Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 334: Nữ Phụ Là Đại Tiểu Thư Độc Ác (21)
Cập nhật lúc: 28/04/2026 15:24
"Không tốt chút nào!" Cố Lãm lập tức cuống quýt, lời nói có phần thiếu suy nghĩ thốt ra ngay lập tức.
"Cái gì cơ?" Du Hoan đầy vẻ nghi hoặc quay sang nhìn cậu.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã bước vào trong nhà. Sau câu hỏi của Du Hoan, Cố Lãm đứng chôn chân ngay cửa không nhúc nhích, gương mặt hiện rõ vẻ đấu tranh nội tâm dữ dội.
Một lát sau, cậu rũ mắt, tay khẽ níu lấy góc áo của Du Hoan — một động tác nhỏ nhặt như thể sợ không thu hút được sự chú ý của cô, rồi trầm giọng lặp lại: "Như vậy thực sự không tốt."
"Cái gì không tốt chứ, tôi chả hiểu anh đang nói gì cả."
Du Hoan ác ý lờ đi rồi đi thẳng vào trong, cô ngồi xuống sofa, dùng ống hút chọc mở hộp sữa chua, vừa uống vừa lầm bầm: "Hay là tối nay lại làm sườn chiên tỏi đi, tôi vẫn còn thèm lắm."
Cứ như thể chủ đề về Tề Trí đã bị cô quăng ra sau đầu.
Cố Lãm trong lòng lo sốt vó, cậu đuổi theo đến tận sau lưng ghế sofa, vội vàng nói: "Tề Trí không tốt đâu. Anh ta... điểm số của anh ta không cao bằng tôi, anh ta còn phải đi làm gia giáo để kiếm tiền, còn tôi thì không cần..."
Du Hoan khó hiểu quay đầu lại: "Thế thì sao nào?"
Cố Lãm nhất thời cứng họng, không biết đáp lại thế nào.
Du Hoan bèn điểm đúng huyệt lòng tham của cậu, chậm rãi bóc tách: "Cũng chỉ là tình cờ gặp nhau, đứng lại nói vài câu thôi mà. Người ta cũng đâu có nói là muốn theo đuổi tôi."
Cố Lãm đứng phía sau cô, giọng buồn bã thốt lên: "Cái đó thì chưa chắc đâu."
Đều là đàn ông có ý đồ với cô, cậu còn lạ gì cái ánh mắt đó của Tề Trí nữa. Chẳng qua là lúc này hắn ta vẫn chưa kịp phản ứng lại, mới chỉ dừng ở mức có hảo cảm thôi. Nhưng chỉ cần tiếp xúc thêm vài lần, hiểu rõ về cô hơn một chút, hảo cảm đó sẽ vô hạn kéo dài và không thể kiểm soát được mà phát triển thành tình yêu.
Đến lúc đó mới cảnh giác thì đã quá muộn rồi. Đang lúc Cố Lãm mải mê với dòng suy nghĩ viển vông, Du Hoan bỗng lên tiếng, kéo cậu trở về thực tại.
"Mà này, anh có thấy mình quan tâm tôi quá mức không?"
Sự trấn tĩnh giả tạo của Cố Lãm tức khắc tan biến. Cậu bắt đầu hoảng loạn, há miệng định nói gì đó nhưng lại không thốt nên lời, ánh mắt đảo liên hồi vì không biết đặt vào đâu cho phải.
"Từ khi tôi về đến giờ, anh hết nấu cơm lại thu dọn hành lý cho tôi, còn quan tâm cả việc tôi gặp gỡ ai nữa. À, tôi rõ ràng chỉ ở đây có hai ngày thôi, thế mà anh còn đặt cả bàn trang điểm, thật là lao tâm khổ tứ quá nhỉ..."
Mỗi câu cô nói ra như một nhát d.a.o cứa vào tim Cố Lãm, khiến nỗi lo sợ trong cậu lại tăng thêm một phân.
Đúng lúc đó, Du Hoan xoay người lại, tì cằm lên lưng ghế sofa. Ánh mắt cô đầy vẻ đắc ý, tinh nghịch xen lẫn chút kiêu kỳ, cô hỏi cậu: "Có phải là... anh đang có ý đồ gì với tôi không đấy?"
Trái tim Cố Lãm như muốn nhảy vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cậu nghĩ, hay là cứ thế mà thừa nhận luôn đi. Đằng nào cũng một nhát d.a.o, thà đau một lần cho xong. Nếu cô đồng ý, cậu sẽ... cậu không dám mơ đến cảnh đó.
Còn nếu cô từ chối, cậu... cậu sẽ đứng từ xa mà dõi theo cô vậy. Cậu sẽ mua một căn nhà ngay sát nơi cô ở, để ngày ngày có thể nhìn thấy cô. Nhìn cô đi chơi với ai, nhìn cô dẫn ai về nhà, cậu hứa là sẽ không ghen đâu, cậu chỉ muốn được nhìn thấy cô thôi mà.
"À, tôi hiểu rồi!" Du Hoan chợt bừng tỉnh đại ngộ, cô hào hứng reo lên.
Đến nước này, Cố Lãm hiểu rằng mình đã không còn đường lui nữa rồi.
Cố Lãm nín thở nhìn Du Hoan, ánh mắt tràn ngập sự mong chờ lẫn căng thẳng, chờ đợi cô lên tiếng "phán quyết". Thế nhưng, Du Hoan lại thở dài một tiếng đầy vẻ thâm trầm:
"Tôi biết ngay mà, chắc chắn là anh coi tôi như em gái ruột rồi. Bảo sao lúc trước cứ nhất quyết bắt tôi gọi là 'anh trai', bây giờ lại tận tình chăm sóc, lo lắng tôi yêu đương với ai như thế. Không phải coi là em gái thì còn là gì nữa?"
Cô gật gù như thể vừa tìm ra chân lý: "Được rồi, từ giờ tôi sẽ gọi anh là anh trai nhé. Tuy không cùng huyết thống nhưng tình cảm chúng ta còn hơn cả anh em ruột thịt..."
Mắt thấy cô càng nói càng xa, thậm chí còn định "chuyển hộ khẩu" của cậu sang nhà họ Tần để làm anh trai thật, Cố Lãm cuối cùng không thể nhịn nổi nữa.
Cậu đưa tay bịt c.h.ặ.t cái miệng đang liến thoắng của Du Hoan. Đôi mắt thâm trầm tối lại, giọng nói khàn đặc đầy nam tính, cậu khẽ thốt lên: "Không phải anh trai."
Du Hoan không nói được, chỉ biết nghiêng đầu nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ chất vấn và tinh quái.
Cố Lãm còn chưa kịp bày tỏ nỗi lòng mà mặt đã nóng bừng như đang lên cơn sốt cao. Môi cậu run rẩy, cậu đang cố tìm kiếm những từ ngữ sạch sẽ nhất trong cái tâm tư vốn dĩ đã nhuốm đầy sự si mê và chiếm hữu điên cuồng này để bày tỏ với cô.
"Tôi..."
Giữa lúc đang hoảng loạn tột độ, cậu bỗng thấy cô ngước mặt lên nhìn mình không chớp mắt. Trong đôi mắt xinh đẹp ấy không hề có sự ngây thơ, mà chỉ toàn là sự đắc ý và trêu chọc, cứ như thể đang xem một màn kịch hay vậy.
Cậu lập tức hiểu ra: "Em... nhìn ra từ lâu rồi đúng không?"
"Ngốc mới không nhìn ra." Du Hoan hừ một tiếng, tự đắc với sự nhạy cảm "thiên bẩm" của mình.
Cố Lãm đứng hình, gương mặt càng lúc càng đỏ gay. Nghĩ lại mấy ngày hôm nay mình cố gồng mình giả vờ bình thản trước mặt cô, hóa ra trong mắt cô, cậu chẳng khác nào một gã hề đang diễn xiếc. Cậu xấu hổ đến mức m.á.u dồn hết lên mặt.
Hóa ra cô ấy đã biết mình mê cô ấy đến c.h.ế.t đi sống lại rồi.
Cố Lãm đứng sau lưng sofa, còn Du Hoan thì quỳ trên nệm, nhoài người tới gần để quan sát biểu cảm của cậu. Để giữ thăng bằng, cô vươn tay túm c.h.ặ.t lấy vạt áo tây trang của cậu.
Bất thình lình, cô dùng lực kéo mạnh. Cố Lãm không kịp đề phòng liền bị cô kéo cúi thấp xuống, ch.óp mũi hai người suýt chút nữa là chạm vào nhau.
"Vẫn còn biết thẹn thùng cơ đấy." Du Hoan cười hì hì như một tên tiểu lưu manh thực thụ, thiếu điều muốn nâng cằm cậu lên mà "chậc chậc" vài tiếng.
Cố Lãm mím c.h.ặ.t môi, tâm trí rối bời. Cô đã biết hết rồi. Người ta nói kẻ nào động lòng trước là kẻ đó thua, sau này nếu có kết hôn, liệu cô có ỷ vào việc cậu yêu cô mà ra ngoài tìm "của lạ" không nhỉ...
Du Hoan đâu có biết cậu đã nghĩ xa đến tận chuyện... trăm năm, cô chỉ thấy cậu im lặng nên càng được nước lấn tới.
Tay cô túm lấy chiếc cà vạt của cậu, cứ thế quấn vào ngón tay từng vòng, từng vòng một cho đến khi nó ngắn lại chỉ còn một đoạn. Cô khẽ giật nhẹ, Cố Lãm đành phải cúi thấp đầu theo — trông chẳng khác nào một chú cún bự đang bị chủ nhân dắt đi.
Cậu vẫn đang mặc bộ tây trang lịch lãm, vốn mang lại cảm giác trưởng thành, điềm đạm, nhưng lúc này đây toàn thân cậu lại bị cô khống chế hoàn toàn. Chỉ vì một cái chạm của cô mà mặt cậu đỏ bừng, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.
Hơi thở của Du Hoan cũng bắt đầu rối loạn theo. Cô đưa bàn tay còn lại lên, khẽ mơn trớn gương mặt cậu.
Cố Lãm đang định nhìn theo bàn tay cô thì cô đột nhiên áp sát tới. Một cảm giác ấm áp, mềm mại lướt nhanh qua gò má cậu.
Cố Lãm cảm thấy như xương cốt mình đều nhũn ra. Cậu không tự chủ được mà đuổi theo cô, những nụ hôn nóng bỏng liên tiếp rơi xuống mặt cô. Du Hoan thấy nhột, bật cười thành tiếng.
Cậu chậm rãi di chuyển xuống dưới, dừng lại nơi khóe môi cô.
"Anh muốn hôn em." Cậu trịnh trọng tuyên bố.
Du Hoan cảm thấy cậu thật rườm rà, lằng nhằng, liền chủ động hôn lên môi cậu một cái thật mạnh. Hơi thở của Cố Lãm lập tức trở nên nặng nề, mọi động tác đều mất đi sự kiểm soát vốn có.
Nụ hôn sâu đến mức khiến da đầu tê dại, cảm giác như cả hai sắp tan chảy vào nhau.
Ánh mắt Du Hoan mơ màng như chứa cả một hồ nước, cô định đẩy cậu ra để chạy trốn nhưng lại bị cậu nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay kéo ngược trở lại.
"Không được... lâu... lâu quá rồi." Trong kẽ hở giữa những nụ hơi, cô dán sát vào hơi thở của cậu, ý thức bắt đầu mê loạn.
"Lại một cái nữa thôi." Cậu kiên nhẫn dùng giọng điệu khàn đặc, đầy vẻ dỗ dành mà áp tới.
Du Hoan sớm đã buông lỏng chiếc cà vạt dùng để "khống chế" cậu từ lâu. Giờ đây đến cả "an nguy" của đôi môi mình cô còn chẳng lo nổi, hơi sức đâu mà cầm nắm thứ khác.
Trong lúc nồng cháy ấy, Cố Lãm thong thả cởi bỏ chiếc cà vạt trên cổ mình, chậm rãi nắm lấy hai cổ tay của Du Hoan rồi dùng chính dải lụa ấy buộc chúng lại với nhau.
Sau tất cả, Du Hoan chỉ còn biết nghiến răng nghiến lợi, hối hận thốt lên một câu: "Đúng là thành cũng tại cà vạt, bại cũng tại cà vạt!"
