Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 416: Nữ Phụ Sủng Phi Trong Truyện Đế Vương (2)

Cập nhật lúc: 06/05/2026 16:01

Thẩm Tẫn Chi đi thỉnh an Thái hậu, trong cung chỉ còn lại hai vị tiểu chủ t.ử. Đám cung nữ nào dám tự ý quyết định thay họ, chỉ biết quanh quẩn hầu hạ bên cạnh.

Du Hoan muốn thả diều, Trúc Bình vội đi gọi tiểu thái giám thường ngày theo hầu nàng. Hai tiểu cung nữ khác còn chưa kịp phản ứng, Du Hoan đã tự tay cầm lấy chiếc diều “Bách điệp náo xuân”, tay nắm c.h.ặ.t trục cuốn dây mạ vàng.

Sợi dây diều mảnh như tơ, dưới ánh dương phản chiếu quang mang lạnh lẽo, ẩn chứa nguy hiểm.

Vân Chấp Yến theo bản năng muốn ngăn nàng, tiến lên nói: “Muội muội…”

“Ngươi là ai mà gọi ta như vậy? Không được gọi ta là muội muội.” Không ngờ Du Hoan lập tức biến sắc.

Nàng nhớ rõ, trong cốt truyện, thuở nhỏ nàng vốn chẳng ưa vị Thất hoàng t.ử đột nhiên xuất hiện này. Được Thẩm Tẫn Chi sủng ái quá mức, nàng căn bản không đặt hắn vào mắt. Chỉ đến khi hắn đăng cơ xưng đế, nàng mới thay đổi cách nhìn.

Ngay cả Vân Chấp Yến vốn trầm ổn bình tĩnh, cũng không ngờ nàng lại đổi sắc mặt nhanh đến vậy, ánh mắt dần lạnh xuống.

Hắn chợt hiểu, hóa ra nàng cũng là kiểu người trước mặt một vẻ, sau lưng một nẻo.

Hắn không nói thêm gì, cúi đầu tránh sang một bên. Nơi đáy mắt vừa dâng lên chút mềm mại, lập tức tan biến.

Hắn xoay người bước lên hành lang dài, định trở về tẩm điện. Mới đi chưa được mấy bước, phía sau bỗng vang lên tiếng kinh hô của cung nữ.

“Quận chúa!”

“Mau truyền thái y!”

“Quận chúa, có đau không…”

Đám cung nữ sợ đến mất vía, tất cả ùa lại vây quanh nàng.

Du Hoan giơ bàn tay bị sợi dây cứa rách một vệt nhỏ, m.á.u rỉ ra, nước mắt rơi từng giọt lớn. Gương mặt non nớt khóc đến phồng lên, trông vô cùng đáng thương.

Vân Chấp Yến vốn đã định rời đi, lại dừng bước. Nàng… sao có thể khóc dữ đến vậy? Ngay cả Bát hoàng t.ử nhỏ hơn nàng hai tuổi, cũng chưa từng khóc không kiêng dè như thế.

Trong lòng Vân Chấp Yến dâng lên cảm xúc phức tạp — vừa có chút kinh ngạc, lại có phần ghét bỏ.

Ý niệm lo nàng sau lưng gây khó dễ cho hắn, cũng theo đó mà tan đi. Ngốc như vậy… Nàng có thể làm nên chuyện gì chứ.

.

Vân Chấp Yến đã đến tuổi vào Duệ Học các đọc sách. Trước kia vì không ai quản thúc, chuyện này bị trì hoãn. Nay từ khi chuyển đến Ánh Bình cung, việc ấy cũng được đưa vào sắp xếp.

Cho nên mấy ngày này, hắn đều ở trong tẩm phòng đọc sách, sớm chuẩn bị công khóa.

Ngoài khung cửa sổ chạm trổ, chỉ nghe tiếng Thẩm quý phi ôn nhu như gió xuân, đang dỗ dành tiểu quận chúa mắt còn đẫm lệ trong lòng.

“Thổi một chút là hết đau, ngoan nào Hoan Hoan, đừng cử động, kẻo lại chạm vào vết thương…”

Du Hoan sợ đau, đôi mắt mờ lệ, nước mắt thấm ướt cả vạt áo trước của Thẩm Tẫn Chi.

“Vẫn còn đau…” Nàng nức nở, giọng nghẹn lại.

Quả thực có chút đáng thương. Vân Chấp Yến trước nay chưa từng thấy một tiểu cô nương mềm mại như vậy.

Tiểu muội muội. Hắn lặng lẽ nhẩm mấy chữ ấy trong lòng. Tuy nàng có phần ngang ngược, nhưng lúc này xem ra cũng coi như đã chịu chút giáo huấn. Nàng khóc mãi không ngừng, nghe cũng khiến người ta sinh lòng thương hại.

Hắn còn đang suy nghĩ, chợt nghe Du Hoan bắt đầu cáo trạng.

“Là ca ca làm tay ta bị thương…” Nàng khóc đến lông mi ướt dính vào nhau, giọng nói nghẹn ngào, còn không quên làm nũng.

Vân Chấp Yến mặt không biểu cảm, thu lại chút mềm lòng vừa mới dấy lên.

“Là hắn sao? Sao hắn lại làm chuyện xấu như vậy, đợi lát nữa cô cô nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ hắn, bắt hắn tạ lỗi với Hoan Hoan, được không?” Thẩm Tẫn Chi dỗ nàng.

Trong lòng Vân Chấp Yến dần lạnh đi.

“Vâng…” Nàng đáp, giọng vẫn nghèn nghẹn, như chịu ủy khuất vô hạn.

Thẩm Tẫn Chi sớm đã nghe Trúc Bình kể rõ đầu đuôi, biết chuyện này từ đầu đến cuối không liên quan đến Vân Chấp Yến. Nhưng tiểu nhân nhi trong lòng khóc đến đáng thương như vậy, nàng vẫn phải dỗ dành, tránh để nàng khóc quá mà tổn thương thân thể.

Trúc Dung dẫn Vân Chấp Yến ra ngoài. Vân Chấp Yến liếc nhìn Thẩm quý phi, trong lòng thấp thỏm, rồi lại nhìn tiểu cô nương trong lòng nàng — kẻ gây họa — âm thầm c.ắ.n c.h.ặ.t răng.

“Nương nương, Thất hoàng t.ử đã đến.”

Thanh âm Thẩm Tẫn Chi lạnh xuống, ngay trước mặt Du Hoan mà trách hỏi một phen. Đến khi thấy Du Hoan đã nguôi ngoai, nàng mới dừng, rồi sai Vân Chấp Yến ra ngoài chịu phạt, đứng đủ hai canh giờ.

Quý phi không có quyền trực tiếp xử trí hoàng t.ử, nhưng Vân Chấp Yến hiện giờ chỉ là một hoàng t.ử không ai để mắt đến trong thâm cung. Dù có bị đ.á.n.h đến thập t.ử nhất sinh, e rằng cũng chẳng có ai đứng ra minh oan.

Hắn sắc mặt tái nhợt, bước ra dưới hiên, định cứ thế đứng chịu phạt, lại bị Trúc Dung khẽ đẩy.

“Vào phòng đi.” Trúc Dung thấp giọng nói. Vân Chấp Yến khẽ chớp mắt.

.

“Hắn đi đâu rồi?” Du Hoan quay đầu, không thấy bóng Vân Chấp Yến, còn lo hắn trốn phạt.

“Ta đã sai Trúc Dung trông chừng, bắt hắn đứng đủ hai canh giờ, một khắc cũng không được nghỉ, được chưa nào?” Thẩm Tẫn Chi vừa dỗ dành vừa dùng khăn lau nước mắt nơi khóe mắt nàng.

“Vâng.” Lúc này nàng mới chịu, đưa tay đòi bánh củ mài.

Âm thanh bên ngoài vẫn loáng thoáng truyền vào. Vân Chấp Yến cúi đầu đọc sách, thần sắc không vui không giận. Trúc Dung vừa lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, vừa rót cho hắn một chén trà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.