Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 289: Nữ Phụ Tiểu Sư Tỷ Của Hợp Hoan Tông (16)
Cập nhật lúc: 24/04/2026 13:00
Đoàn người nán lại trấn Thanh Yến thêm vài ngày để điều tra kỹ lưỡng, cuối cùng mới thấu triệt được nội tình bên trong.
Hóa ra mẫu thân của Tiêu Tranh không phải người Ma tộc, mà chỉ là một phàm nhân bình thường, thậm chí còn không có linh căn. Người và ma yêu nhau, dù có thể bên nhau trọn kiếp thì cũng chỉ là một kiếp ngắn ngủi của đời người. Ma khí vốn dĩ luôn gây tổn hại đến những phàm nhân không có khả năng chống cự, vì vậy người phụ nữ ấy đã sớm rời bỏ nhân thế khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trấn Thanh Yến chính là cố hương của bà, nên lúc đó ông ta đã an táng bà tại nơi này. Sau này Tiêu Tranh kế vị thủ lĩnh Ma tộc, mải mê dẹp loạn thù địch do phụ thân để lại, rồi lại bị trấn áp trong một trận đại chiến kéo dài. Trong thời gian hắn bị phong ấn, nơi mai táng mẫu thân không may gặp phải trận đại hồng thủy, đến khi hắn thoát ra được thì di cốt đã không còn ở chỗ cũ. Đó chính là lý do dẫn đến việc Ma tộc rầm rộ hiện thân lần này.
Sau khi mọi chuyện đã sáng tỏ và được xử lý thỏa đáng, họ lên đường trở về Lăng Tiêu Tông để bẩm báo với các vị trưởng lão.
...
Kể từ lúc Du Hoan thoát ra khỏi không gian của Tiêu Tranh, Diệp Mặc cứ như bị ám ảnh, lúc nào cũng lở vởn trước mặt nàng để kiểm tra kinh mạch.
Bình thường gương mặt hắn vốn ít biểu cảm, nên nét lo âu hiện rõ giữa đôi mày khi đối mặt với nàng lại trở nên nổi bật lạ thường. Kiểm tra một lần vẫn chưa yên tâm, hễ cứ thấy nàng là hắn lại sấn đến bắt mạch, chỉ sợ nàng còn chịu tổn thương ngầm nào đó mà hắn chưa phát hiện ra.
Vừa về đến Lăng Tiêu Tông, hắn liền đi "vét sạch" những đan d.ư.ợ.c thượng hạng của Văn trưởng lão, mang tất cả về ép Du Hoan ăn bằng sạch. Cứ thế lặp đi lặp lại, Du Hoan dù vô tư đến mấy cũng nhận ra điểm bất thường.
Ngày hôm đó, hắn lại mang đến hai tiên quả – chẳng biết lại "cướp" từ vị trưởng lão nào – đưa cho Du Hoan.
Nàng xua tay bảo mình đã khỏe hẳn, vốn dĩ cũng chẳng bị thương tích gì. Diệp Mặc lại lắc đầu kiên quyết: "Cái này không phải để trị thương, mà là vị của nó rất ngon, chắc chắn tỷ sẽ thích."
Đây là tiên quả mười năm mới kết trái một lần, là bảo vật có tiền cũng không mua được, sao có thể không ngon cho được?
Du Hoan bắt đầu nhận ra "mùi vị" khác lạ trong hành động của hắn. Nàng cười ngâm ngâm, nhìn hắn đầy ẩn ý: "Hình như đệ đặc biệt để tâm đến ta quá nhỉ? Đường sỏi đá ở T.ử Trúc Phong này sắp bị đệ san phẳng luôn rồi. Có phải đệ đang..."
Nàng cố tình kéo dài âm cuối, tạo ra một khoảng lặng đầy mời gọi rồi cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn.
Mặt Diệp Mặc "bá" một cái đỏ bừng lên như gấc chín. Chẳng cần nàng phải hỏi hết câu, phản ứng của hắn đã là câu trả lời rõ ràng nhất. Tuy nhiên, vị "tiểu sư đệ" này cũng chẳng trụ lại được bao lâu, sau màn đỏ mặt tía tai đó liền vội vàng "bỏ chạy" khỏi T.ử Trúc Phong trong tư thế khá là t.h.ả.m hại.
...
Đêm xuống, con chuột nuốt vàng nhỏ lại lặng lẽ quay về, ngồi xổm một góc ngay cạnh Du Hoan.
Du Hoan đang nương theo ánh nến để mân mê chiếc nhẫn mà Tiêu Tranh để lại. Chiếc nhẫn này dường như ẩn chứa một điều gì đó kỳ diệu. Lúc trước nàng chỉ tùy tay thu lại, mãi đến tận bây giờ mới nhớ ra để đem ra nghiên cứu kỹ càng.
Du Hoan vừa ấn nhẹ vào viên đá quý trên mặt nhẫn, một luồng bạch quang mãnh liệt bất chợt bùng lên, cuốn phăng lấy nàng. Trong cơn hoảng loạn, bản năng nàng muốn vớ lấy một điểm tựa. Con chuột nuốt vàng nhỏ vốn đang mải mê ngắm trộm nàng, thấy không gian xuất hiện khe nứt liền cuống quýt đưa móng vuốt ra định kéo nàng lại.
Nào ngờ, cả người lẫn chuột đều bị hút tọt vào bên trong không gian ấy.
Khác hẳn với không gian u tối của Tiêu Tranh, nơi này tràn ngập linh lực đậm đặc đến mức hóa thành sương mù, dường như là một di tích Tiên Khư từ thời Thượng cổ để lại. Ở đây, chẳng cần vận dụng công pháp, linh khí cứ thế tự phát tràn vào cơ thể. Du Hoan thậm chí cảm thấy áp lực nặng nề vì lượng linh lực khổng lồ đang không ngừng cưỡng ép thâm nhập.
Giữa lúc nàng đang lúng túng nhớ lại pháp quyết để hóa giải áp lực, bỗng cảm thấy người nhẹ bẫng. Linh lực vẫn lưu động mãnh liệt, nhưng đã chuyển hướng sang phía góc phòng. Nàng ngơ ngác quay đầu lại, thấy con chuột nuốt vàng đang thu mình một góc, bao quanh nó là một tầng kim quang rực rỡ. Cùng lúc đó, từ hư không vọng lại tiếng sấm rền vang rung chuyển trời đất.
Đây chẳng phải là thiên lôi báo hiệu đột phá Kim Đan sao? Du Hoan đứng hình, đầu óc trống rỗng.
Dù Diệp Mặc có muốn che giấu đến đâu cũng không thể được nữa. Trọng sinh một đời, tốc độ tu luyện của hắn nhanh hơn trước gấp bội. Vốn dĩ hắn đang ở đỉnh cao Kim Đan hậu kỳ, định bụng ở bên Du Hoan thêm vài ngày rồi mới tìm hang động hẻo lánh để đột phá. Ai ngờ ý trời trêu ngươi, vào đây hấp thụ quá nhiều linh khí khiến hắn không cách nào áp chế được nữa.
Bên ngoài, bầu trời Lăng Tiêu Sơn đột ngột biến sắc. Mây đen cuồn cuộn kéo đến che lấp vầng thái dương, cuồng phong gào thét, cát bụi mù trời. Các đệ t.ử đang luyện kiếm đều sững sờ buông tay, các vị trưởng lão cũng hốt hoảng rời phòng trà ra xem xét.
"Thiên lôi! Đây là thiên lôi của kỳ đột phá Kim Đan!" "Đệ t.ử nào mà lợi hại thế? Sao hướng sấm sét lại là T.ử Trúc Phong?" "T.ử Trúc Phong làm gì có đệ t.ử Kim Đan nào... Khoan đã, cả Lăng Tiêu Sơn này chỉ có một người..." "Là Diệp Mặc!"
Trong không gian tiên khư, linh khí đã trở nên bạo liệt. Một đạo thiên lôi khổng lồ giáng xuống mang theo ánh sáng ch.ói lòa và sức nóng khủng khiếp. Diệp Mặc không thể duy trì hình dáng nhỏ bé được nữa, hắn buộc phải hiện ra chân thân để chống đỡ.
Du Hoan hoàn toàn c.h.ế.t lặng. Nàng trợn tròn mắt, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt: Con chuột nuốt vàng nhỏ của mình... sao lại biến thành Diệp Mặc thế này?
Nàng trốn thật xa, run rẩy nhìn Diệp Mặc oằn mình chịu đựng thiên lôi. Sức mạnh của lôi kiếp khủng khiếp đến mức có thể đ.á.n.h nát nội đan, biến kẻ tu hành thành phàm nhân chỉ trong chớp mắt. Nhưng điều kỳ lạ là, đạo thiên lôi này dường như không có dấu hiệu kết thúc.
Ngoại giới, các vị trưởng lão mặt cắt không còn giọt m.á.u, run rẩy tụ lại một chỗ: "Trời ơi! Thằng bé đang đột phá liên tiếp hai đại cảnh giới! Từ Kim Đan hậu kỳ vọt lên Nguyên Anh, rồi từ Nguyên Anh phá vỡ rào cản tiến thẳng vào Hóa Thần kỳ!" "21 tuổi đạt tới Hóa Thần... Đây là truyền kỳ, một truyền kỳ chưa từng có trong lịch sử tu tiên giới!"
...
Diệp Mặc dù có kinh nghiệm kiếp trước nhưng cũng không ngờ mình lại đột phá điên cuồng đến vậy. Khi đạo thiên lôi thứ nhất kết thúc, hắn vừa kịp thở phào, trong đầu còn đang rối bời tìm cách giải thích với Du Hoan về vụ "con chuột". Nào ngờ, một áp lực còn kinh khủng hơn vạn lần ập xuống.
Hắn không kịp chuẩn bị, chỉ có thể vội vã kết ấn chống đỡ. Lần này, mọi thứ không còn dễ dàng nữa. Cơ thể hắn như muốn tan nát, ý chí duy nhất còn sót lại là nỗi khát khao không muốn kiếp này trở thành hư vô. Hắn nghiến c.h.ặ.t răng đến mức bật m.á.u, cho đến khi đạo thiên lôi cuối cùng dần tan biến.
Mây tạnh sương tan, hào quang rực rỡ hiện lên báo hiệu đột phá thành công. Nhưng lúc này, ý thức của Diệp Mặc đã bắt đầu hỗn loạn.
Du Hoan chờ mãi mới dám tiến lại gần, nàng phá vỡ không gian để cả hai trở về phòng. Nhưng ngay khi nàng định chạy ra ngoài xem xét tình hình, nàng chợt nhận ra căn phòng đã bị một tầng kết giới kiên cố bao phủ.
Diệp Mặc lúc này y phục rách nát, trên người tỏa ra uy áp Hóa Thần kỳ đáng sợ nhưng ánh mắt lại đờ đẫn, lạc lõng. Hắn gắng gượng đứng vững, nhìn thẳng vào Du Hoan, khàn giọng cầu xin:
"Đừng đi..." "Đừng bỏ rơi ta." "Ta không cố ý lừa tỷ... Ta chỉ là không kiềm chế nổi, ta muốn được ở gần tỷ thêm một chút."
Từng câu chữ thốt ra vừa bi thương vừa khẩn thiết. Việc đầu tiên hắn làm sau khi vượt qua sinh t.ử không phải là vui mừng cho tu vi, mà là cuống cuồng xin lỗi nàng.
"Đệ thu hồi kết giới lại trước đã, chúng ta từ từ nói chuyện." Du Hoan cố gắng dỗ dành.
"Không!" Hắn bỗng nhiên trở nên bướng bỉnh, dốc hết nỗi lòng thầm kín bấy lâu: "Ta thích tỷ, từ cái nhìn đầu tiên đã thích rồi. Nhưng ta vụng về quá, ta không biết nói lời hay ý đẹp, không phong lưu đa tình như những nam t.ử khác... Ta không biết làm sao để tỷ vui lòng... nhưng ta tuyệt đối không muốn buông tay tỷ ra."
