Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 268: Nữ Phụ Là Minh Tinh Bình Hoa (17)

Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:24

Trang Đạm Nguyệt ra tay, tự nhiên không có gì để nói. Vốn dĩ là một nhân vật phản diện tràn ngập ác ý, lại được cô diễn thành hình tượng đầy đặn hơn.

Có cô góp mặt, bộ phim dường như càng ngày càng đặc sắc.

《Hoa Hồng Loan》 quay xong, Trang Đạm Nguyệt chính thức bước lên con đường diễn viên.

Tuy hiện tại chỉ có một bộ phim chưa phát sóng, nhưng Trương Lệ Lệ nhìn ra cô là hạt giống tốt, liền giới thiệu cô cho các đạo diễn khác. Nhờ vậy, cô nhanh ch.óng thử vai và nhận được một nhân vật có khá nhiều đất diễn trong một bộ phim khác.

Trước khi đến làm trợ lý cho Du Hoan, ước mơ trở thành diễn viên của cô chỉ có thể giấu kín trong một góc nhỏ, chỉ dám lặp đi lặp lại tưởng tượng vào những đêm mệt mỏi nhất, để tự thêm cho mình chút hy vọng. Nhưng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, con đường trước mắt cô đã hoàn toàn khác.

Những nỗi lo trước đây, chỉ một bộ phim đã đủ tiền thù lao để giải quyết. Giờ đây, cô có thể quang minh chính đại theo đuổi thứ mình yêu thích.

Trước khi chia tay, cô ấy ôm Du Hoan nói: “Em sẽ kiếm đủ 500 vạn.”

Du Hoan ngượng ngùng “ai nha” “ai nha” mấy tiếng, “Tôi chỉ nói cho vui thôi mà.”

Nhưng nghe cô nói vậy, trong lòng vẫn rất cảm động, Du Hoan ôm lại cô nói: “Em tốt thật đấy, chị biết mà, em đối với chị là tốt nhất, chúng ta là bạn thân thân thân nhất trên thế giới.”

Trang Đạm Nguyệt đáp lại, rồi dặn dò: “Lúc em không ở, chị cũng phải học diễn cho đàng hoàng. Em đã nói với chị Tôn rồi, chị ấy bảo sẽ sắp xếp giáo viên dạy diễn chuyên nghiệp cho chị, chị nhất định phải học cho tốt. Lần sau gặp em sẽ kiểm tra.”

Chị Tôn là người đại diện của Du Hoan. Du Hoan lùi lại liên tục, đau lòng nhìn Trang Đạm Nguyệt, cảm thấy tình chị em giữa hai người đã nhạt đi rồi.

.

Đóng máy, tự nhiên là thu dọn đồ đạc ai về nhà nấy.

Du Hoan quay xong bộ phim này, có được một khoảng nghỉ ngắn, chuẩn bị về căn nhà của cô ở thành phố A. Các trợ lý nhỏ của cô đều vào khách sạn giúp thu dọn hành lý.

Nhưng vừa bước vào cửa, đã thấy hai chiếc vali xếp ngay ngắn, đồ đạc đã được thu gọn xong.

Nhìn vào phòng khách, vị nam chính vai rộng chân dài quen mắt nào đó đang bận rộn xếp thêm một chồng quần áo mới gấp vào chiếc vali thứ ba.

“À, sợ mấy người làm không xuể, nên tôi gọi anh ấy qua giúp.” Du Hoan không để ý giải thích.

“Em về rồi à.” Tô Dữ tự nhiên nói, “Chúng ta cùng chuyến bay, lát nữa đi chung.”

Mấy trợ lý mở to mắt, không dám tin nhìn nhau.

Tô Dữ? Nam minh tinh? Vị thiếu gia nhà họ Tô được đồn giàu nứt đố đổ vách? Lại ở sau lưng âm thầm như hiền thê lương mẫu giúp cố chủ của họ thu dọn hành lý.

“Ừ.” Du Hoan lười biếng đáp, thấy anh đang bận ở khu sofa, liền rất biết điều tìm một cái ghế khác ngồi xuống đăng nhập tài khoản game.

Cô tùy ý như vậy, động tác trong tay Tô Dữ chậm lại, lặng lẽ tự kiểm điểm, anh làm vậy có phải đang làm lỡ việc của cô không, nếu hai người bị paparazzi chụp được, vậy sự nghiệp của cô…

Không hiểu sao, đến lúc chuẩn bị ra sân bay, cách ăn mặc của Tô Dữ đã thay đổi.

Mũ lưỡi trai vành rộng, khẩu trang trắng, kính râm đen, thêm áo hoodie trùm đầu, che kín mít, rõ ràng là cực kỳ không muốn bị người nhận ra.

Du Hoan không hiểu cũng chẳng để ý, đưa tay kéo kéo mũ anh.

Cô làm lệch mũ anh, lộ ra trán, anh không muốn như vậy, nhưng lại không có cách nào với sự “quấy rối” của cô, chỉ có thể giơ tay nhẹ nhàng giữ tay cô lại, bảo cô đừng nghịch nữa.

Anh che kín như vậy, tóc đen bị vành mũ ép xuống, mặt bị khẩu trang che lại, chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp. Dưới lớp che chắn dày đặc ấy, ánh mắt anh nhìn cô lấp lánh dịu dàng.

Wow. Du Hoan bị mê hoặc, nhìn anh một lúc, bỗng chủ động nghiêng người tới, cách lớp khẩu trang hôn anh một cái.

Đôi mắt Tô Dữ lập tức sáng lên. Trong đầu anh thậm chí đã soạn xong nội dung đăng vòng bạn bè, tên là: “Là thiên vị, là song hướng lao tới.”

Anh ăn mặc như vậy vốn là để che giấu thân phận, tránh bị nhận ra, để không gây phiền phức cho Du Hoan. Nhưng lại quên mất đạo lý “quá đà thì phản tác dụng”.

Anh càng không muốn gây chú ý, người khác lại càng tò mò.

Mặt không lộ, dáng người thì khỏi phải nói, đúng kiểu “giá treo đồ biết đi”, mặc thì trông gầy, cởi ra lại có cơ. Vốn đã đủ thu hút, lại còn tỏ vẻ không muốn bị nhìn thấy.

Vừa xuống máy bay, đã có người nhận ra anh.

“Anh là Tô Dữ đúng không?”

“A a a là minh tinh! Đẹp trai quá!”

“Chào anh, có thể ký tên không?”

……

Người vây lại ngày càng nhiều. Du Hoan ăn mặc giản dị, lại có trợ lý che chắn, ngược lại không thu hút bao nhiêu chú ý.

Hơn nữa Tô Dữ đã thu hút đủ hỏa lực, cô rất dễ dàng rời khỏi sân bay. Chỉ còn lại Tô Dữ cùng trợ lý, chờ bảo an tới giải vây.

Một giờ sau, Tô Dữ mới thoát ra khỏi đám đông, nhưng đã không còn thấy bóng dáng Du Hoan đâu nữa, trong lòng trống rỗng vô cùng.

.

Trong thời gian nghỉ, Du Hoan đi cùng Tô Dữ về nhà anh một chuyến. Cũng không phải cố ý, chỉ là đi chơi về tiện đường, Tô Dữ lại cực lực mời.

Bố mẹ anh đều đi vắng, chỉ có cô giúp việc ở nhà. Cô giúp việc nhìn thấy Du Hoan, sắc mặt rõ ràng thay đổi, vừa kích động vừa vui mừng, lại quay sang nhìn Tô Dữ cười.

Du Hoan không hiểu chuyện gì.

Tô Dữ kéo cô: “Đi xem phòng anh đi.” Anh như đang có bảo vật chờ cô phát hiện.

Du Hoan tò mò đi theo, vừa bước vào cửa đã đối diện với chính mình trên poster.

Một tấm poster khổng lồ chiếm trọn một bức tường phòng ngủ, bức tường còn lại là tường ảnh. Còn có cả tủ trưng bày riêng, lắp đèn, bên trong bày đủ loại vật phẩm liên quan đến cô: huy hiệu, figure, thẻ nhỏ, b.úp bê…

“Cái này giờ không còn bán nữa, muốn mua cũng không mua được. Cái này là anh đấu giá được, may mà trả giá đủ cao…” Anh đắc ý giới thiệu từng món cho Du Hoan đang mở to mắt.

Du Hoan nhìn thấy rất nhiều thẻ nhỏ từ thời đầu của mình.

Ngoài ra, cô còn thấy rất nhiều sản phẩm cô từng đại diện: sữa chua, bánh mì, trang sức, mỹ phẩm dưỡng da…

“Anh mua nhiều vậy?” cô kinh ngạc.

“Để tăng doanh số cho em.” Anh nói như lẽ đương nhiên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn cô, “Chỗ này là phần còn lại chưa đem đi chia.”

“Đồ ăn thì dễ xử lý, chia bớt là xong. Trang sức với mỹ phẩm dưỡng da có thể đưa mẹ anh dùng, còn cái kính mắt em quảng cáo lần trước thì hơi khó, chỉ có thể để mấy đứa cháu đọc sách nhiều hơn, chờ chúng cận thị rồi dẫn đi cắt kính.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.