Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 300: Nữ Phụ "chim Hoàng Yến" Giới Hào Môn (10)
Cập nhật lúc: 26/04/2026 07:02
Chẳng bao lâu sau, tin nhắn của Tô Hạc Hành đã gửi tới.
Tô Hạc Hành: "Tiền mừng tuổi thôi. Bao lì xì không nhét hết được nên anh bỏ thêm thẻ."
9.999 tệ mà còn chê chưa đủ nhiều sao... Du Hoan trố mắt nhìn dòng chữ trên màn hình, trong lòng dâng lên một nỗi "thù giàu" ngắn ngủi. Cô nhanh ch.óng phát hiện ra điểm bất hợp lý, liền gõ chữ hỏi lại:
Du Hoan: "Nhưng mà, bao lì xì của Tô Triệt không có tấm thẻ này ạ."
Anh nói năng bình thản như thể chẳng có tư tâm gì, khiến Du Hoan cứ ngỡ mình là kẻ đa nghi. Nhưng cô không phục, rõ ràng là anh đối xử với cô khác hẳn, giờ còn ở đó bao biện...
Điện thoại lại khẽ rung, một tin nhắn mới hiện lên:
Tô Hạc Hành: "Ừ, chỉ mình em có thôi."
Câu nói này mang đậm phong cách của Tô Hạc Hành. Trước mắt cô bỗng chốc hiện lên dáng vẻ ngồi tùy ý mà ưu nhã của anh, ánh mắt ôn hòa cùng giọng nói trầm thấp đầy sức hút khi thốt ra những lời này.
Du Hoan vô thức mở to hai mắt. Thừa nhận rồi sao? Anh... sao lại thừa nhận thẳng thừng như thế chứ!
Cô bỗng chốc chẳng biết phải chất vấn thế nào tiếp, liền úp mặt vào chăn, chân tay khua khoắng loạn xạ như đang tập thể d.ụ.c để bình tĩnh lại. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy một hồi lâu, cố gắng lôi kéo lý trí trở về. Không được kích động, chỉ là một tấm thẻ thôi mà!
Hừ, cô cũng chẳng phải chưa từng thấy tiền. Dù bây giờ chưa có, sau này anh trai cô cũng có thể cho cô. Chỉ bằng cái này mà muốn mua chuộc cô, muốn cô phải nghĩ theo hướng khác sao? Mơ đi!
Vừa mới ép cho nhiệt độ trên mặt hạ xuống một chút, màn hình lại sáng lên:
Tô Hạc Hành: "Cứ coi như tiền tiêu vặt, thích mua gì thì mua cái đó."
Dường như anh lo cô sẽ thấy áp lực nên mới cố ý nói như vậy.
Du Hoan: "Em cảm ơn tiền mừng tuổi của anh cả ạ."
Cô hồi âm. Dù sao anh đã bảo là tiền mừng tuổi, thì cô cứ coi nó là tiền mừng tuổi vậy. Đấu tranh tâm lý một hồi, cô nàng "hám hư vinh" liền yên tâm thoải mái nhận lấy. Đâu phải cô chủ động vòi vĩnh, là anh tự đưa cho cô đấy chứ.
Còn về việc Tô Hạc Hành đang toan tính điều gì, Du Hoan ôm c.h.ặ.t lấy chăn, thầm nghĩ: Anh không nói thì em cũng giả vờ như không biết, để xem ai là người mất kiên nhẫn trước.
...
Bên kia màn hình, Tô Hạc Hành nhìn vào điện thoại, hoàn toàn có thể hình dung ra bộ dạng cô đang vờ ngoan ngoãn ôm máy gõ chữ.
Ngày hôm sau, Du Hoan tìm cơ hội lén ra ngoài để kiểm tra số dư trong tấm thẻ đen. Không tra thì thôi, tra xong cô suýt thì ngất xỉu. Cái gọi là "tiền tiêu vặt" này, dù có đem anh trai cô đóng gói bán cho công ty cả đời cũng chưa chắc kiếm lại được.
Du Hoan thở hắt ra một hơi, xem ra cô còn có tiềm năng kiếm tiền lớn hơn cả anh trai mình. Cô hớn hở đi về.
Hai ngày sau, lúc đang ngồi học ở trường, cô nhận được tin nhắn từ nhân viên bán hàng của thương hiệu xa xỉ mà Tô Tễ từng tặng vòng tay cho cô. Người đó hỏi cô khi nào có thể ghé qua chọn mẫu và giúp cô hẹn lịch trước.
Du Hoan ngẩn người mất hai giây rồi lập tức đoán ra chuyện gì đã xảy ra. Thảo nào lần trước sau khi anh trai cô thay mặt từ chối, Tô Hạc Hành lại liếc nhìn cô một cái. Hóa ra ánh mắt ấy có nghĩa là: "Sau này anh sẽ tặng riêng cho em".
Tan học, cô gửi cho Tô Hạc Hành một dấu chấm hỏi (?).
Ý nghĩa của nó là đang hỏi anh: Sao anh lại thật sự mua cho em thế? Đồng thời cũng như muốn nói cho anh biết: Tôi nhìn thấu tâm tư của anh rồi nhé, đồ mục đích không thuần!
Tô Hạc Hành trả lời bằng một dấu chấm câu (.).
Trong khung chat, một dấu chấm hỏi và một dấu chấm câu nhìn nhau xa xăm. Anh bắt chước cách trò chuyện của cô, phối hợp nhịp nhàng với cô.
Dấu chấm câu ấy có nghĩa là: "Ừ." Thừa nhận là anh sắp xếp, và cũng thừa nhận rằng... tâm tư của anh thực sự không hề đơn giản.
Thế là Du Hoan nghiễm nhiên có thêm hai chiếc lắc tay kim cương cực kỳ lấp lánh. Cô thích mê mẩn, lập tức chụp ảnh đăng lên mạng xã hội, ngày nào cũng đeo chúng trên tay không rời.
Trần Du Thịnh vốn chẳng am hiểu gì về các thương hiệu xa xỉ, thấy lạ nên thuận miệng hỏi cô mua lúc nào. Cô chỉ hờ hững đáp qua quýt rằng mình mua ở mấy sạp hàng vỉa hè gần trường.
Trần Du Thịnh bỗng thấy hứng thú, anh lấy chiếc vòng kim cương mà Tô Tễ tặng lúc trước ra để so sánh thử. Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy một bên là hàng thật giá thật, một bên là "hàng vỉa hè" mà độ sáng và độ sang của kim cương trông chẳng khác nhau là mấy.
"Chiếc lắc tay này chất lượng tốt thật đấy!" Anh trầm trồ cảm thán.
Giá tận hơn bốn vạn tệ, làm sao mà không tốt cho được. Du Hoan thầm nhủ trong lòng.
Nhưng đổi lại, lượng người theo dõi của cô tăng trưởng rất nhanh, hiện tại đã đạt mốc 5.000 fan, nhiệm vụ coi như đã hoàn thành được một nửa.
...
Học kỳ mới, bắt đầu những trải nghiệm mới. Một số môn tự chọn bắt đầu muộn nên sinh viên phải ghé qua thư viện để nhận sách thêm một chuyến.
Du Hoan trên đường đi có ghé mua một ly cà phê nên đến hơi muộn, lúc này bàn phát sách của ban cán bộ lớp đã không còn mấy người. Mục Trì vì phải chờ đợi quá lâu nên đang ngồi xổm trên mặt đất, tay chống lên đầu gối, ánh mắt vô định nhìn vào khoảng không trước mặt với vẻ mặt không chút cảm xúc.
Bỗng nhiên, ngay trước tầm mắt anh xuất hiện một đôi chân trắng ngần, thon gọn trong chiếc quần jeans thêu hoa nhí màu xanh nhạt trông rất quen mắt... Anh còn chưa kịp suy nghĩ đó là ai thì đã nghe thấy tiếng "rắc" vang lên.
Kẻ nào đó vừa ngang nhiên chụp lén anh, không những quên tắt âm thanh mà ngay cả đèn flash cũng quên không tắt nốt. Đám đông xung quanh không nhịn được mà bật cười.
"Cậu làm cái gì đấy?" Mục Trì bất lực hỏi "vị tổ tông" trước mặt.
"Chụp lại để gửi cho Tô Triệt xem, ha ha!" Du Hoan vừa nói vừa cười ngặt nghẽo. Cô thu điện thoại lại, nhìn kỹ Mục Trì rồi hỏi: "Sao trông anh phờ phạc thế này?"
Bình thường anh lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, hiếm khi thấy anh để lộ dáng vẻ mệt mỏi như hiện tại.
"Tôi vừa đi chơi một chuyến, sáng nay mới xuống máy bay, còn chưa kịp thích nghi với múi giờ đã phải chạy qua đây." Mục Trì nói rồi đứng dậy, nhanh nhẹn tìm ra mấy cuốn sách cô cần rồi đưa tới: "Cầm lấy đi."
Du Hoan vươn tay ra nhận sách, chiếc lắc tay kim cương trên cổ tay cô tỏa ra những tia sáng nhỏ vụn nhưng rực rỡ, tinh tế và lung linh vô cùng. Mục Trì hơi ngẩn người một nhịp, sau đó mới chậm rãi buông tay để cô cầm lấy chồng sách.
"Đợi chút." Anh đột ngột lên tiếng.
Du Hoan vừa mới bước chân phải định đi, nghe gọi liền ngơ ngác quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc.
"Chiếc lắc tay này khá đẹp đấy." Mục Trì nhận xét.
"Tôi cũng thấy đẹp." Du Hoan mỉm cười, cô vốn rất thích nghe người khác khen ngợi mình.
"Mua à?" Mục Trì hỏi thêm một câu.
"Người khác tặng đấy." Cô hồn nhiên đáp.
Mục Trì thu hồi tầm mắt, im lặng một lát rồi bỗng đổi giọng: "Nghĩ kỹ lại thì... cũng chẳng đẹp lắm."
Du Hoan: "..."
Thật là bực mình mà! Cô nhịn một lúc nhưng rồi không nhịn được, bật cười thành tiếng, mũi giày khẽ đá đá vào đế giày của anh: "Anh làm cái gì vậy hả?"
"Tôi có chiếc lắc tay khác đẹp hơn nhiều, cậu có muốn xem không?" Mục Trì đột ngột hỏi.
"Thật không?" Thời gian gần đây Du Hoan đã nhận được tới ba món đồ trang sức đeo tay, nhưng nghe anh nói vậy, cô vẫn không khỏi tò mò.
"Đi theo tôi." Mục Trì nói.
Sách trên bàn cũng chẳng còn mấy quyển, Mục Trì tiện tay gửi vài cái bao lì xì vào nhóm lớp, vỗ vai phó lớp trưởng rồi dặn dò: "Tôi có chút việc phải đi trước một lát, phiền các cậu trông giúp nhé. Bao lì xì trong nhóm coi như tôi mời mọi người uống trà sữa."
Mục Trì vốn luôn là người thấu đáo, làm việc gì cũng chu toàn. Ngay cả việc bỏ về sớm vài phút, anh cũng biết cách dùng lợi ích để xoa dịu mọi người, khiến ai từng tiếp xúc cũng đều quý mến anh.
Du Hoan vừa đi theo anh vừa mải miết suy đoán: Còn đẹp hơn cả lắc tay kim cương sao? Là vàng ròng, bạch kim, hay là đá quý, phỉ thúy nhỉ?
Cô cứ thế mải mê suy nghĩ, cho đến khi dừng chân trước một tiệm thủ công đan tre nứa cùng Mục Trì.
