trước bàn học trong phòng ngủ của Vu Bỉnh Kiều, chống cằm nói: “Bà ta đáng ghét c.h.ế.t đi được.”
“Nghe ra thì đúng là đáng ghét thật.” Vu Bỉnh Kiều kéo ngăn kéo ra.
“Em có muốn ăn chút gì để vui lên không?”
“Cái gì?” Du Hoan nghiêng đầu nhìn sang.
