Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 440: Nữ Phụ Trà Xanh Làm Màu (2)
Cập nhật lúc: 08/05/2026 04:00
Du Hoan bắt đầu âm thầm thử tay. Mục tiêu đầu tiên là Kiều Dần Thanh.
Kiều Dần Thanh và cô trạc tuổi nhau, cũng đang học năm nhất. Nhưng anh ta ham chơi, kỳ nghỉ gần như cả ngày không thấy bóng dáng đâu.
Phong cách ăn mặc của anh rất “cool ngầu”, trên người thường xuất hiện đủ loại phụ kiện như vòng cổ kim loại, vòng đinh nhọn, vòng tay phong cách cơ khí màu đen… Sở thích cũng cực kỳ đa dạng: đua xe, bơi lội, trượt ván, đặc biệt mê các môn thể thao mạo hiểm như nhảy dù, lướt sóng, lặn tự do.
Khi Kiều Dần Thanh ôm chiếc mũ bảo hiểm đen trắng trở về, Du Hoan đang ngồi cạnh Kiều Oản Trừ. Thấy anh, cô lập tức nở nụ cười, ngọt ngào gọi:
“Anh lại đi chơi về ạ?”
“Ừ.” Kiều Dần Thanh đáp một tiếng. Đây là lần đầu tiên anh có một “cô em gái” kiểu này, trong nhà đột nhiên xuất hiện một người vừa xinh vừa đáng yêu, cảm giác cũng không tệ.
Anh cảm thấy trả lời như vậy hơi qua loa, nên dừng lại, bổ sung thêm:
“Đi đua xe với bạn, chạy vài vòng.”
“Đua xe nghe ngầu thật đó! Anh biết nhiều thứ ghê, giỏi quá… Không giống em, không thích vận động, chỉ biết ngồi trong nhà.”
Đôi mắt Du Hoan sáng lên, long lanh khiến người ta nhất thời không nhận ra lời cô là khen hay châm chọc.
Kiều Oản Trừ lên tiếng: “Đua xe có gì hay đâu, nguy hiểm lắm. Hoan Hoan đừng học theo anh ấy.”
“Thật vậy sao?” Du Hoan như không nỡ tin.
“Đua xe là một môn thể thao cạnh tranh dựa trên tốc độ và kỹ thuật, trên thế giới còn có rất nhiều giải đấu…” Kiều Dần Thanh giải thích được vài câu thì mất kiên nhẫn, tiện tay tung tung chiếc mũ bảo hiểm rồi quay về phòng.
Đến trước cửa phòng, anh chợt cảm thấy có gì đó không ổn, quay đầu nhìn lại Du Hoan đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Kiều Oản Trừ, giữa mày lộ ra chút nghi hoặc.
Là anh nghĩ nhiều rồi sao?
Chẳng qua cũng chỉ là “trà xanh” thôi mà. Thử nghiệm đầu tiên có hiệu quả, Du Hoan có chút đắc ý. Thì ra đơn giản vậy, chỉ cần giả vờ đáng thương một chút là có thể âm thầm gây chia rẽ.
Mục tiêu thứ hai là Kiều Mịch Vũ.
Khác với vẻ cool ngầu của Kiều Dần Thanh, khí chất của Kiều Mịch Vũ thiên về lạnh nhạt hơn, gương mặt cũng thanh tú hơn. Khi đọc sách, anh thường đeo kính không gọng, trông vừa nhã nhặn vừa có khí chất học bá rõ rệt.
Mà anh đúng là học bá thật — thành thạo năm ngoại ngữ, biết bốn loại nhạc cụ, từ nhỏ đến lớn gần như ôm trọn hạng nhất, giấy khen thi đấu chất thành một chồng.
Một lần, khi Du Hoan vào thư phòng tìm sách, cô thấy anh đang ngồi bên bàn đọc một cuốn sách ngoại ngữ khó nhằn.
Cô tiến lại gần, khen lấy khen để vài câu, rồi lại bắt đầu “vai diễn trà xanh”:
“Anh giỏi thật đó, giành được nhiều giải như vậy, chắc IQ của anh cao lắm. Không giống em, đầu óc chậm chạp, học hành chẳng ra đâu vào đâu…”
Ban đầu Kiều Mịch Vũ vẫn giữ thái độ ôn hòa. Nhưng sau khi nghe xong câu này, anh im lặng nhìn cô vài giây.
Chẳng lẽ anh phát hiện ra gì rồi? Mình lộ liễu đến vậy sao? Du Hoan căng da đầu, mở to mắt, cố tỏ ra vô cùng chân thành.
“Cái gì học không tốt?” Kiều Mịch Vũ lên tiếng hỏi.
Du Hoan sững lại, không ngờ anh lại hỏi thẳng như vậy. Nhất thời không nghĩ ra câu trả lời, cô đành nói bừa:
“Cái gì cũng không tốt ạ…”
“Đi lấy sách.” Kiều Mịch Vũ thu lại ánh mắt, nói.
“Hả?” Du Hoan còn chưa kịp phản ứng.
“Tôi dạy em.” Giọng anh bình thản, “Không phải em nói không biết sao?”
Vốn chỉ định thử một chút, Du Hoan cũng không muốn đ.á.n.h động quá nhiều mà lộ sơ hở, nên không còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn đi lấy sách.
Kết quả là… cô bị giữ lại trong thư phòng suốt cả buổi chiều, ngồi đến mức ê cả m.ô.n.g.
.
Nhìn cô ngồi đó, vẻ mặt như chịu khổ mà vẫn không dám lên tiếng, ngoài mặt giả vờ chăm chú đọc sách, thực ra lại lén nghịch ngón tay, Kiều Mịch Vũ thầm cười một tiếng rồi đứng dậy.
“Anh mệt rồi à?” Cô lập tức quay đầu hỏi. Nghe thì như đang quan tâm anh, nhưng biểu cảm rõ ràng là… cô mệt rồi.
Nhưng cô cũng nên nhận một chút “bài học nhỏ”.
Kiều Mịch Vũ cầm ly nước lên, giọng điềm tĩnh: “Đi rót nước.”
“Vâng…” Cô đáp khô khốc, cũng không dám tỏ vẻ thất vọng quá rõ.
Vừa thấy anh rời đi, cô lập tức chống cằm, thở dài một hơi đầy u sầu, không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Khi Kiều Mịch Vũ đang rót nước, vừa hay Kiều Dần Thanh từ phòng đi ra.
Anh càng nghĩ càng thấy không ổn, cứ cảm giác có gì đó sai sai. Thấy Kiều Mịch Vũ, anh không nhịn được lên tiếng: “Anh, em có thấy Du Hoan hơi…”
Hai anh em nhìn nhau một cái, hiểu ý.
.
Vì Kiều Mịch Vũ không vạch trần, Du Hoan liền cho rằng kế giả vờ đáng thương của mình đã thành công.
Còn việc bị giữ lại thư phòng học cả buổi chiều… chắc chắn là do anh quá có trách nhiệm, thích giám sát người khác học hành thôi.
Cô tự thuyết phục mình như vậy, rồi lại bắt đầu lo lắng về nhiệm vụ “trước mặt sau lưng hai bộ mặt còn phải lật xe”.
Du Hoan cau mày suy nghĩ: đổi mặt trước sau thì dễ, nhưng muốn “lật xe” cho đúng lúc… mới khó.
Cô suy nghĩ cả đêm vẫn không ra, dứt khoát bỏ qua. Không ngờ tiến độ nhiệm vụ lại tăng lên rất nhanh.
.
Một buổi sáng, Lục Tụng Châu đến nhà họ Kiều bàn bạc gì đó với Kiều Mịch Vũ. Du Hoan chỉ lờ mờ nghe hiểu họ đang nghiên cứu một phần mềm nào đó.
Trong lúc họ nói chuyện, cô ôm ly nước trái cây, ngồi một bên uống.
Khi Lục Tụng Châu suy nghĩ, ánh mắt vô thức liếc qua, thấy cô ngoan ngoãn ngồi đó, trông khá dễ thương.
Họ bắt đầu bàn đến vấn đề chuyên môn trong công ty, Kiều Oản Trừ lên tiếng, quan điểm rõ ràng, logic mạch lạc.
Đợi họ nói xong, Du Hoan liền bắt đầu “diễn”: nhìn người này rồi lại nhìn người kia, thốt lên:
“Anh giỏi thật đó, làm được thứ lợi hại như vậy… Chị cũng giỏi quá, cái gì cũng biết…”
Giọng cô hạ thấp xuống: “Em không thông minh được như anh chị…”
Kiều Dần Thanh và Kiều Mịch Vũ đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô, lúc này liếc nhau, không thèm phản ứng với “tiểu trà xanh mê diễn” này.
Lục Tụng Châu cũng không nói gì, chỉ có Kiều Oản Trừ như không nỡ, mở lời an ủi cô vài câu.
Cô cố ý giả vờ đáng thương, ngồi thêm một lát rồi đứng dậy rời đi.
Đi được nửa đường, cô chợt muốn ăn một cốc kem, liền rẽ sang khu tủ lạnh ở cuối phòng khách.
Lúc đó, Lục Tụng Châu cũng đang định đi lấy nước.
Du Hoan không biết phía sau có người, “đuôi cáo” lộ ra, đối với lời khen vừa rồi tỏ vẻ chẳng hề để tâm, khẽ “xì” một tiếng:
“Thật ra người thông minh nhất vẫn là mình.”
